Góc Của Chan

ANH TRAI TÔI CƯỚP MẤT THẾ THÂN CỦA TÔI RỒI – CHƯƠNG 1

1

Tốt nghiệp, không tìm được việc làm tốt.

Tôi tình cờ nghe ngóng được mình có ngoại hình rất giống với “ánh trăng sáng” mà Thái tử gia Vũ Dương thầm yêu bấy lâu nhưng không có được.

2

Tôi là một sinh viên mới tốt nghiệp có lý lịch trong sạch.

Đồng thời, cũng là một người phụ nữ nông cạn.

Tôi sẵn lòng “khom lưng vì tiền”.

Vũ Dương rất đẹp trai, lại còn giàu.

Tôi đi phỏng vấn, hỏi làm thế thân thì cần làm những gì?

Có được nghỉ thứ Bảy, Chủ nhật và đóng bảo hiểm đầy đủ không?

Thái tử gia lắc đầu.

Thế là tôi đứng dậy định về.

Thái tử gia nói: “Một tháng 50 vạn.”

Tôi lập tức ngồi xuống, miệng không tự chủ được mà ngoác ra cười.

Tôi từng nghe nói, góc độ khi tôi cười là giống với ánh trăng sáng của cậu ta nhất.

Thái tử gia vẻ mặt nghiêm trọng: “Tôi là người đàn ông tự trọng, cô cần giữ khoảng cách với tôi, đừng có nghĩ ngợi lung tung. Tôi sẽ giữ thân như ngọc để đợi ánh trăng sáng của mình về nước!”

Tôi không hiểu: “Vậy sự tồn tại của tôi có ý nghĩa gì?”

Cậu ta rất nghiêm túc: “Người khác đều có kẻ đi theo, tôi không thể không có.”

Cứ như vậy, tôi đường đường chính chính trở thành “kẻ đi theo” của Thái tử gia.

Chẳng biết làm sao được, cậu ta cho quá nhiều.

Thái tử gia này lạ lắm.

Cậu ta chẳng giống những người giàu mà tôi thấy trên tiểu thuyết chút nào.

Người giàu khác đi trượt tuyết, chơi golf, ngắm cực quang, còn cậu ta dẫn tôi đi trung tâm trò chơi, quán nét, vào KTV hát bài “Chết cũng phải yêu”.

Vừa khóc vừa kể với tôi về gia đình gốc của mình, về những giấc mơ tan vỡ và những trải nghiệm tình cảm đầy nuối tiếc.

Đến cả lúc quẹt thẻ đến cháy máy…

Cũng chỉ ngẩn ra hai giây, rồi rút chiếc đồng hồ thông minh trẻ em ra gọi điện cho anh trai mình.

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.

“Chú mày nói chú mày nạp game hết 50 vạn á?”

Thái tử gia: “Đúng thế.”

(Thì cái “trò chơi nhỏ” bao nuôi phụ nữ này chẳng lẽ không tính là nạp game sao?)

3

Đường đường là một “kẻ đi theo” của Thái tử gia, tôi bỗng chốc biến thành “cố vấn tâm lý” cho cậu ta.

Trình độ của tôi chắc cũng đủ để mở lớp dạy được rồi.

Tôi vừa định tận hưởng niềm vui này thì… khoan đã.

Những chi tiết kỳ quặc trước đó bỗng kết nối lại thành một đường dây trong đầu tôi.

Tôi nhìn chiếc đồng hồ thông minh “Tiểu Thiên Tài” trên cổ tay cậu ta, đứng hình tại chỗ.

Tôi run rẩy hỏi: “Cái cô ‘ánh trăng sáng’ mà cậu bảo không có được ấy, ba năm trước ra nước ngoài là để…?”

Thái tử gia nhìn tôi với vẻ mặt kỳ lạ: “Đi Mỹ học cấp ba chứ gì nữa.”

Tôi bủn rủn tay chân, cảm thấy túi tiền của mình lung lay dữ dội.

Trong một khoảnh khắc tôi đã định ôm tiền bỏ trốn, nhưng rồi lại nhịn được: “Cậu…cậu còn chưa thành niên?”

“Còn thiếu vài tháng nữa.”

Tôi thật đáng chết mà.

Cái nghề làm “kẻ đi theo” cho trai đẹp 1m88 thuần tình này không phải muốn làm là làm đâu…

Lỡ sau này bị bắt hoàn tiền toàn bộ thì biết tính sao!

5

Thái tử gia nhìn thấu vẻ suy sụp của tôi, cậu ta bảo tôi đừng lo, cậu ta có tiền, chỉ là bị anh trai giới hạn định mức thôi.

Số tiền chuyển cho tôi còn chưa bằng số lẻ tiền sinh hoạt phí một tháng hồi học cấp ba của cậu ta.

Mỗi lần chuyển tiền, cậu ta còn không quên ghi chú là: “Tự nguyện tặng cho”.

Tôi im lặng rất lâu, rất lâu.

Tôi ghét người giàu.

6

May mà tôi còn một thân phận tử tế khác.

Tôi lôi bằng tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh của mình ra.

Mỗi khi cậu ta lảm nhảm về ông anh trai có tính kiểm soát cực mạnh hay bố mẹ quanh năm ở nước ngoài, tôi lại lạnh mặt, chỉ vào bảng đếm ngược ngày thi đại học, ép cậu ta bổ túc văn hóa mọi lúc mọi nơi.

Tiền không thể cầm không được.

Thái tử gia bừng tỉnh đại ngộ: “Tôi đã bảo là lũ bạn tôi ngày nào cũng đi bar mà điểm vẫn cao hơn tôi! Hóa ra đây mới là cách bao nuôi đúng đắn!”

7

Thái tử gia bị tôi hành hạ đến mức ánh mắt đờ đẫn, mỗi sáng thức dậy bước đi loạng choạng, tinh thần uể oải.

Tôi nghe thấy cậu ta nói với đám bạn xấu trong nhóm chat QQ: “Bao nuôi phụ nữ mệt quá đi mất.”

8

Nhưng, vẫn câu nói cũ, tôi là một người phụ nữ nông cạn.

Có tiền rồi việc đầu tiên là quên luôn nguồn cội.

Thái tử gia bao nuôi tôi.

Tôi lấy tiền bao nuôi đó, lại đi nuôi một “tiểu tam” có ngoại hình rất giống cậu ta.

Làm công việc không vẻ vang cho lắm… Để nuôi một người đàn ông vẻ vang.

9

Ban ngày.

Tôi cùng người đàn ông kia mặn nồng đến mức chẳng còn biết trời đất là gì.

Ban đêm.

Khi đã nạp đủ “dưỡng chất”, chuông báo thức vừa reo, tôi liền phải rời khỏi giường của anh ta.

Chủ yếu là vì Thái tử gia tan học rồi.

Tôi còn phải đi phụ đạo bài tập cho nó.

Người đàn ông vô thức vê nhẹ vành tai tôi: “Không đi không được sao?”

Hơi thở ấm nóng phả vào bên má, tôi làm sao chịu nổi sự quyến rũ này chứ.

Tôi lúng túng bò dậy, không quên bảo anh ta: “Không đi làm thì lấy đâu ra tiền nuôi anh?”

Thực ra anh ta là người tôi nhặt được bên lề đường.

Mỗi lần Thái tử gia quẹt cháy thẻ, phải đi tìm người nhà xin tiền, tôi đều thấy một người đàn ông mặc vest thắt cà vạt trông rất nghiêm túc, nhưng lại đội mũ lưỡi trai che che giấu giấu đứng ở bên ngoài.

Đêm hôm khuya khoắt còn mặc vest đen xuất hiện ở nơi đó thì làm gì có ai là đàn ông tử tế?

Hừ.

Bản năng “giải cứu trai lầm lỡ” trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng tôi.

10

Người đàn ông đó cũng chú ý đến tôi.

Anh ta đứng bên lề đường, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng.

Ánh đèn đêm mờ ảo, anh ta nghiêng đầu, miệng ngậm một điếu thuốc, chuẩn bị rời đi.

Chậc.

Lại còn trò “vờ vĩnh để bắt lấy” à.

Tôi thấy anh ta ở đây bao nhiêu lần rồi.

Chắc chắn là đang quyến rũ tôi!

Tim tôi đập thình thịch.

Nhìn gương mặt có vài phần tương đồng với Thái tử gia kia, tôi rút tấm thẻ đã bị quẹt cháy máy ra, dứt khoát tiến lên phía trước.

Tôi ra vẻ ta đây giàu có, giới thiệu qua loa về thu nhập của mình, rồi buông ra câu nói đó…

Người đàn ông đứng từ trên cao nhìn xuống, đánh giá tôi một lượt.

Dường như để xác nhận độ xác thực trong lời nói của tôi, ngón tay kẹp thuốc của anh ta thon dài và rất đẹp, khẽ rủ xuống.

Trầm tư một lát, anh ta khẽ cười:

“Cô muốn bao nuôi tôi? Tôi đây không làm tiểu tam đâu nhé.”

Đến cả giọng nói cũng hay đến thế… Lỗ tai tôi tê rần.

Những người ở nơi này thường có lòng tự trọng rất cao, tôi hiểu mà.

Dù sao da mặt tôi cũng dày, chẳng thèm nể nang gì mà nhét luôn thông tin liên lạc cho anh ta:

“Tôi biết tỏng là anh đứng đây nhìn lén tôi rồi, nhưng anh hiểu lầm rồi, đó chỉ là công việc của tôi thôi. Nếu anh sẵn lòng thì liên lạc với tôi, trên giường của tôi sẽ chỉ có mình anh là đàn ông thôi. Tôi có tiền, không để anh thiệt đâu.”

Nói xong, tôi vắt chân lên cổ mà chạy.

Phim truyền hình toàn diễn thế mà, phải đợi cá tự cắn câu chứ.

Thực tế chứng minh tôi đã đúng.

Ngay đêm đó, anh ta đã kết bạn với tôi.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!