Góc Của Chan

ANH TRAI TÔI CƯỚP MẤT THẾ THÂN CỦA TÔI RỒI – CHƯƠNG 3

14

Ngày hôm sau.

Tôi bị đánh thức bởi tin nhắn của Thái tử gia.

Hôm nay là cuối tuần.

Thẻ của cậu ta đã bị khóa hoàn toàn, đói đến mức không có cơm ăn, cũng chẳng có chỗ nào để đi, đang thảm hại nhắn tin than vãn với tôi.

Tôi còn buồn hơn cả cậu ta: “Toi rồi, phen này đúng là phải làm không công rồi.”

Tạ Chi Quân nằm bên cạnh tôi, ôm lấy eo tôi, chớp chớp mắt: “Hết tiền rồi em vẫn định đi tìm nó à? Em quan tâm nó đến thế cơ à?”

Tôi thở dài, ngước mắt nhìn trời.

Ai mà muốn đi làm chứ, chẳng qua là tính trách nhiệm của tôi quá cao thôi.

Một ngày làm thầy, cả đời làm cha mà.

“Đương nhiên rồi, tầm tuổi này của cậu ta, đây là việc đại sự. Bố mẹ thì bặt vô âm tín, anh trai ruột thì quản nghiêm như thế, giờ lại còn bị cắt viện trợ, tôi cũng thấy hơi xót cho cậu ta.”

Tạ Chi Quân bỗng nghẹn họng, cảm xúc kích động nói: “Cái gì? Em mà lại đi xót nó á! Thế còn tôi thì sao!”

Đương nhiên là vì trước đây tôi nhận của Thái tử gia nhiều tiền quá rồi.

Nghĩ đến đây, tôi cầm điện thoại chuyển tiền luôn cho Tạ Chi Quân.

Tôi đã bảo là mình quên mất việc gì đó mà.

Đã bao nuôi người ta thì đương nhiên tôi phải hào phóng một chút.

Bảo sao dạo này anh ta cứ kỳ kỳ quái quái.

Tôi hôn chùn chụt lên mặt Tạ Chi Quân một cái để trấn an: “Yên tâm đi, hôm nay tôi nhất định sẽ về sớm~”

“Tôi chẳng thèm quan tâm đâu!”

Mồm thì nói thế nhưng sắc mặt Tạ Chi Quân tốt lên trông thấy, anh ta còn nũng nịu hỏi: “Thế mấy giờ em về? Để tôi còn chuẩn bị.”

Mắt tôi sáng rực.

Quả nhiên, cứ có tiền vào là khác ngay!

15

Lúc tôi tìm thấy Thái tử gia, cậu ta đang ở chỗ cũ, rượu đỏ rượu trắng đã uống hết mấy hàng rồi, còn đang đăng mấy dòng trạng thái sầu đời trên nhóm QQ nữa.

Đăng cái gì mà: “Nỗi đau từ gia đình gốc là môn học bắt buộc của mọi đứa trẻ Đông Á.”

Rồi cậu ta than thở với tôi: “Anh trai tôi từ trước đến nay không hiểu tôi thì cũng thôi đi. Dạo này anh ấy thậm chí còn không thèm về nhà nữa. Tôi còn chẳng có cách nào tìm anh ấy để nói lý lẽ. Rõ ràng tôi đã rất nỗ lực học tập rồi mà, đỗ Đại học Bắc Kinh chỉ còn là chuyện sớm muộn thôi! Anh ấy đúng là quá nhẫn tâm.”

Cậu ta định thi Đại học Bắc Kinh thật đấy à?

Nhìn vào cái bảng điểm lẹt đẹt kia, mấy lời an ủi nghẹn lại ở cổ họng, tôi phải vắt óc lắm mới nghĩ ra được một câu đầy tính “EQ cao”:

“Cậu… chẳng lẽ cậu không biết là không phải cứ nỗ lực là sẽ thành công sao?!”

Thái tử gia: “Không phải sao?”

Tôi: “…”

Tôi bị sốc nặng.

Bảo sao lúc trước cậu ta bảo đám bạn xấu ngày nào cũng đi bar chơi mà điểm vẫn cao hơn cậu ta.

Lại còn bảo… có phải bọn nó lén đi học thêm sau lưng cậu ta không?

Cậu ta chưa bao giờ nghĩ vấn đề nằm ở chính bản thân mình sao?

Tôi ôm trán cười khổ: “Thực ra chúng ta không nhất thiết phải đi con đường thi đại học này…”

Thái tử gia nhìn tôi như kiểu gặp được tri kỷ: “Tôi cũng thấy thế!”

Haha.

Cười một cái cho qua chuyện vậy.

Thái tử gia lại bắt đầu tự tin rồi, cậu ta quyết định chủ động gọi điện cho anh trai.

Kết quả là lại bị giáo huấn cho một trận.

Tôi đứng một bên, “vô tình” nghe lén được toàn bộ quá trình Thái tử gia suy sụp.

Cậu ta gào lên:

“Bao nuôi phụ nữ thì đã sao? Anh, anh căn bản không biết cô ấy hiểu em đến mức nào đâu! Cô ấy là cố vấn tâm lý của em đấy!”

“Huống hồ, anh đã bao giờ quản em chưa? Ngoài tiền ra anh còn cho em được cái gì nữa! Anh căn bản không hề quan tâm đến em! Em nói cho anh biết, em không thèm mấy đồng tiền thối tha của anh đâu!”

Nói xong, “pạch” một cái, cậu ta cúp máy thẳng thừng.

Cậu ta nhìn tôi với ánh mắt kiên định: “Hôm nay tôi phải làm mười bộ đề! Anh trai không tin tôi thi đỗ, tôi nhất định phải chứng minh cho anh ấy thấy!”

Trời đất ơi.

Cái học lực ấy thì có học thêm ba năm nữa cũng không đỗ nổi Đại học Bắc Kinh đâu.

Định hành hạ ai đây chứ.

Nụ cười trên mặt tôi không sao giữ nổi nữa.

Cái này thì khác gì mấy đứa trẻ con dỗi gia đình bằng cách nhịn ăn, xong hôm sau lại ngồi vào bàn ăn như chưa có chuyện gì xảy ra đâu cơ chứ!

Tôi khuyên cậu ta đừng có bốc đồng.

Thái tử gia sau khi cân nhắc lợi hại: “Được rồi, để tôi đi nghĩ cách khác.”

Nghĩ một hồi, cậu ta lại quay về trước mặt tôi.

Cậu ta gãi đầu, ôm cái bụng đang kêu ọc ọc vì chưa có gì vào bụng, hỏi tôi có thể trả lại cho cậu ta ít tiền không.

Cậu ta muốn ăn no trước rồi mới tính tiếp.

16

Tôi kiểm tra số dư tài khoản.

Thật là ngại quá đi mà…

Cái này ấy hả…

Toàn bộ tiền mặt lưu động của tôi, sáng nay đã đem đi dỗ dành Tạ Chi Quân hết sạch rồi.

Sắc đẹp đúng là hại người!

Tôi im lặng hồi lâu, hít một hơi thật sâu, thành thật thú nhận: “Thực ra… tiền đều bị tôi đem đi nuôi trai hết rồi.”

17

Thái tử gia tiêu hóa lời tôi nói một lúc, nhưng vẫn không tiêu hóa nổi.

Nước mắt nước mũi cậu ta bỗng dưng trào ra: “Ý gì đây? Tôi biết rồi, cô cũng bỏ rơi tôi luôn rồi… Mặc dù tôi chưa thành niên, giờ không có tiền đi khách sạn, quán nét cũng không vào được, nhưng tôi có thể ngủ bờ ngủ bụi mà. Kết quả xấu nhất cùng lắm là bị kẻ xấu bắt cóc, hoặc là chết đói thôi. Tôi không sao đâu…”

Sao trước đây tôi không biết thằng nhóc này mau nước mắt thế nhỉ.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, nó mới bao nhiêu tuổi đâu chứ.

Trải qua chuyện này chắc chắn là đau lòng lắm.

Cái trách nhiệm chết tiệt này lại trỗi dậy trong tôi…

Tôi chẳng lẽ lại quay sang đòi tiền ngược lại người đàn ông mình đang bao nuôi sao!

Tôi cắn răng: “Thế này đi, cậu về nhà tôi mà ở!”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!