3.
Ngày tôi xuất viện, Lục Dĩ Bạch đích thân đến đón.
Trong phòng bệnh chất đống đồ đạc, từ lẵng hoa quả của họ hàng đến đồ dùng cá nhân.
Anh ta tỉ mỉ thu dọn từng thứ một, rồi đi làm thủ tục xuất viện.
Lúc xuống lầu, anh ta tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ.
Thang máy rất đông, anh ta đứng cạnh tôi, người hơi nghiêng lại để chắn cho tôi bên trong.
Ngay cả trong những lúc thế này, anh ta vẫn luôn ung dung, không lộ chút vẻ chật vật nào.
Ra khỏi thang máy, tôi chân thành nói một câu cảm ơn.
Lục Dĩ Bạch liếc nhìn tôi: “Khách sáo làm gì, dù sao thì…”
Nói đến đây, anh ta khựng lại, không nói tiếp nữa.
Ánh mắt anh ta lướt qua tôi, nhìn về một hướng khác.
Tôi dõi theo tầm mắt anh ta và nhìn thấy Chu Thiền.
Cô ta ăn mặc rất giản dị, tay cầm một túi thuốc, đang dìu một người phụ nữ trung niên đi ra ngoài.
Quan sát một lúc, tôi nhận ra chân trái người phụ nữ kia hơi khập khiễng, đi lại khó khăn.
Tôi thu hồi tâm trí, quay đầu lại thì Lục Dĩ Bạch đã bỏ đi rồi.
Anh ta đi rất nhanh.
Tôi vội vàng đuổi theo.
Chẳng biết vì quá muốn bắt chuyện hay vì thực sự tò mò, tôi lỡ thốt ra một câu: “Anh không qua đó xem sao à? Tôi tự về được mà.”
Dứt lời, Lục Dĩ Bạch đột ngột dừng bước.
Tôi đâm sầm vào lưng anh ta.
Anh ta cúi đầu, thần sắc lạnh nhạt: “Không cần đâu, đi thôi.”
Tôi ngơ ngác gật đầu, lại nghe thấy giọng anh ta vang lên.
Nhẹ bẫng, nhưng mang theo chút cảnh cáo: “Tô Trĩ.”
“Tôi kể cho cô nghe chuyện giữa tôi và cô ấy là để tránh sinh thêm rắc rối.”
“Nhưng nếu vì thế mà cô nghĩ rằng mình có quyền can thiệp vào chuyện của chúng tôi, thì cô nhầm rồi.”
Sảnh bệnh viện người qua kẻ lại tấp nập, tôi vội vã cúi mặt: “Ồ. Xin lỗi, là tôi lỡ lời.”
Anh ta trân trọng Chu Thiền đến vậy, tự nhiên không muốn người ngoài nhìn thấy sự sa sút của cô ta mà sinh lòng coi thường hay khinh rẻ.
4.
Từ ngày đó trở đi, tôi không bao giờ chủ động nhắc đến Chu Thiền nữa.
Lục Dĩ Bạch cũng không.
Nhưng tôi biết, anh ta vẫn luôn dõi theo cô ta.
Chúng tôi sống chung một nhà, khó tránh khỏi nghe thấy những điều không nên nghe.
Nhờ vậy tôi biết được, Lục Dĩ Bạch đã âm thầm sắp xếp cho Chu Thiền một công việc.
Lương cao, lại rất có thể diện.
Để bảo vệ lòng tự tôn của Chu Thiền, anh ta đã nhờ vả qua rất nhiều mối quan hệ, đến nỗi ngay cả người trực tiếp tuyển dụng cũng không biết người đứng sau là Lục Dĩ Bạch.
Đúng là dụng tâm lương khổ.
Những chuyện tương tự như vậy còn rất nhiều, rất nhiều.
Lâu dần, ngay cả tôi cũng thấy rằng, nếu sau này họ không đến được với nhau, thì hẳn là ông trời quá khắc nghiệt, không muốn tác thành cho những người có tình.
Mối quan hệ của tôi và Lục Dĩ Bạch vẫn luôn nhạt nhẽo như thế.
Về chuyện tôi bị thương, vốn dĩ anh ta còn có đôi phần áy náy, nhưng trách tôi không biết điều, lại dùng một câu nói kia khiến chút áy náy ấy tan thành mây khói.
Mối quan hệ giữa chúng tôi dịu đi đôi chút đã là chuyện của hai tháng sau đó.
Tất nhiên, cũng lại vì Chu Thiền.
Mẹ cô ta, người phụ nữ trung niên hôm nọ, mấy năm trước bị tai nạn xe, chân cẳng vốn đã không thuận tiện, cứ cách vài tháng lại phải đi tái khám.
Hôm đó trời mưa, lúc đang thu quần áo trước cửa nhà, bà không may ngã một cú, đập đầu chảy máu, may được hàng xóm phát hiện đưa vào bệnh viện.
Ngặt nỗi lúc đó Lục Dĩ Bạch đang ở thành phố khác họp hành suốt cả ngày dài.
Chu Thiền không gọi được cho anh ta, trong lúc đường cùng đã tìm đến nhà họ Lục.
Hôm đó Lục lão phu nhân vừa đấu giá được mấy món trang sức, đặc biệt gọi tôi qua để chọn lấy hai món.
Đang chọn dở thì tôi nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài…
Không hiểu sao, mí mắt tôi giật liên hồi.
Thế là tôi ngăn bà vú đang định ra mở cửa lại, đích thân đi ra.
Cánh cửa mở ra, đập vào mắt tôi là gương mặt tái nhợt, đầy bất lực của Chu Thiền.
Cô ta nhìn thấy tôi thì khựng lại, rồi mím chặt môi: “Tôi tìm Lục Dĩ Bạch.”
Tôi còn chưa kịp mở lời, Lục lão gia tử đã từ trong bước ra, giọng nói đầy uy nghiêm: “Tiểu Trĩ, ai đến thế? Ta nghe hình như có người tìm Dĩ Bạch.”
Tôi giật mình, bốn mắt nhìn nhau với Chu Thiền.
Sau đó, tôi quay đầu lại, khẽ mỉm cười, chủ động nắm lấy tay Chu Thiền rồi kéo cô ta vào tầm mắt của người nhà họ Lục: “Ông nội, là bạn con, cô ấy đến tìm con có chút việc.”
Lục lão gia tử nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy ẩn ý, hồi lâu sau mới gật đầu.
“Có việc thì cứ đi đi, để ta bảo tài xế đưa con đi.”
Tôi vâng lời, rồi dắt Chu Thiền rời khỏi Lục gia.
5.
Tôi không dùng tài xế của ông.
Thay vào đó, tôi xuống gara, lấy một chiếc xe của Lục Dĩ Bạch.
Chu Thiền ban đầu không chịu lên xe.
Cô ta hỏi tôi: “Cô có biết Lục Dĩ Bạch đi đâu không?”
Kể từ khi tôi và Lục Dĩ Bạch kết hôn, cô ta đã đơn phương chặn số anh ta. Ngày sinh nhật tôi đó cũng là lần cuối cùng họ liên lạc, lại còn qua điện thoại của trợ lý Lục Dĩ Bạch.
Ở một khía cạnh nào đó, cô ta thực sự là một cô gái rất tự trọng và kiên cường.
Tôi hạ kính xe xuống, vẻ mặt lạnh đi vài phần:
“Anh ấy không về kịp đâu.”
“Cô tìm đến tận đây chắc chắn là có việc gấp. Những gì anh ấy làm được, tôi cũng làm được. Lên xe đi, tôi giúp cô.”
“Không lên thì thôi.”
Dứt lời, Chu Thiền nhìn tôi đăm đăm, rồi lẳng lặng ngồi vào ghế phụ.
Cô ta đọc địa chỉ bệnh viện.
Tôi không chút do dự, đạp ga lao đi.
Đến nơi, tôi giúp cô ta làm thủ tục, đóng viện phí, lại còn nhờ vả mối quan hệ của một người bạn để tìm bác sĩ giỏi nhất trong viện.
Đợi đến khi lo xong xuôi, tôi quay lại cửa phòng phẫu thuật thì đã thấy Lục Dĩ Bạch ở đó.
Giữa dãy hành lang dài, người đàn ông phong trần mệt mỏi đang quỳ một chân xuống, an ủi cô gái là bảo bối trong lòng mình.
Anh ta đưa tay lau nước mắt cho cô ta, rồi cởi chiếc áo vest trên người ra khoác lên vai cô ta.
Anh ta nói với cô ta: “Mọi chuyện đã có tôi.”
Chu Thiền gật đầu, mắt đỏ hoe: “Vâng.”
Tôi nghĩ, nơi này không còn cần đến mình nữa.
Tôi rời khỏi bệnh viện, mở khung chat với Lục Dĩ Bạch, tóm tắt lại tình hình vừa rồi.
Sau đó, tôi về nhà, tắm rửa, và cứ thế ngồi đợi tin nhắn của anh ta.
Đến một giờ sáng, anh ta mới trả lời.
Vỏn vẹn hai chữ:
[Được.]
[Cảm ơn.]
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖