8.
Khi chúng tôi kết hôn được hơn một năm, một công ty chi nhánh do Lục Dĩ Bạch phụ trách xảy ra vấn đề, anh ta bị đình chỉ công tác.
Cùng lúc đó, một người chị dâu họ của anh ta sinh con trai.
Tại tiệc đầy tháng, Lục lão gia tử vung tay một cái, cho ngay cậu nhóc đó 3% cổ phần.
Lục Dĩ Bạch ngồi ngay cạnh tôi.
Anh ta vẫn mỉm cười, nhưng tôi nhìn ra anh ta chẳng vui vẻ gì.
Tôi có ý muốn an ủi, định vỗ nhẹ vào cánh tay anh ta.
Nhưng vừa chạm vào, tay tôi đã bị anh ta nắm chặt lấy.
Lực tay anh ta rất mạnh, tôi nhất thời không thoát ra được.
Chúng tôi mười ngón đan nhau, hơi ấm từ lòng bàn tay anh ta truyền sang khiến tay tôi lấm tấm mồ hôi.
Ngày hôm đó trở về, anh ta cứ thế nắm tay tôi bước ra khỏi cổng lớn Lục gia.
Tôi thầm thở dài trong lòng.
Ngày hôm sau, tôi quay về Tô gia, tìm gặp bố mình.
Tôi đúng là con riêng.
Mẹ tôi vốn cũng là tiểu thư khuê các, thanh mai trúc mã với bố tôi.
Ngày họ yêu nhau, nhà ngoại tôi phá sản.
Để không làm lỡ dở tương lai của bố, bà mang thai rồi bỏ xứ mà đi.
Thế là, ông cưới vợ sinh con, còn bà làm mẹ đơn thân lầm lũi nuôi tôi.
Năm tôi mười sáu tuổi, bố biết đến sự tồn tại của hai mẹ con.
Ông lặn lội dặm trường tìm đến, nói rằng vợ ông đã mất hai năm trước, ông muốn đón chúng tôi về.
Mẹ tôi lúc đó sức khỏe đã suy kiệt nên đành đồng ý.
Năm tôi lớp 12, mẹ qua đời.
Tôi trốn ở góc cầu thang khóc đến trời đất tối tăm, chỉ có Lục Dĩ Bạch đi ngang qua, đưa cho tôi một nắm kẹo.
Nắm kẹo ấy, tôi giữ gìn bao nhiêu năm, rồi lại trơ mắt nhìn chúng tan chảy, hỏng nát theo thời gian.
Vậy nên, mối quan hệ giữa tôi và bố thực ra rất bình thường.
Trưởng thành đến nhường này, tôi mới chỉ cầu xin ông đúng hai lần.
Lần đầu tiên là khi nhà họ Lục có ý định liên hôn với nhà họ Tô.
Bố tôi thấy các mối quan hệ nhà họ Lục quá phức tạp, nước quá sâu nên không đồng ý gả tôi đi.
Nhưng tôi chẳng hề bận tâm.
Tôi tìm gặp bố, nói rằng con tình nguyện gả.
Lúc đó, tôi hoàn toàn không biết anh ta đã có người trong mộng.
Nếu biết, tôi đã không để mình lún sâu đến mức này.
Phải, tôi cũng từng tự hỏi: Tại sao Lục Dĩ Bạch lại có người mình yêu cơ chứ?
Hồi còn đi học, anh ta là thiên chi kiêu tử được vạn người vây quanh.
Không thiếu những cô gái theo đuổi anh ta, từ thanh thuần ngọt ngào đến mong manh dễ vỡ, ai nấy đều xinh đẹp tuyệt trần.
Thế nhưng, anh ta chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
Lúc ấy tôi vẫn là bạn cùng bàn của anh ta.
Đám bạn thân của anh ta từng trêu chọc ngay trước mặt tôi: “Nhiều con gái thế này, anh Lục này, thật sự không thích nổi một ai sao?”
Lục Dĩ Bạch hờ hững ngẩng đầu: “Không có.”
Ngồi cạnh anh ta, tôi thầm nghĩ, người này lạnh lùng đến thế, e là cả đời này cũng chẳng dễ gì rung động vì ai.
Cậu bạn kia tặc lưỡi: “Được rồi, sau này cậu có cưới tiên nữ hạ phàm tôi cũng chẳng thấy lạ.”
Sau này tôi và Lục Dĩ Bạch kết hôn, chuyện cũng từng gây chấn động một thời.
Chỉ trong một đêm, điện thoại tôi ngập tràn tin nhắn chưa đọc.
Ai cũng hỏi: “Cậu thế mà lại kết hôn với Lục Dĩ Bạch thật à?”
Và lần cầu xin thứ hai, chính là lúc này đây.
Tôi mong bố giúp Lục Dĩ Bạch một tay.
Ông nhìn tôi hồi lâu, cuối cùng nhíu mày: “Nghe nói cậu ta đối xử với con chẳng ra gì.”
Tôi cứng miệng: “Không có, anh ấy đối xử với con tốt lắm.”
Bố tôi thở dài, cuối cùng phất tay: “Về đi.”
Bố tôi làm việc rất nhanh, chẳng bao lâu sau, rắc rối ở công ty chi nhánh kia đã được giải quyết êm xuôi.
9.
Nhận được tin, tôi vội vã về nhà.
Sáng sớm lúc ra cửa tôi có ho vài tiếng, cổ họng hơi khó chịu.
Anh ta để ý thấy nên bảo tối nay sẽ nấu canh cho tôi.
Vừa bước vào cửa, anh ta cũng vừa nấu xong, đang định gửi tin nhắn cho tôi.
Tôi chạy đến trước mặt anh ta, vui mừng hiếm thấy, giơ thứ đồ trên tay cho anh ta xem: “Có vui không?”
Anh ta nhìn hồi lâu mới dời mắt đi, khẽ đáp một tiếng, rồi đưa tay xoa đầu tôi một cách rất tự nhiên: “Ừ.”
Tất nhiên, mãi về sau tôi mới biết, lần này anh ta chỉ là “lùi một bước để tiến ba bước” mà thôi.
Hóa ra khi đó, tôi đã làm một việc thừa thãi.
Tối hôm sau, chúng tôi hẹn nhau đi ăn mừng bên ngoài.
Nhưng đến giờ hẹn, Lục Dĩ Bạch không đến.
Tôi gọi điện, máy anh ta liên tục tắt nguồn.
Trợ lý cũng nói không biết anh ta đi đâu.
Tôi đợi đến khi nhà hàng đóng cửa, đành lủi thủi về nhà một mình.
Nhưng khi mở cửa ra, tôi lại thấy một người không ngờ tới.
Là Chu Thiền.
Tóc cô ấy còn ướt, chắc là vừa tắm xong, trên người còn mặc chiếc sơ mi của Lục Dĩ Bạch.
Trong khoảnh khắc, tôi tỉnh mộng hoàn toàn.
Tôi tự hỏi mình rốt cuộc đang vui mừng vì cái gì?
Niềm vui của anh ta, tương lai của anh ta, vốn dĩ không dành để chia sẻ cùng tôi.
Tôi mỉm cười với cô ta, rồi thay giày đi vào nhà.
Lục Dĩ Bạch đang nằm trên sofa, đã ngủ say.
Lúc tôi đi ngang qua anh ta, chiếc chăn trên người anh ta trượt xuống sàn.
Tôi đang định nhặt lên thì Chu Thiền đã bước tới, lấy nó từ tay tôi.
Cô ta cúi người, động tác đầy dịu dàng.
Lục Dĩ Bạch đột ngột nắm chặt lấy cánh tay cô ta.
Giọng anh ta trầm thấp: “Đừng đi.”
Chu Thiền mỉm cười: “Tình cờ gặp nhau ở ngoài, tôi bị khách hàng làm khó nên uống hơi quá chén, anh ấy không yên tâm nên đưa tôi về đây. Cô đừng hiểu lầm nhé.”
“Dĩ Bạch mệt quá nên ngủ thiếp đi rồi.”
Tôi đáp: “Ồ.”
“Vậy cô chăm sóc anh ấy cho tốt nhé.”
Nói rồi tôi bước lên lầu, ngủ một giấc quên trời đất.
Ly hôn nhanh đi thôi.
Cái danh “Lục phu nhân” này, ai ham thì cứ việc mà lấy.
Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy Lục Dĩ Bạch đang đứng bên giường mình.
Ánh mắt anh ta u tối, giọng nói có phần nặng nề: “Tô Trĩ.”
“Tâm hồn cô đúng là rộng lượng thật đấy.”
“Người phụ nữ khác ngang nhiên vào nhà mình mà cô vẫn nằm đây ngủ ngon lành được à?”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖