Góc Của Chan

ANH QUÊN RỒI, TÔI CŨNG KHÔNG NHỚ – CHƯƠNG 3

6.

Mãi đến tối hôm sau, tôi mới gặp lại Lục Dĩ Bạch.

Tôi mặc đồ ngủ đi từ trên lầu xuống, đúng lúc va thẳng vào lòng anh ta.

Người anh ta cứng đờ lại, nhìn tôi, thoáng chốc bỗng ngẩn ngơ.

Tôi không hỏi về tình hình của Chu Thiền, nhưng Lục Dĩ Bạch lại chủ động kể.

Kể xong, anh ta ngước mắt bồi thêm một câu:

“Cô ấy nhờ tôi giải thích với cô, chuyện ở tiệc sinh nhật cô ấy không hề cố ý, cô ấy không biết đó là Lục gia.”

Tôi hơi ngạc nhiên, nhìn Lục Dĩ Bạch.

Một lúc sau, tôi gật đầu: “Được, tôi biết rồi.”

Kể từ hôm đó, nhờ phúc của Chu Thiền mà quan hệ giữa chúng tôi bỗng trở nên thân thiết hơn hẳn.

Mỗi khi về Lục gia, Lục Dĩ Bạch sẽ chủ động gắp thức ăn cho tôi, cùng tôi đi dạo.

Đôi khi anh ta cúi đầu nói chuyện với tôi, trong giọng nói thế mà lại phảng phất chút dịu dàng.

Sau khi tốt nghiệp, tôi cùng bạn góp vốn mở một studio, làm ăn cũng khá.

Hàng ngày tôi đều rất bận, giờ giấc sinh hoạt gần như trùng khớp với anh ta.

Lâu dần, anh ta bắt đầu đưa đón tôi đi làm, chuẩn bị bữa sáng cho tôi, lúc đi công tác còn hỏi tôi có muốn mua quà gì không.

Tôi nói gì, anh ta mua nấy.

Anh ta cũng mua cho Chu Thiền, chỉ là chưa bao giờ hỏi cô ta, cũng chưa bao giờ đưa tận mặt.

Những món quà đó đều được gửi đến tay cô ta qua đủ mọi cách kỳ lạ: trúng thưởng, quà tặng kèm, quà tất niên công ty…

Vì cô ta, anh ta đã tốn không biết bao nhiêu tâm tư.

Chu Thiền là một cô gái có lòng kiêu hãnh.

Số tiền phẫu thuật đó cô ta đã viết giấy nợ rõ ràng, không chịu nợ Lục Dĩ Bạch một xu một cắc.

Sở dĩ nói là nợ Lục Dĩ Bạch, vì không lâu sau ngày đó, anh ta đã đưa cho tôi một chiếc thẻ đen, nói rằng đó là tiền sinh hoạt phí và cả tiền phẫu thuật tôi đã trả cho Chu Thiền.

Có một lần, Lục Dĩ Bạch đi tiếp khách về.

Anh ta say khướt, ngả người ra sofa rồi bảo tôi: “Cô ấy yêu rồi.”

Tôi thảng thốt, thoáng thấy buồn thay cho anh ta: “Hả?”

Anh ta cười: “Cô nói xem, có phải cô ấy căn bản không tin tôi?”

“Không tin rằng tôi có thể thắng được những người đó.”

Nói trắng ra là anh ta cảm thấy Chu Thiền không tin anh ta có thể thoát khỏi sự khống chế của Lục gia để ly hôn đúng hẹn và cưới cô ta.

Bố mẹ Lục Dĩ Bạch mất sớm, anh ta lớn lên bên cạnh Lục lão gia tử.

Anh ta không có anh em ruột, nhưng lại có hai người anh họ cùng mấy ông chú, ông bác.

Chẳng một ai là hạng tầm thường cả.

Những năm qua, họ ngấm ngầm đấu đá, ai cũng muốn trở thành người nắm quyền thực sự của nhà họ Lục.

Lục Dĩ Bạch đã chịu không ít khổ sở dưới tay họ.

Hồi mới tốt nghiệp, anh ta cũng từng tự mình khởi nghiệp, nhưng lần nào vừa khởi sắc một chút là lại bị người ta tính kế cho trắng tay.

Nếu không, anh ta đã sớm thoát ly khỏi Lục gia để ở bên Chu Thiền rồi.

Anh ta có thể chịu khổ, nhưng không đành lòng để Chu Thiền phải cùng anh ta sống cảnh túng quẫn.

Thú thật, Lục Dĩ Bạch còn trẻ, nền tảng chưa vững, so với những vị cổ đông lâu năm của Lục thị, anh ta vẫn chưa là gì.

Lục lão gia tử tuy thương anh ta, nhưng ông cũng đã già, nhà họ Lục sớm muộn gì cũng phải giao lại cho họ.

Còn tôi, lại là người cháu dâu mà chính tay Lục lão gia tử chọn cho Lục Dĩ Bạch.

Đôi khi, tôi cũng tự hỏi.

Tôi đã thích anh ta ngần ấy năm, chúng tôi lại còn kết hôn, là vợ chồng danh chính ngôn thuận.

Chúng tôi đã thề nguyện trước bao nhiêu quan khách rằng sẽ đồng cam cộng khổ, cùng nhau đến già.

Vậy mà tại sao, vẫn cứ thiếu một chút gì đó?

Tôi nghĩ, giá mà mình độc ác một chút thì tốt biết mấy.

Tình trong như đã thì đã sao?

Thời gian hai năm, biết đâu đấy, anh ta lại yêu tôi thì sao?

Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu.

Tôi đã yêu Lục Dĩ Bạch bảy năm.

Tôi mong anh ta đạt được ước nguyện hơn bất cứ ai khác.

Vì thế tôi nói: “Tôi tin mà.”

Anh ta đột ngột ngước mắt lên, cười khe khẽ.

Cuối cùng, anh ta nhắm mắt lại, lẩm bẩm, chẳng rõ là lời say hay lời mộng: “Cô tốt thế này, sao lại gả cho tôi cơ chứ?”

Sau ngày hôm đó, anh ta lại càng bận rộn hơn.

Tôi đoán, anh ta sợ Chu Thiền thực sự sẽ gả cho người khác.

7.

Lục Dĩ Bạch đối xử với tôi không tệ, để đáp lễ, tôi cũng giúp anh ta là ủi sơ mi, nấu cho anh ta vài bữa cơm.

Tôi vốn có khiếu nấu nướng, Lục Dĩ Bạch cũng rất nể mặt, lần nào cũng ăn sạch sành sanh.

Trước khi tôi dọn đến, căn biệt thự này chỉ có mình anh ta ở, đơn điệu vô cùng.

Tôi ở không quen.

Lúc đầu, tôi chỉ trang trí phòng mình, gấu bông, đồ nội thất bày biện kín mít.

Anh ta thấy thế thì chậc lưỡi: “Không ngờ cô cũng ham bày vẽ nhỉ.”

Về sau, phòng ngủ không đủ cho tôi bày vẽ nữa.

Phòng khách, phòng sách cũng dần được thêm thắt không ít đồ đạc.

Tất nhiên, phòng ngủ của Lục Dĩ Bạch là nơi tôi hiếm khi bước vào.

Ăn cơm xong, tôi thường cuộn mình trên sofa đọc tạp chí, phía trước bật một bộ phim.

Lục Dĩ Bạch lần nào thấy cũng nhíu mày: “Rốt cuộc là cô đang đọc báo hay xem phim?”

Chẳng biết từ lúc nào, anh ta bắt đầu kiên nhẫn ngồi xuống bên cạnh tôi và xem hết cả bộ phim.

Dần dần, anh ta cũng hiểu rõ sở thích của tôi.

Biết tôi nhìn thì trầm mặc nhưng thực ra lại thích náo nhiệt, thích pháo hoa, thích tất cả những gì rực rỡ.

Biết tôi không ăn được hải sản, khẩu vị thanh đạm, thích đồ ngọt.

Nhưng… cũng chỉ đến thế mà thôi.

Chúng tôi cứ thế sống bình lặng bên nhau.

Lục Dĩ Bạch cũng hiếm khi nhắc đến Chu Thiền nữa.

Nhưng tôi từng gặp cô ta vài lần, biết cô ta thay người yêu như thay áo, chỉ là chẳng ai bền lâu.

Trong số đó, có một anh người yêu làm kinh doanh.

Chẳng hiểu bằng cách nào mà hắn ta biết chuyện giữa Lục Dĩ Bạch và Chu Thiền.

Hắn ta thế mà lại dám mượn danh tiếng của Lục Dĩ Bạch để đi bàn chuyện làm ăn.

Sau đó bị thua lỗ.

Đám chủ nợ tìm thẳng đến tận nhà Chu Thiền.

Lục Dĩ Bạch không có mặt, cuối cùng chính tôi là người đứng ra giải quyết.

Anh ta về nhà, ngồi ở phòng khách rất lâu, cuối cùng gõ cửa phòng tôi, đưa cho tôi một ly sữa nóng: “Nghỉ ngơi sớm đi.”

Vài ngày sau, tôi tình cờ bắt gặp họ đang cãi nhau trong một quán cà phê.

“Em có thể đừng vô lý nữa được không? Tôi nhớ trước đây em đâu có như thế này.”

Chu Thiền đỏ hoe mắt: “Phải, tôi thay đổi rồi. Cô ấy tốt như vậy, lương thiện như vậy, lại còn môn đăng hộ đối với anh, hai người cứ thế mà sống tốt đi, hà tất phải quay lại dày vò tôi làm gì?”

Lục Dĩ Bạch rũ mắt, không rõ đang nghĩ gì.

“Em nghĩ cô ấy thích anh chắc?”

Chu Thiền cắn môi: “Dù sao thì sau này anh cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Đời này, tôi gả cho ai cũng được, trừ anh.”

Hồi lâu sau, Lục Dĩ Bạch mới gật đầu: “Được.”

Nói rồi, anh ta không nhìn Chu Thiền thêm lần nào nữa, xoay người bước thẳng ra ngoài.

Cùng là phụ nữ, tôi nhìn ra được cô ta làm vậy thực chất là đang giận dỗi với Lục Dĩ Bạch.

Anh ta đã kết hôn, vậy cô ta cũng phải yêu đương chứ.

Cô ta có bao nhiêu người theo đuổi, việc gì phải cứ mãi chờ đợi một người đàn ông đã có vợ.

Tôi chẳng mặn mà gì với việc xen vào chuyện của họ, nên cũng không quản nữa.

Nhưng kể từ đó, Lục Dĩ Bạch quả thực đã rất lâu không còn gửi đồ cho Chu Thiền.

Còn giữa tôi và Lục Dĩ Bạch, thực ra không phải là không có những khoảnh khắc mập mờ.

Thỉnh thoảng chúng tôi phải ngủ lại Lục gia.

Tất nhiên là phải ở chung một phòng.

Lúc đầu, Lục Dĩ Bạch sẽ ngủ dưới sàn.

Nhưng thời gian dài, khó tránh khỏi việc bị người ta phát hiện ra manh mối.

Lục lão phu nhân vốn rất hài lòng với đứa cháu dâu này, sau khi biết chuyện thì kéo tôi vào phòng, hỏi bằng giọng dò xét: “Sao con lại không hiểu chuyện thế? Dĩ Bạch còn trẻ, các con lại kết hôn lâu như vậy rồi, để ông nội nó hay mấy chú bác kia biết được thì có mà loạn nhà.”

“Hơn nữa, các con cũng đến lúc nên có con rồi.”

Tôi há miệng định nói gì đó, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.

Cuối cùng chỉ biết gật đầu: “Vâng.”

Ngay hôm đó, Lục lão phu nhân gửi đến biệt thự rất nhiều thuốc bổ, còn kèm theo một bà vú, nói là để chăm lo sinh hoạt hàng ngày cho chúng tôi.

Với tình cảnh gượng gạo giữa tôi và Lục Dĩ Bạch, tôi cứ ngỡ anh ta sẽ từ chối.

Nhưng anh ta lại quay sang nhìn tôi một cái, rồi hững hờ gật đầu: “Được ạ.”

Tôi lặng người một lát, nghĩ bụng chắc anh ta muốn làm người lớn hai bên yên tâm nên cũng không nói thêm gì.

Từ đó, anh ta dọn hẳn vào phòng tôi.

Tôi hỏi anh ta: “Chẳng phải anh rất ghét…”

Anh ta nhướng mày: “Bên kia lạnh lẽo quá, dễ lộ tẩy.”

Chúng tôi ngủ chung một giường nhưng đắp hai chăn.

Cơ mà nết ngủ của tôi không tốt, mấy lần tỉnh dậy, tay tôi đã gác lên cổ anh ta từ lúc nào.

Tôi thấy rất áy náy.

Anh ta chỉ cười: “Không sao, nói đúng ra là tôi chiếm chỗ của cô mới đúng.”

Có một lần tôi ngủ quá say, tay “bép” một phát trúng ngay mặt anh ta, chạm vào môi anh ta.

Còn chưa kịp định thần, tôi đã bị Lục Dĩ Bạch kéo phắt lại.

Trong căn phòng tối mờ, anh ta vẫn còn ngái ngủ, giữ chặt tay tôi: “Ngoan ngoãn chút đi.”

Tôi ngơ ngác gật đầu: “Ồ.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!