25
“Này, anh trai tôi hình như điên thật rồi!”
Thái tử gia ngồi xổm trước cửa phòng tôi.
Cơn căng thẳng trong tôi còn chưa kịp bình phục thì lại được một phen hú vía.
Cậu ta trông cũng có vẻ cả đêm không ngủ, cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại như gặp ma.
Nhưng trông cậu ta lại khá là vui vẻ.
Cậu ta chỉ vào lịch sử trò chuyện: “Lúc 10 giờ hơn, anh ấy rõ ràng còn nhắn tin bảo tôi cút về nhà. Đến 1 giờ sáng, anh ấy bỗng phát điên luôn! Anh ấy bảo sau này tôi đừng có chơi bời với đám bạn xấu đó nữa, học cái gì tốt đẹp vào. Đến 2 giờ sáng, anh ấy bảo thành tích kém một chút thì cũng thôi đi, là lỗi của anh ấy, bình thường đúng là đã bỏ bê tôi, tốt nghiệp xong anh ấy sẽ sắp xếp cho tôi ra nước ngoài. Đây là lần đầu tiên trong đời anh ấy xin lỗi tôi đấy! Và ngay vừa nãy thôi, tất cả thẻ của tôi đã được giải băng, anh ấy khôi phục định mức cho tôi, còn chuyển cho tôi một khoản tiền siêu to khổng lồ luôn!!!”
Thái tử gia càng nói càng kích động: “Ông trời có mắt mà! Cái lão anh mặt đơ, keo kiệt, cuồng kiểm soát của tôi mà cũng có ngày này! Đúng là… vãi chưởng thật sự!!!”
Lời cậu ta còn chưa dứt, cánh cửa đang khép hờ bỗng bị người bên trong kéo toạc ra.
Tôi không ngờ Tạ Chi Quân lại ra ngoài nhanh như thế.
Sợ anh ta làm ra hành động gì kỳ quặc, tôi vội quay đầu lại: “À đúng rồi, để chị giới thiệu một chút…”
“Anh… anh… anh!!!”
Mắt Thái tử gia trợn ngược lên như gặp quỷ, hét lên một tiếng thất thanh, lảo đảo lùi lại mấy bước, hít vào một ngụm khí lạnh.
“Không phải chứ, sao anh lại ở đây? Khoan đã…Này, người đàn ông cô bao nuôi là anh ấy á?!”
Thái tử gia nhìn tôi, rồi lại nhìn người đàn ông phía sau tôi, cảm giác như trời sập đến nơi: “Cô có biết anh ta là ai không? Tiền sinh hoạt phí của tôi là do chính tay anh ta cắt đấy!!!”
26
Tạ Chi Quân lúc này đã thay quần áo xong.
Anh ta mặc vest thắt cà vạt chỉn chu, bộ dạng điềm nhiên như chủ nhà: “Chú mày gào thét cái gì đấy? Anh không thuê người dạy lễ nghi cho chú mày à? Đối xử với bề trên mà vô lễ thế à?”
27
Thái tử gia im bặt trong tích tắc.
Còn tôi thì thất thần, bắt đầu sắp xếp lại mối quan hệ nhân vật.
Nghĩa là sao?
Người đàn ông tôi bao nuôi, thực ra lại là anh trai của đứa nhóc đang bao nuôi tôi?
Tiền tôi dùng để bao nuôi trai, thực chất lại chính là tiền của anh trai đứa nhóc bao nuôi tôi?
28
Cũng may là Thái tử gia phản ứng rất nhanh.
Cậu ta nhìn Tạ Chi Quân với vẻ mặt đau khổ, tuyệt vọng xen lẫn không thể tin nổi: “Em biết rồi, anh, có phải anh cố tình không? Anh phát hiện em bao nuôi cô ấy, nên để điều tra em, anh mới tiếp cận cô ấy chứ gì!”
“Sao anh có thể làm thế được! Anh quá đáng lắm!”
Ở khía cạnh này thì não cậu ta lại nhảy số nhanh bất ngờ.
Cậu ta vội kéo tôi về phía mình.
Tôi không kịp phòng bị, Thái tử gia liền đau lòng nói: “Anh trai tôi đêm qua có phải đã đánh cô không? Tôi nghe thấy tiếng động rồi, cái đồ đàn ông tâm xà khẩu phật này!”
Tôi đang ngượng đến chín mặt thì Thái tử gia lại lắc lắc tay tôi: “Này, nói gì đi chứ, nếu không tại sao cô lại phải trả tiền lại cho anh ấy?”
Hả… nghe cũng có lý đấy chứ.
Tôi còn chẳng dám mở miệng.
Tiền đó là tôi chủ động chuyển cho Tạ Chi Quân mà.
29
Tôi đành cắn môi nhìn Tạ Chi Quân hỏi: “Chuyện này là sao? Anh không giải thích một chút à?”
Tạ Chi Quân cũng hơi hoảng, anh ta kéo tôi từ tay Vũ Dương về phía mình: “Số tiền đó anh có nhận đâu. Chú mày lảm nhảm cái gì thế?”
Vũ Dương không chịu buông tay: “Em nói có gì sai đâu!”
Hai người mỗi người kéo một bên tay tôi, khung cảnh trở nên cực kỳ quái dị.
Đầu tôi muốn nổ tung.
Cuối cùng, Tạ Chi Quân lạnh mặt, dõng dạc nói: “Vũ Dương, cô ấy chỉ là cô giáo của chú mày thôi. Bao nuôi cái gì mà bao nuôi? Anh không phải cố tình tiếp cận ai đó để làm kẻ thứ ba đâu. Đừng quên, tiền chú mày dùng để bao nuôi cũng là lấy từ chỗ anh đấy. Chú mày mới là tiểu tam.”
Vũ Dương dao động.
Bản năng sợ anh trai trỗi dậy, cậu ta không dám phản kháng nữa.
Tạ Chi Quân lập tức lấy lại uy nghiêm của một bậc phụ huynh: “Tuổi còn nhỏ mà đã chỉ biết nghĩ đến mấy chuyện linh tinh. Được rồi, quay lưng đi, nhìn cái gì mà nhìn? Ninh Noãn là chị dâu của chú mày đấy, chị dâu mà chú mày cũng dám nhìn chằm chằm thế à?”
Vũ Dương đờ đẫn: “Dạ… Chuyện từ bao giờ thế, sao em không biết?”
Tạ Chi Quân hừ lạnh một tiếng: “Chú mày không cần phải biết.”
Nói xong, tôi bị anh ta đẩy ngược trở lại phòng.
30
Những chuyện xảy ra ngày hôm nay thực sự là quá sức tưởng tượng.
Tôi khoanh tay đứng tựa vào cạnh giường: “Từ bao giờ mà tôi lại trở thành chị dâu của Thái tử gia Vũ Dương thế?”
“Anh rốt cuộc đã lừa tôi bao nhiêu chuyện rồi?”
Tạ Chi Quân chốt cửa phòng lại.
“Cạch” một tiếng, anh ta quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
Quỳ không chút do dự, quỳ thẳng tắp.
Tạ Chi Quân ngẩng đầu lên, gương mặt đầy vẻ hối lỗi.
Anh ta rất biết cách lợi dụng nhan sắc của mình: “Noãn Noãn, những gì Vũ Dương nói là thật.”
“Lúc đầu, anh đúng là muốn điều tra nó nên mới cố tình tiếp cận em, anh sợ nó lầm đường lạc lối.”
“Anh đã hiểu lầm mối quan hệ của hai người… và rồi anh tự nguyện sa ngã, ở lại bên cạnh em.”
“Anh đúng là đã làm sai, nhưng việc anh thích em là thật! Thế nên sau đó anh mới tìm đủ mọi cách để chia rẽ hai người. Những lời này tuyệt đối không có nửa lời gian dối.”
Tạ Chi Quân nói rất hùng hồn.
Nhưng mà, sao cái lời tỏ tình này nghe nó cứ… giống lời của tiểu tam thế nhỉ.
Thấy tôi không phản ứng, Tạ Chi Quân lo lắng di chuyển đầu gối, quỳ xích lại gần chân tôi hơn.
Hầu như cả thân trên của anh ta đều dán sát vào người tôi.
Anh ta khẽ nắm lấy tay tôi, quấn chiếc cà vạt quanh cổ tay tôi, giọng điệu còn mang theo chút hoảng loạn: “Em trừng phạt anh đi.”
“Noãn Noãn.”
Tôi cứ tưởng anh ta thay quần áo để cho lịch sự hơn, hóa ra công dụng của nó là ở đây.
Cái này đúng là phạm quy quá mà.
Tôi khẽ kéo sợi dây cà vạt, anh ta buộc phải ngẩng đầu lên, nhìn tôi đầy vẻ ấm ức.
Tôi làm sao mà chịu nổi cái chiêu này chứ, thế là bao nhiêu lỗi lầm của anh ta tôi đều tha thứ hết.
Đáng ghét thật.
Thế là tôi quyết định “trừng phạt” anh ta một chút.
Tôi tát nhẹ vào mặt Tạ Chi Quân một cái.
Anh ta hoàn toàn không phản kháng, năm ngón tay từ từ buông ra, chống xuống đất, chủ động ghé nốt bên mặt còn lại sát vào: “Bên này cũng đánh luôn đi. Đánh đến khi nào em hết giận thì thôi. Có được không?”
31
Thái tử gia lại gõ cửa ở ngoài: “Không được. Em lại nghe thấy tiếng động rồi! Anh, anh đừng có quá đáng quá.”
“Chuyện khác chưa bàn đến.”
“Nhưng chuyện anh đánh người thì anh giải thích thế nào?!”
“Anh là loại đàn ông gì thế hả? Hả? Loại gì vậy!”
32
Tạ Chi Quân đã thú nhận rõ ràng với tôi.
Bố mẹ họ đúng là quanh năm ở nước ngoài.
Hai anh em một người theo họ bố, một người theo họ mẹ.
Còn việc anh ta xuất hiện ở cửa quán bar ban đầu là vì phát hiện ra những phát ngôn bao nuôi phụ nữ của em trai mình trên mạng, sợ nó đi sai đường.
Thằng em này của anh ta hơi ngốc một chút.
Anh ta vốn cũng chẳng mong Vũ Dương đỗ được Đại học Bắc Kinh, chỉ mong nó tốt nghiệp được cấp ba là tốt lắm rồi.
Thực tế chứng minh, Vũ Dương đúng là thiếu mất một dây thần kinh thật.
33
Sau ngày hôm đó, để Vũ Dương không suốt ngày ở đây kêu gào làm phiền, Tạ Chi Quân quyết tâm tống cậu ta ra nước ngoài, để cậu ta tự học cách sống một mình.
Anh ta thậm chí không tiếc vung một khoản tiền lớn cho Vũ Dương, còn nói với cậu ta rằng tin tức “ánh trăng sáng” về nước thực chất là do gia đình cô ấy phá sản, giờ cậu ta sang đó biết đâu… ít nhất cũng khiến cô ấy nhớ được cái tên của mình!
Tạ Chi Quân bảo: “Anh chỉ có thể giúp nó đến đây thôi.”
34
Còn về phần chúng tôi, thỉnh thoảng vẫn chơi trò “bao nuôi”.
Biểu hiện cụ thể là: Tạ Chi Quân đưa tiền cho tôi, và tôi “chơi” anh ta.
Tạ Chi Quân đúng là rất biết cách nha.
Cứ bám lấy tôi, dính người một cách quá đáng, anh ta còn cứng miệng bảo chắc chắn là vì từ nhỏ mình đã thiếu thốn tình cảm.
Tôi bảo anh ta dừng lại ngay.
Hai anh em nhà này văn vở y hệt như nhau.
Anh ta chỉ đành ngẩng đầu nhìn tôi, ý cười trong mắt không sao giấu nổi: “Noãn Noãn.”
“Bây giờ, không còn ai làm phiền chúng ta nữa rồi.”
[HOÀN ]
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖