18
Tôi dẫn Thái tử gia về nhà, cho cậu ta ngủ tạm ở phòng sách.
Thái tử gia có chút rén, nhưng vì đói quá nên đành chịu, cậu ta lo lắng kéo kéo vạt áo tôi: “Nhưng mà, người đàn ông ở nhà cô ấy… anh ta không đuổi tôi ra ngoài chứ?”
“Tính ra thì tôi với cô ở bên nhau trước, anh ta là tiểu tam! Nhưng lát nữa phải mặt đối mặt với anh ta… tôi nên gọi anh ta là gì đây?”
Tôi lấy chìa khóa ra.
Cái thằng nhóc này, thế mà cũng biết giữ lễ phép gớm.
Tôi bảo: “Cậu nghĩ cái gì thế? Anh ấy không phải loại người đó đâu. Với lại, anh ấy nấu ăn ngon lắm.”
Tôi dẫn Thái tử gia vào nhà.
Cậu ta có vẻ chưa bao giờ đến khu chung cư bình dân thế này, ngó nghiêng vài cái rồi bĩu môi: “Nấu ăn ngon thì tính là gì chứ. Đợi tôi có tiền! Tôi nhất định sẽ vung thật nhiều tiền bao nuôi cô, để cô đổi sang căn nhà to hơn mà bao nuôi thêm nhiều người đàn ông khác…”
Tôi định khen cậu ta có chí khí, thì liếc thấy một bát mì đặt trên bàn.
Đó là bát mì tôi dặn người đàn ông ở nhà làm vì sợ Thái tử gia chết đói trên đường về.
Tôi theo bản năng bịt miệng cậu ta lại.
Thái tử gia bị cưỡng chế “tắt đài”, căng thẳng hỏi: “Sao thế, người đàn ông cô bao nuôi đâu rồi?”
Tôi nhìn quanh một lượt, cũng thấy lạ.
Quái lạ, vừa nãy còn nhắn tin cơ mà?
Tôi đành để Thái tử gia ăn trước.
Xoay người vừa vào đến phòng ngủ, một luồng khí lạnh lẽo từ phía sau ập tới, cửa bị đóng sầm lại.
Hơi thở dồn dập của Tạ Chi Quân phả bên cổ tôi, giọng trầm đục:
“Sao em lại… lại đem thằng nhóc này về đây???”
19
Tạ Chi Quân đang đeo tạp dề.
Thân trên để trần.
Tôi chưa bao giờ thấy anh ta trong bộ dạng này, trông quyến rũ chết đi được.
Tôi hoàn toàn không nghe rõ anh ta nói gì, mắt cứ dính chặt lấy người anh ta không rời: “Anh mặc thế này làm gì? Lại còn trốn trong phòng nữa.”
Mặt Tạ Chi Quân đỏ bừng lên: “Chẳng phải hôm nay em nói sẽ về sớm sao?”
Hóa ra là vậy.
Bảo sao lại ngại không dám gặp người lạ.
Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh Tạ Chi Quân mặc thế này lượn qua lượn lại trong bếp chờ tôi về.
Tiếc thật đấy.
Biết thế này thì tôi mặc xác tên Thái tử gia kia cho xong.
Lễ nghĩa liêm sỉ gì bay sạch sành sanh trong một nốt nhạc.
Tôi móc vào sợi dây tạp dề mỏng manh trên người anh ta, không chút sức kháng cự mà ôm lấy thắt lưng Tạ Chi Quân.
Anh ta có vẻ không ổn lắm, cứ đẩy ra: “Không được, còn cái người em mang về thì sao? Em định cùng cậu ta học tập ở trong nhà đấy à?”
Nhắc đến chuyện này, tôi nói: “Bỏ đi, cậu ta căn bản là không ‘làm ăn’ gì được! Mấy cái trước đó đều là diễn kịch với tôi thôi!”
Tạ Chi Quân sững người, sắc mặt không giấu nổi vẻ kích động: “Cái gì? Thế thì tốt quá… Ý tôi là nghe tin này tôi thấy rất đáng tiếc cho cậu ta.”
Tạ Chi Quân đối với chuyện này có vẻ cực kỳ nghiêm túc.
Anh ta khẽ ho một tiếng, vẻ mặt thận trọng: “Cũng may, tôi nhớ em từng nói cậu ta còn có một người anh trai nữa? Cho dù cậu ta không ‘làm ăn’ được thì cũng không sao, anh trai cậu ta vẫn có thể nối dõi tông đường được mà.”
Tôi thấy hơi lạ: “Chuyện này thì liên quan gì đến anh trai cậu ta?”
Tạ Chi Quân chột dạ túm lấy ống quần: “Đàn ông ai chẳng quan tâm đến chuyện đó…”
Cũng đúng.
Thái tử gia mà không đỗ đại học, lại không kiếm được tiền thì chắc bị đám bạn xấu cười cho thối mũi.
Nhưng anh trai cậu ta không thể cứ mặc kệ mãi được!
Học dốt quá thì ra nước ngoài chứ sao.
Tôi ôm eo Tạ Chi Quân: “Được rồi, đừng nói chuyện đó nữa, cho tôi hôn một phút.”
Yết hầu Tạ Chi Quân khẽ lăn động.
Anh ta liếc nhìn ra cửa rồi cúi đầu nói “Được”.
Khác hẳn với lúc nãy, anh ta có chút vội vã bế thốc tôi lên, hôn đến mức tôi sắp không thở nổi.
Tôi đẩy vào lồng ngực anh ta: “Đừng… lát nữa nhăn hết quần áo bây giờ. Sao tự dưng anh vội vã thế?”
Tạ Chi Quân liếm môi, ánh mắt có chút oán hận: “Bây giờ vốn dĩ là thời gian của tôi, tôi chỉ đang thực hiện nghĩa vụ của mình thôi!”
Nhìn bộ dạng này của anh ta, tôi nảy ra ý định trêu chọc.
Tôi cụp mắt cười:
“Tôi vẫn còn nhớ, có người lúc mới đầu gặp tôi còn mở miệng tra hỏi vì sao tôi lại làm nghề này cơ mà?”
Ánh mắt Tạ Chi Quân đầy vẻ chột dạ: “Đó là do tôi chưa hiểu chuyện. Tôi tự kiểm điểm, Noãn Noãn, để tôi phục vụ em được không?”
Nói xong, anh ta từ từ quỳ xuống dưới chân tôi.
Chiếc tạp dề lỏng lẻo tuột xuống một nửa, để lộ cơ thể săn chắc.
Mắt tôi rà soát từng tấc một từ trên xuống dưới.
Lạ thật, sao trước đây tôi không phát hiện ra Tạ Chi Quân lại biết quyến rũ người khác thế này nhỉ?
Tôi nói: “Được.”
Tôi đưa tay lên nhấn lên đầu Tạ Chi Quân.
Vài phút sau, tiếng gõ cửa vang lên đột ngột.
“Này? Cô có trong đó không? Tối nay tôi ngủ ở đâu thế?”
20
Đống mỹ phẩm trên bàn bị tôi gạt bay xuống đất.
Tạ Chi Quân đờ người, anh ta đứng bật dậy, luống cuống nhìn quanh phòng một lượt, dường như đang tính xem nên trốn vào góc nào.
Tôi hắng giọng, thấy có chút buồn cười: “Tôi biết anh đang căng thẳng, nhưng anh cứ bình tĩnh đã.”
Gương mặt Tạ Chi Quân hiếm khi lộ vẻ phẫn uất: “Em với cậu ta là quan hệ đó! Tôi với em lại là quan hệ này! Nếu mà chạm mặt thì ngại chết đi được.”
Anh ta đang sợ chuyện mình bị bao nuôi bị phát hiện sao?
Ừm, tôi an ủi: “Anh yên tâm đi, tôi nói với cậu ta rồi.”
Sắc mặt Tạ Chi Quân càng kinh ngạc hơn: “Cái gì? Cậu ta mà cũng chấp nhận được á???”
Chuyện này nói ra thì cũng hơi phức tạp.
Tôi nghĩ một lát: “Cũng không hẳn. Hay là để tôi giới thiệu hai người làm quen trước nhé?”
Tạ Chi Quân từ chối không cần đến một giây suy nghĩ.
Anh ta còn dặn tôi tuyệt đối đừng để lộ dấu vết của anh ta.
Tôi: “…”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖