11
Người đàn ông nói anh ta tên là Tạ Chi Quân.
Lúc mới đầu, anh ta thực ra không phải cái bộ dạng lúc nào cũng tỏa ra vẻ quyến rũ như bây giờ.
Tạ Chi Quân rất giữ kẽ.
Anh ta cứ dùng đôi mắt đẹp đẽ ấy chăm chú nhìn tôi: “Em mới tốt nghiệp đại học, sao lại đi làm nghề này?”
Mặc dù ánh mắt anh ta có chút lạnh lùng.
Nhưng tôi biết.
Chắc chắn anh ta đã hiểu lầm, anh ta tưởng tôi cũng giống anh ta, đang làm “kẻ đeo bám” cho người khác.
Tôi nói: “Công việc của tôi không giống người thường, tiền kiếm được rất sạch sẽ, anh cứ yên tâm đi.”
Người khác bao nuôi là quan hệ thể xác thuần túy.
Còn tôi là cố vấn tâm lý thuần túy!
May mà hồi đại học tôi làm lớp phó tâm lý, có kinh nghiệm đầy mình.
Ánh mắt Tạ Chi Quân nhìn tôi càng lạ lùng hơn.
Tôi an ủi anh ta: “Không sao đâu, tuy công việc của chúng ta không ổn định, không biên chế, không bảo hiểm, nhưng được cái kiếm được nhiều.”
Thủ đoạn không mấy vẻ vang thì đã sao?
Chẳng phải là giúp chúng ta bớt đi mấy chục năm phấn đấu khổ cực hay sao!
Tạ Chi Quân im lặng rất lâu, tôi cảm nhận được phòng tuyến tâm lý của anh ta đang sụp đổ.
“Thế này… không có đạo đức cho lắm.”
“Cái nghề này của chúng ta thì cần gì đạo đức.”
Có lương tâm thì sao mà lừa tiền được nữa!
Tạ Chi Quân khẽ nhíu mày: “Vậy em cũng không nên chơi đùa với một cậu em nhỏ tuổi như thế chứ.”
“Nhỏ cái gì? Tôi thích ’em trai’ lớn cơ. Ồ, nhắc đến chuyện lớn nhỏ, chỗ đó của anh có lớn không?”
Mặt Tạ Chi Quân đỏ bừng lên.
Tôi đoán là anh ta xấu hổ.
Đều là người trưởng thành cả rồi, còn làm như chuyện lạ lắm không bằng.
Quan hệ bao nuôi của hai đứa tôi mà cứ như là tình đầu thuần khiết ấy.
Tôi không muốn trở thành cố vấn tâm lý thứ hai của “Thái tử gia” đâu nha.
May thay, sau khi tra hỏi đến cùng, Tạ Chi Quân cũng dần thỏa hiệp.
“Vậy tôi muốn em nói lại, trên giường của em sẽ chỉ có mình tôi là đàn ông thôi.”
Tôi nhìn gương mặt kia, mê muội đến mức thần hồn điên đảo.
Tôi gật đầu lia lịa.
Đương nhiên rồi, tôi cũng đâu có đủ tiền mà nuôi thêm người thứ hai có gương mặt cực phẩm như tạc tượng thế này.
Huống hồ, Tạ Chi Quân ở khía cạnh “chuyện ấy” cũng rất tuyệt vời.
Thế là chúng tôi bắt đầu duy trì quan hệ xác thịt.
Sướng gì đâu luôn!
12
Thái tử gia lại bắt đầu khóc lóc kể lể bên tai tôi.
Nghe nói “ánh trăng sáng” của cậu ta sắp về nước rồi.
Nhưng trong đầu tôi lúc này chỉ có người đàn ông đang đợi tôi về nhà sớm.
Dạo gần đây anh ta cứ bám người một cách kỳ lạ, còn nghi thần nghi quỷ chất vấn tôi.
Nào là trên giường thực sự chỉ có mình anh ta thôi sao?
Nào là mỗi tối tại sao lại về muộn thế?
Rốt cuộc trong lòng tôi có anh ta hay không?
Đương nhiên là vì tôi đang đi làm rồi!
Ngồi nghe Thái tử gia kể về những chuyện buồn quá khứ.
Thái tử gia ngồi bên cạnh phát ra những tiếng kêu như ấm nước sôi đang reo, còn tôi thì không ngừng đáp lại một cách lấy lệ.
“Cô ấy chưa bao giờ cười với tôi.”
Tôi: “Nghe tôi nói này, lần này thực sự khác rồi.”
“Cô ấy thậm chí còn không nhớ tên tôi.”
Tôi: “Chuyện đã qua đừng nhắc lại nữa, chúng ta phải có nhịp điệu mới.”
“Con mẹ nó, anh trai tôi khóa thẻ của tôi rồi! Anh ấy bảo nếu trong tháng cuối cùng này tôi không về trường học hành tử tế để đỗ Đại học Bắc Kinh, mà vẫn còn ở ngoài chơi bời lăng nhăng, anh ấy sẽ cắt đứt quan hệ, đuổi tôi ra khỏi nhà!”
Tôi bật dậy như lò xo: “Cái gì?!”
13
Trời đất ơi.
Thần tài của tôi không thể biến mất được!
Tôi bảo cậu ta đừng có ngày nào cũng lải nhải về ánh trăng sáng nữa.
Ngày ngày tôi tăng ca bù đầu để bổ túc văn hóa cho cậu ta, biết đâu anh trai cậu ta sẽ mủi lòng.
Giờ thì hay rồi.
Cả hai chúng tôi ngày nào mắt cũng thâm quầng, bước chân loạng choạng.
Tôi nghe thấy Thái tử gia gọi điện cho anh trai.
“Anh, em thực sự không có chơi bời bậy bạ mà. Em chỉ cùng với chị gái mới quen đi bổ túc bài tập ở quán bar nên mới có quầng thâm mắt thôi. Cái nơi đó sao lại không bổ túc được chứ? Anh đừng có thành kiến. Dạ? Kịch bản ‘thầy giáo và nữ sinh’ là có ý gì ạ?”
Thái tử gia rất khổ tâm.
Cậu ta không biết vấn đề nằm ở đâu, đành phải tiếp tục vùi đầu vào làm bài tập.
Tôi cần tiền, nên cũng giám sát cậu ta cực kỳ nghiêm túc.
Mỗi ngày mệt lả người về đến nhà là tôi lăn ra ngủ.
Tạ Chi Quân kéo tôi dậy, kiểm tra cơ thể tôi một cách tỉ mỉ, còn không cam lòng mà ngửi khắp nơi, cuối cùng cũng tìm thấy một sợi tóc ngắn trên ống tay áo tôi.
Anh ta nghiến răng ken két: “Cái gì đây? Ninh Noãn, không phải em nói sẽ chỉ có mình tôi sao? Tôi đã tin tưởng em như thế!”
Cái này chắc là vô tình dính phải trên ghế sofa thôi.
Thái tử gia cứ nhất quyết phải bổ túc trong phòng bao ở quán bar, bảo là đám bạn của cậu ta đều chơi ở đây, cậu ta không thể tách biệt với tập thể được!
Đầu óc tôi choáng váng.
Chỉ thấy đôi môi gợi cảm của Tạ Chi Quân cứ đóng mở liên hồi.
“Bé cưng à, đương nhiên chỉ có mình anh thôi. Nơi tôi làm việc… hơi khác biệt một chút… anh biết mà.”
Tôi quàng tay qua cổ anh ta, hít hà mùi hương trên người người đàn ông này.
Tạ Chi Quân chẳng biết đang nghĩ gì, ánh mắt cũng trở nên mê ly.
Anh ta vẫn lúng búng nói: “Nhưng em cũng không được cùng hắn ta chơi trò giáo viên học sinh như thế…”
Hóa ra bị anh ta phát hiện rồi.
Chắc là do dạo gần đây tôi quay lại trạng thái như hồi lớp 12 sắp thi đại học, đến nằm mơ cũng đang học thuộc lòng đề bài.
Tôi ngẩng đầu lên, bất lực nói: “Tôi cũng không ngờ là mình không tốt nghiệp sư phạm mà vẫn làm được cái nghề này.”
Đôi mắt Tạ Chi Quân đỏ hoe, anh ta dùng chút lý trí cuối cùng để đẩy tôi ra, bộ dạng như một “liệt nam” giữ gìn trinh tiết.
Anh ta thốt lên: “Nhưng rõ ràng trước đó em đã hứa với tôi rồi cơ mà.”
?
Cái gì cơ?
Tôi thấy Tạ Chi Quân đúng là kỳ quặc.
Nhưng anh ta vẫn luôn như vậy, cứ được rồi lại sợ mất.
Rõ ràng trông cũng rất yêu tôi, đã ngủ với nhau bao nhiêu lần rồi, vậy mà anh ta cứ luôn lo âu điều gì đó.
Có lẽ là lần đầu tiên làm “kẻ đeo bám” cho người khác nên không thích nghi được chăng?
Tôi kiên nhẫn an ủi: “Anh nghĩ cái gì vậy, tôi có dạy cậu ta trên giường đâu.”
Sắc mặt Tạ Chi Quân vẫn trắng bệch, anh ta cúi gầm mặt: “Cũng đúng, quán bar đào đâu ra giường. Nhưng nơi đó cũng bẩn thỉu quá, hai người cho dù có muốn tìm kích thích… để học tập, thì ít nhất cũng nên đổi chỗ nào sạch sẽ một chút chứ.”
“Cậu ta có chút sở thích hơi đặc biệt.”
“Ây da, nhưng mà trẻ con mà, phương diện đó có chút tâm lý ganh đua, tôi hiểu được mà. Huống hồ…”
Tôi cực kỳ nghiêm túc: “Mệnh lệnh của kim chủ, sao tôi dám phản kháng chứ.”
Tạ Chi Quân lập tức im bặt.
Tôi cảm thấy anh ta vẫn đang giận.
Nhưng chắc không phải giận tôi.
Có điều cả đêm hôm đó, động tác của anh ta cực kỳ hung mãnh.
Thế nhưng gương mặt lại hiện rõ vẻ ấm ức vô cùng.
Anh ta cứ thì thầm bên tai tôi những lời mà tôi nghe chẳng hiểu gì cả: “Noãn Noãn, em nói mà không giữ lời. Em coi tôi là cái gì chứ, rõ ràng tôi mới là… của em cơ mà. Sao tôi có thể, sao lại đến nông nỗi ngày ngày phải làm cái việc không thể lộ ra ngoài ánh sáng này cơ chứ.”
“Không được, tôi là một người đàn ông trưởng thành truyền thống, tôi không thể đi quyến rũ hoa đã có chủ, cũng không thể cùng với… của chính mình…”
“… Nhưng tại sao em lại nuốt lời, em định ép tôi phải làm chuyện đó sao… Noãn Noãn, đừng kẹp chặt thế… sướng quá…”
Tôi túm lấy cái đầu đang vùi bên cổ mình của Tạ Chi Quân, kéo ra: “Cướp bồ cái gì? Chẳng lẽ anh thấy chúng ta ở bên nhau như thế này là chuyện gì đó không thể lộ ra ngoài à?”
Tôi nghe nãy giờ, câu được câu mất, chẳng hiểu anh ta đang muốn nói gì.
Tạ Chi Quân cuống quýt cọ cọ vào người tôi, đồng tử bắt đầu có chút tán loạn: “… Là vì chúng ta thế này nếu bị phát hiện, ở thời cổ đại là phải bị ‘thả trôi sông’ đấy. Nhưng nó còn nhỏ, chưa làm nên trò trống gì. Không sao, tôi sẽ cố gắng.”
Anh ta nói nghe rõ là nghiêm túc, mà động tác thì chẳng nghiêm chỉnh chút nào.
Cái gì mà “nhỏ” chứ, rõ ràng anh ta “lớn” thế này cơ mà???
Đàn ông thật kỳ lạ.
Đang “làm ăn” mà cũng phải lắp thêm thoại vào mới chịu.
Chẳng lẽ làm vậy thì sẽ có cảm giác hơn sao?
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖