Góc Của Chan

ẢNH ĐẾ MẤT TRÍ NHỚ VÀ ĐỆ NHẤT KIÊU KỲ – CHƯƠNG 6

12

Ngay đêm đó tôi xuất viện về nước, hôm sau lập tức công khai hẹn hò trên vòng bạn bè.

Người tôi quen là một cậu em “tiểu nãi cẩu” do bạn bè giới thiệu, nghe đâu đã thích tôi từ lâu rồi.

Lăn lộn trên thương trường bao lâu nay, thực ra tôi nhìn là biết cậu ta thích gia thế địa vị của tôi hơn.

Nhưng mà không sao, tôi có tiền là được.

Ngày nào tôi cũng cao hứng khoe ân ái trên mạng xã hội.

Lâm Tụng đột nhiên bặt vô tín thư, không hề tìm tôi thêm lần nào nữa.

Ngay cả việc chèn ép chuyện làm ăn của Hoa thị cũng đột ngột dừng lại.

Chắc là đang mải mặn nồng với Triệu Vũ Điềm nên không rảnh tay chứ gì?

Tôi bỗng dưng mất sạch hứng thú khoe khoang, quyết định đi du lịch giải khuây.

Cậu bồ trẻ cứ khăng khăng đòi đi theo, bảo là muốn mua sắm đồ đạc, tôi cũng tùy ý cậu ta.

Không ngờ rằng, lại đụng độ Lâm Tụng và Triệu Vũ Điềm ngay tại sân bay.

Ánh mắt Lâm Tụng quét qua cậu “tiểu nãi cẩu” bên cạnh tôi, gương mặt tuấn tú lập tức trở nên u ám.

Hắn một tay đút túi quần đứng đó, chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi.

Đây là sợ Triệu Vũ Điềm ghen nên mới muốn giữ khoảng cách sao?

Tôi cười lạnh, đưa tay chỉnh lại cổ áo cho cậu bồ trẻ: “Lát nữa chị đưa cưng đi mua đồng hồ hiệu nhé~”

Ngược lại, Triệu Vũ Điềm là người lên tiếng trước: “Chị Sênh, thật trùng hợp…”

“Đừng nói chuyện với cô ta.” Lâm Tụng lạnh lùng cắt ngang.

Tôi hừ mạnh: “Anh tưởng tôi ham nói chuyện với anh chắc?”

Máy bay còn chưa cất cánh, tôi và Lâm Tụng đã đối đầu chan chát rồi.

Oái oăm thay, chúng tôi lại đặt cùng một khách sạn.

Tôi và cậu bồ trẻ thực ra đặt hai phòng riêng biệt, nhưng vì sợ Lâm Tụng nhìn thấy sẽ cười nhạo, tôi bắt cậu ta vào ở chung phòng suite với mình luôn.

Buổi sáng, Lâm Tụng nhìn thấy hai chúng tôi cùng bước ra khỏi phòng, ánh mắt hắn tối sầm lại đến cực điểm.

“Chị Sênh, hôm nay hai người định đi đâu chơi thế?”

Lúc đợi thang máy, Triệu Vũ Điềm chủ động mở lời.

Trông sắc mặt cô ta nhợt nhạt, cứ như thể thiếu ngủ vậy.

Vì đêm qua “chiến đấu” hăng quá sao?

Thể lực của Lâm Tụng… đúng là mãnh liệt thật.

Tôi hừ ra một tiếng khinh khỉnh từ trong mũi, đáp lại cô ta: “Ra bờ biển.”

“Hay là đi cùng nhau đi?” Triệu Vũ Điềm nhìn tôi đầy van nài, “Em… em cũng muốn đi chơi.”

Tôi gật đầu: “Được thôi, tôi sao cũng được.”

Lâm Tụng không nói gì, mặt sưng sỉa như thể ai đang nợ hắn tám mươi tỷ vậy.

Hồi tôi mới yêu sớm năm cấp hai, hắn cũng trưng cái bộ mặt này ra với tôi, rồi sau đó còn đi báo cáo tôi với giáo viên nữa chứ!

Cũng chính vì chuyện đó mà chúng tôi mới trở thành kẻ thù truyền kiếp.

Ra đến bờ biển, tôi và cậu bồ trẻ đi lướt sóng, còn Lâm Tụng và Triệu Vũ Điềm thì đứng trên bãi cát nói chuyện.

Lắm chuyện để nói thế cơ à?

Tôi cứ mải ngoái đầu nhìn theo, không cẩn thận một cái là ngã nhào xuống nước.

Đến bữa trưa, nhà hàng chật kín chỗ, bốn người chúng tôi lại vừa vặn ghép chung một bàn.

Lâm Tụng vẫn trưng cái bộ mặt hầm hầm ấy, tôi hỏi hắn gọi món gì, hắn vậy mà dám lờ tịt tôi đi.

Tôi tức phát điên, hễ món nào dọn lên là tôi lại gắp bón cho cậu bồ trẻ ăn.

Lâm Tụng nheo mắt lại, đột nhiên cũng cầm đũa lên gắp đồ bón cho Triệu Vũ Điềm.

Vẻ mặt Triệu Vũ Điềm đầy kinh hoàng, trông như thể đang run rẩy vậy.

Nhưng tôi chẳng rảnh để tâm nhiều đến thế, trong lòng trong mắt lúc này chỉ muốn thắng được Lâm Tụng mà thôi.

Hắn đút cho Triệu Vũ Điềm một thìa, tôi liền đút cho cậu bồ trẻ hai thìa!

Cả một bàn đầy ắp thức ăn, tôi và Lâm Tụng chẳng ăn lấy một miếng, toàn bộ đều tọng hết vào miệng hai người kia.

Và hậu quả tất nhiên là…

Cả hai đều bị viêm dạ dày cấp tính, đêm hôm phải dắt díu nhau đi cấp cứu.

Trong phòng bệnh, nhìn dáng vẻ đang truyền nước của cậu bồ trẻ, tôi thấy hơi có lỗi nên rút điện thoại chuyển khoản cho cậu ta mười vạn tệ.

Cậu bồ trẻ cười hì hì: “Cảm ơn chị đẹp, sau này có ‘kèo’ nào như thế này nhất định phải gọi em nhé.”

Tôi nhíu mày: “Kèo gì cơ?”

Cậu ta nháy mắt: “Thì kèo chọc tức bạn trai ấy ạ. Chẳng phải chị với anh trai kia thích nhau sao? Hai người chắc chắn là một cặp rồi.”

Cái… cái gì mà thích nhau cơ chứ?!

Tôi ngẩn người, cả cơ thể như bị điện giật, lưỡi líu cả lại, cứng nhắc đáp: “Ai… ai thích ai chứ! Cậu đừng có mà nói bậy!”

Nhưng cậu bồ trẻ lại tỏ ra vô cùng kinh nghiệm: “Anh trai kia thích chị lắm đấy, anh ấy ăn giấm chua suốt cả quãng đường rồi, ánh mắt anh ấy nhìn em cứ như muốn giết người đến nơi ấy.”

“Cậu còn nói nữa! Anh ta rõ ràng có người trong mộng rồi, chính là cái cô kia…”

“Nhưng chị cũng thích anh ấy mà, biểu hiện hiện tại của chị chính là thích đấy thôi.”

“Tôi có chết cũng không đời nào thích anh ta!”

Dứt lời.

Phía sau vang lên một giọng nói trầm thấp: “Xin lỗi vì đã làm phiền.”

Tôi đờ đẫn quay đầu lại, thấy Lâm Tụng đã đứng ở cửa từ lúc nào, đôi mắt lạnh lùng sắc lẹm đang nhìn chằm chằm vào tôi.

“Cảnh sát đến rồi, cần cô phối hợp lấy lời khai.”

13

Tôi vạn lần không ngờ tới, “cảnh sát” mà Lâm Tụng nói lại là đến để bắt Triệu Vũ Điềm.

Triệu Vũ Điềm vốn đang truyền nước, vừa thấy cảnh sát là đến kim cũng chẳng buồn rút, chủ động đưa hai tay ra: “Tốt quá rồi, tôi bị bắt rồi, tôi bị bắt rồi! Hu hu, mau đưa tôi đi đi…”

Thật khó có thể tưởng tượng những ngày qua Lâm Tụng đã đối xử với cô ta thế nào mà khiến cô ta… sợ hãi đến mức này.

Cảnh sát hỏi han sơ qua về tình hình gặp gỡ giữa tôi, Triệu Vũ Điềm và Lâm Chính Tông.

Hóa ra, bọn họ đã sớm cấu kết với nhau.

Cái ngày ở phim trường, việc tôi sắp xếp chỗ ở cho Lâm Tụng chính là do Triệu Vũ Điềm nghe lén được rồi mật báo cho Lâm Chính Tông.

Mà Lâm Chính Tông đã phạm tội ở quốc gia này, Triệu Vũ Điềm bị nghi ngờ là đồng phạm.

Vậy nên lần này Lâm Tụng đưa cô ta theo thực chất là để hỗ trợ điều tra.

Sau khi xe cảnh sát rời đi, tôi và Lâm Tụng đứng trước cổng bệnh viện.

Tôi liếc nhìn hắn: “Này, anh không định khóc đấy chứ?”

Dù sao cũng là “ánh trăng sáng” bao nhiêu năm trời mà.

Lâm Tụng hừ lạnh: “Tôi có bệnh à?”

Tôi nhướn mày: “Thế thì anh cũng tuyệt tình thật đấy, anh thích Triệu Vũ Điềm bao nhiêu năm nay còn gì.”

“Ai bảo tôi thích cô ta?”

“Chẳng phải hồi cấp hai ngày nào anh cũng tặng đồ cho cô ta, tối nào cũng đón cô ta tan học sao?”

“Câm miệng.”

Lâm Tụng đột nhiên ngước mắt, đôi đồng tử đen sẫm khóa chặt lấy tôi: “Hoa Sênh, ông đây là tặng cho em đấy!”

Tôi ngẩn người. “Anh lại định lừa tôi à? Anh tặng cô ta bao nhiêu lần như thế…”

“Đó là vì tôi nhầm vị trí chỗ ngồi của hai người!”

“……”

“Tại sao tôi lại tặng đủ loại thực phẩm làm từ đậu phộng (hoa sinh), chẳng phải vì em tên là Hoa Sênh sao? Vì từ nhỏ em đã thích ăn đậu phộng còn gì.”

“……”

Đại não tôi có một khoảnh khắc bị đình trệ.

Không đúng, nhưng mà…

“Thế còn chuyện anh đón cô ta tan học…”

“Chẳng phải em cũng học lớp nhảy đó sao? Ông đây đêm nào cũng đi đón em, em thì hay rồi, hôm sau đã hỏa tốc kiếm ngay một thằng bạn trai, cũng chẳng khác gì cái thằng mặt trắng trong kia là mấy.”

Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Hoa Sênh, có phải em muốn chọc tôi tức chết mới cam lòng không?”

Tôi bị ánh mắt đầy tính xâm chiếm của hắn nhìn đến mức không tự nhiên, xoay người định chạy.

“Anh… anh để tôi suy nghĩ đã…”

Lâm Tụng sải bước tiến lên, một tay túm chặt lấy tôi kéo lại.

“Lại muốn chạy?” Hắn cúi đầu, gương mặt tuấn tú áp sát tôi, hơi thở nóng hổi phả lên mặt tôi: “Chia tay với nó đi, hửm?”

“…… Cái gì?”

“Cái thằng yếu sên đang truyền nước bên trong ấy. Em không thích nó, đêm qua hai người cũng không ngủ cùng nhau.”

“Sao anh biết?”

“Em vừa thừa nhận rồi đấy.”

“……”

Hay lắm, dám gài bẫy tôi!

Tôi vung tay đấm hắn: “Tôi có chia tay hay không thì liên quan gì đến anh, anh lấy quyền gì mà quản tôi…”

“Dựa vào việc tôi thích em.”

Lâm Tụng nhìn tôi không chớp mắt, ánh mắt hắn như dòng nham thạch nóng bỏng đang lan tỏa, khiến tôi luống cuống không biết phải làm sao.

Bàn tay đang định đánh hắn của tôi bỗng khựng lại giữa không trung.

Mặt tôi nóng bừng lên.

Trái tim đập liên hồi, hơi thở cũng dần mất kiểm soát.

“Anh… anh nói gì cơ…”

“Tôi nói, tôi thích em. Lâm Tụng thích Hoa Sênh, thích từ lâu lắm rồi.”

Lâm Tụng đột nhiên quỳ một gối xuống, nâng bàn tay tôi lên, cúi đầu và đặt một nụ hôn thật trịnh trọng lên mu bàn tay tôi.

“Giờ đã tin chưa? Đại tiểu thư của tôi.”

“Không… không tin…” Tôi vẫn cố cứng miệng.

Lâm Tụng đứng dậy, ghé sát gương mặt vào tôi.

Tôi cứ ngỡ hắn lại định cưỡng hôn mình, nhưng rồi lại nghe thấy hắn thì thầm: “Hoa Sênh, những gã đàn ông kia đều không hợp với em đâu, đã mười mấy năm rồi… Liệu có thể cho tôi một cơ hội, để thử xem tôi có hợp với em không?”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!