Góc Của Chan

ANH QUÊN RỒI, TÔI CŨNG KHÔNG NHỚ – CHƯƠNG 1

1.

Tháng thứ ba sau khi gả cho Lục Dĩ Bạch, cuối cùng tôi cũng gặp được Chu Thiền.

Hôm đó là sinh nhật tôi.

Nhà họ Lục đã chuẩn bị từ nửa tháng trước, địa điểm, đồ ngọt, rượu vang, mọi thứ đều là hạng nhất.

Tôi nghe thấy có người trầm trồ: “Lục lão gia tử đúng là coi trọng cô cháu dâu này thật.”

“Những người có máu mặt nhất Bắc Thành chắc đều tụ họp ở đây cả rồi.”

Đúng là như vậy.

Thế nhưng, dù chuẩn bị kỹ đến đâu vẫn xảy ra sự cố.

Chiếc đèn chùm trên đỉnh đầu đột ngột rơi xuống.

Lúc ấy, phía dưới chỉ có tôi và một nhân viên phục vụ.

Xung quanh hỗn loạn trong tích tắc.

Ngay khi tôi định né tránh, tôi thấy Lục Dĩ Bạch rẽ đám đông lao tới.

Thế rồi, anh ta lướt qua tôi, nắm lấy tay cô phục vụ kia.

Kết quả cuối cùng là cánh tay tôi bị va quẹt chảy máu, còn cô phục vụ ấy lại được Lục Dĩ Bạch ôm chặt trong lòng, che chở hết mực.

Chưa bao giờ tôi cảm thấy bẽ bàng đến thế.

Nhưng rất nhanh, Lục Dĩ Bạch đã định thần lại.

Anh ta buông người trong lòng ra, bước tới bế tôi lên và đưa đến bệnh viện.

Vì vậy, cũng chẳng còn ai để tâm đến màn kịch vừa rồi.

Khi tỉnh dậy, tôi thấy Lục Dĩ Bạch đang đứng bên cửa sổ phòng bệnh nghe điện thoại.

Anh ta nói: “Hôm nay em không nên đến. Nếu em bị thương, tôi biết phải làm sao?”

“Tôi và cô ấy sớm muộn gì cũng ly hôn thôi, em đợi tôi nhé, được không?”

Chỉ đúng hai câu.

Tôi lập tức hiểu ra, cô phục vụ kia chính là Chu Thiền.

Cô gái mà anh ta muốn cưới nhưng không thể cưới.

Anh ta quay người lại, thấy tôi đã tỉnh thì khẽ thở phào.

Tôi muốn cười, nhưng chẳng thể nào nặn ra nổi một nụ cười.

Anh ta đi tới trước mặt tôi, khẽ nhướng mày: “Tỉnh rồi à?”

Tôi “ừ” một tiếng.

Ba tháng kết hôn, chúng tôi trông thì có vẻ “tương kính như tân”.

Thực tế, ngoại trừ đêm lĩnh chứng, chúng tôi gần như chẳng nói với nhau câu nào.

Lúc này, không khí lại càng im lặng đến cực điểm.

Mãi sau, anh ta mới lên tiếng: “Không định hỏi tôi một lời giải thích sao?”

Tôi bảo không cần, tôi đã đoán ra người đó là ai rồi.

Anh ta cười nhạt: “Cô vẫn thông minh y như hồi còn đi học vậy.”

2.

Sau khi anh ta đi, bạn bè đến thăm tôi.

“Nhà họ Lục đang loạn cào cào lên rồi, nhưng lúc nãy Lục Dĩ Bạch bế cậu đến đây, nhìn anh ta cuống quýt lắm.”

“Đây gọi là thầm yêu thành thật, hay là cưới trước yêu sau nhỉ?”

“Thật mừng cho cậu. Hồi mới cưới mình còn lo sốt vó, nhưng giờ xem ra, cậu chinh phục được ‘đóa hoa tuyết’ này cũng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”

Ánh nắng ngoài cửa sổ hắt vào.

Tôi chợt nhớ ra, nửa giờ trước tôi ngồi bóc quà trong phòng.

Đến món cuối cùng mới thấy quà của Lục Dĩ Bạch.

Là một sợi dây chuyền của một thương hiệu danh tiếng.

Tôi đã đeo nó ngay lập tức.

Thế nhưng vừa rồi, trên cổ tay Chu Thiền, tôi lại thấy một chiếc lắc tay cùng thương hiệu ấy.

Món quà khiến tôi vui sướng khôn cùng, hóa ra chỉ là thứ anh ta tiện tay mua khi đang chọn đồ cho người khác.

Tôi đột ngột lên tiếng: “Mình đã đồng ý rồi, hai năm nữa sẽ ly hôn với anh ấy.”

Cô bạn tôi giật mình đứng phắt dậy, như thể nghĩ ra điều gì đó, vừa kinh ngạc vừa giận dữ hỏi: “Hả? Tại sao? Cậu điên rồi à?”

“Có phải anh ta nuôi người đàn bà khác bên ngoài không?”

Tôi mỉm cười.

Cũng không hẳn.

Lục Dĩ Bạch không phải hạng người đó.

Ngược lại, anh ta bảo vệ Chu Thiền rất kỹ.

Anh ta yêu trong thầm kín, vì sợ những kẻ xấu bụng tìm đến gây rắc rối cho cô ta, cũng sợ cô ta phải mang danh tiếng không hay.

Ngoài tôi ra, cũng chỉ có vài người bạn thân cận nhất của anh ta biết rằng anh ta đang yêu một cô gái không thuộc về tầng lớp của chúng tôi.

“Không phải đâu.”

“Còn về lý do… giờ mình chưa thể nói. Dù sao thì chuyện này đã định rồi, lời mình đã hứa thì chắc chắn sẽ làm.”

Cả đời sống với một người đàn ông không yêu mình?

Hay chọn những lợi ích thực tế mà anh ta có thể mang lại cho mình và Tô gia?

Là người bình thường, ai cũng biết phải chọn cái nào.

Bạn tôi ngẩn người một lúc rồi không hỏi thêm nữa.

Cuối cùng chỉ buông một câu: “Nhưng cậu đã thích anh ta bao nhiêu năm nay rồi mà.”

Tôi thở dài.

Thì đã sao chứ?

Mười sáu tuổi tôi quen Lục Dĩ Bạch, từng ngồi cùng bàn với anh ta nửa năm.

Lúc tôi ốm, anh ta cõng tôi xuống phòng y tế, canh chừng tôi suốt cả buổi sáng mà bỏ lỡ một trận bóng rổ quan trọng.

Khi người ta xì xào mẹ tôi là “tiểu tam” chen chân, còn tôi là đứa con riêng, anh ta đã mắng lại từng đứa một, dạy tôi cách ngẩng cao đầu mà sống.

Chúng tôi cùng tham gia thi toán, cùng dẫn chương trình văn nghệ đêm giao thừa.

Anh ta nói “vạn sự thuận ý”, tôi tiếp lời “cùng bước sang hành trình mới”.

Thế nhưng, năm hai mươi ba tuổi, khi chúng tôi chuẩn bị đính hôn, ngồi đối diện nhau trên cùng một chiếc bàn.

Anh ta lại nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ, mở miệng chỉ có một câu: “Chúng ta từng gặp nhau chưa nhỉ?”

Anh ta quên tôi rồi.

Khoảnh khắc đó, tôi chết lặng.

Thực ra tôi chẳng thay đổi mấy, vẫn trầm tĩnh, tóc dài, váy xanh, ít cười.

Thay đổi duy nhất có lẽ là trên khuôn mặt vốn mộc mạc năm xưa giờ đã điểm chút phấn son.

Nhưng không nhớ chính là không nhớ.

Những thứ tôi coi là “phao cứu mạng” ấy, thực chất chỉ là những hành động tiện tay của anh ta mà thôi.

Anh ta chỉ là người tốt, chứ không phải tốt với riêng mình tôi.

Vì thế tôi chỉ cười, vờ như chẳng bận lòng: “Anh quên rồi sao? Lớp 10A7, tôi là Tô Trĩ.”

Lục Dĩ Bạch ngước mắt, đôi chân mày đang nhíu lại giãn ra.

Anh ta cảm thán: “Là cô à.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!