Góc Của Chan

ANH TRAI TÔI CƯỚP MẤT THẾ THÂN CỦA TÔI RỒI – CHƯƠNG 5

21

Tôi sắp xếp chỗ ngủ cho Thái tử gia.

Cậu ta bảo chưa bao giờ ngủ ở chỗ nào bé thế này, thấy cũng khá mới mẻ.

Cậu ta gãi đầu ngó nghiêng: “Ở đây có muỗi không?”

Tôi vừa định lắc đầu, Thái tử gia đã chỉ vào cổ mình, vẻ mặt nghiêm trọng: “Này, hình như cô vừa bị muỗi đốt một phát to đùng trên cổ kìa.”

Ờ… đúng là bị “đốt” thật, chỉ là không phải do muỗi thôi.

Tôi ngượng ngùng nói bừa: “À ừ đúng rồi, để tôi đi lấy chai dầu gió.”

Thái tử gia xịt lấy xịt để, vẻ mặt có vẻ khá vui, cậu ta rút điện thoại ra vẫy vẫy trước mặt tôi: “Anh trai tôi vừa nhắn tin bảo tôi cút về nhà ngay lập tức. Hừ, giờ mới chịu xuống nước à, muộn rồi!”

Tôi suy nghĩ một lát: “Chắc anh trai cậu lo cậu ở ngoài một mình đấy, hay là báo bình an cho anh ấy một tiếng đi.”

Thái tử gia khoanh tay trước ngực: “Tôi còn lâu mới thèm! Trước đây tôi đi đêm anh ấy có bao giờ quản đâu! Lần này bảo tôi về chắc chắn là có ý đồ xấu rồi. Tôi chặn số anh ấy luôn cho bõ ghét.”

Được rồi.

Lúc tôi quay về phòng, Tạ Chi Quân vẫn đang đợi tôi trên giường.

Anh ta không hài lòng tiến lại gần ngửi ngửi trên người tôi: “Sao lâu thế? Cậu ta đi chưa?”

“Chưa, đang dỗi.”

Tôi ngăn động tác của Tạ Chi Quân lại: “Trong nhà có người, tối nay thôi đi. Lúc nãy tí nữa thì bị phát hiện rồi…”

Tạ Chi Quân đè tay tôi xuống, lông mi khẽ run: “Phát hiện thế nào… Chẳng lẽ cậu ta dỗi là em lại chiều theo ý cậu ta luôn à?!”

Tôi nhíu mày.

Tôi thấy hôm nay Tạ Chi Quân thực sự không bình thường chút nào.

Hết quyến rũ rồi lại đến ghen tuông.

Anh ta lải nhải không ngừng, rồi bỗng dưng cảm thấy ấm ức một cách vô lý:

“Tại sao em lại mang cậu ta về? Nếu cậu ta cứ ăn vạ không đi, chẳng lẽ em định để cậu ta ở đây mãi à? Cậu ta không đi học à? Cậu ta không có nhà để về à? Cho dù bây giờ hai người vẫn là quan hệ bao nuôi, nhưng cậu ta cũng hết tiền cho em rồi cơ mà. Sao em có thể chiều chuộng cậu ta thế chứ. Còn tôi thì sao! Đến lượt tôi là em đối xử khác hẳn luôn. Dựa vào cái gì chứ?”

Đầu tôi bắt đầu quay cuồng, nhưng cuối cùng cũng túm được điểm mấu chốt: “Cái gì? Bao nuôi gì cơ?”

Chẳng phải anh ta đã biết thừa là tôi đi bổ túc văn hóa cho Thái tử gia từ lâu rồi sao?

Hay là anh ta hiểu lầm cái gì rồi?

Nghe thấy câu này, ánh mắt Tạ Chi Quân đầy vẻ phức tạp, một cảm giác tuyệt vọng kiểu “thôi nát rồi thì cho nát luôn”, anh ta gào lên: “Được, ai đến trước đến sau tôi nhận hết, tôi thừa nhận tôi là tiểu tam em bao nuôi sau cậu ta. Nhưng không phải cậu ta không ‘làm ăn’ được sao? Cái thằng nhóc ranh ấy chắc còn chưa dậy thì xong nữa là!”

Tôi im lặng rất lâu.

Cuối cùng cũng hiểu ý của anh ta.

Tạ Chi Quân vẫn luôn tưởng rằng, anh ta không chỉ là người đàn ông bị tôi bao nuôi, mà còn là kẻ thứ ba xen vào tình cảm của người khác.

Giờ thì tôi đã hiểu Tạ Chi Quân dạo gần đây cứ giấu giấu diếm diếm làm cái gì rồi.

Tôi nhìn Tạ Chi Quân cười ngặt nghẽo một hồi lâu.

Tạ Chi Quân bắt đầu thấy giận, lúc bấy giờ tôi mới nói: “Anh hiểu lầm rồi.”

Tôi nhấn mạnh từng chữ một cách nghiêm túc: “Chúng tôi chưa từng làm gì cả, tôi vẫn luôn đi bổ túc văn hóa cho Vũ Dương. Một cách chính thống.”

Tôi nhấn mạnh hai chữ cuối cùng: “Tôi đây là tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh đấy nhé.”

22

Tạ Chi Quân sững sờ tại chỗ.

Chẳng biết đã qua bao lâu…

Anh ta chớp chớp mắt, giọng điệu đầy vẻ không thể tin nổi: “Thế hóa ra… Tôi mới là chính thất à!”

23

Cái trọng tâm câu chuyện là ở đó hả trời?!

Tạ Chi Quân lại hỏi tiếp: “Thế ngày nào nó cũng chạy đến quán bar, chơi bời với đám bạn xấu trong phòng bao, rốt cuộc là làm cái gì ở trỏng?”

Tôi tóm gọn lại bằng hai chữ: “Làm màu.”

Tạ Chi Quân im lặng.

Nhưng anh ta nhanh chóng trở nên phấn khích.

Biết mình không phải là tiểu tam, anh ta cứ thế lôi kéo tôi náo loạn suốt cả một đêm.

Mồm thì không ngừng lải nhải rằng tôi đã “ngủ” với anh ta rồi, nhất định phải cho anh ta một cái danh phận chính thức.

Thật nực cười làm sao!

Rõ ràng tôi quen anh ta ngay trước cửa quán bar cơ mà.

Gương mặt Tạ Chi Quân lộ vẻ đáng thương vô cùng: “Anh là một người đàn ông thành thật bổn phận, Noãn Noãn, sao em có thể nghĩ anh như thế chứ?”

Tôi: “…”

24

Tôi bị Tạ Chi Quân giày vò đến mức đau nhức cả người.

Vừa mới chợp mắt được một lúc đã bị tiếng gõ cửa của Thái tử gia làm cho thức giấc.

Tạ Chi Quân chẳng chút khó chịu, gương mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn, định cứ thế để trần thân hình mà ra mở cửa.

Tôi giật mình kinh hãi, nhấn anh ta trở lại giường: “Anh định làm gì đấy?”

Tạ Chi Quân “lý không thẳng nhưng khí vẫn hùng”: “Tuyên bố chủ quyền chứ sao.”

Tôi: “?”

Tạ Chi Quân hỏng não rồi hả…

Không biết người ta còn tưởng anh ta định ra ngoài đánh nhau nữa ấy chứ.

Ai mà nhìn thấy bộ dạng này của anh ta mà chẳng sợ mất mật.

Tôi bảo anh ta bình tĩnh lại.

Ít nhất cũng phải… mặc cái áo vào đã.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!