Góc Của Chan

ẢNH ĐẾ MẤT TRÍ NHỚ VÀ ĐỆ NHẤT KIÊU KỲ – CHƯƠNG 4

8

Tục ngữ có câu: nhân vô thập toàn, phàm là người thì ai cũng có điểm yếu.

Với tư cách là kẻ thù truyền kiếp của Lâm Tụng, điểm yếu của hắn tôi đã từng chi bộn tiền để điều tra.

Sợ phim kinh dị, sợ nhà ma… mấy cái đó trẻ con quá, hắn muốn qua mặt tôi không khó.

Tôi suy đi tính lại, quyết định đưa hắn đi gặp một người.

Triệu Vũ Điềm.

Chính là “ánh trăng sáng” mà Lâm Tụng yêu nhưng không có được trong lời đồn.

Năm chúng tôi cùng học lớp 7, Lâm Tụng ngày ngày đem đồ tặng cho Triệu Vũ Điềm.

Ngay cả lớp học nhảy chỉ dành cho nữ sinh, Lâm Tụng với tư cách là nam thần của trường vẫn đứng đợi cô ta dưới lầu giữa đêm khuya.

Tôi và Lâm Tụng từ nhỏ đã bị phụ huynh mang ra so sánh.

Lúc đó tôi tưởng hắn sắp yêu sớm, thầm nghĩ mình cũng không thể thua được, thế là tôi cũng hỏa tốc kiếm một người để yêu sớm luôn.

Tên Lâm Tụng đáng tội chết đó, năm ấy vậy mà còn dám đi mách giáo viên, khiến tôi bị phạt quét dọn dãy nhà học suốt cả một tháng trời!

Thế nhưng chẳng ai ngờ được, cuối cùng Lâm Tụng và Triệu Vũ Điềm lại không ở bên nhau.

Thiên hạ đồn đoán đủ mọi phiên bản, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là kịch bản “ánh trăng sáng” và “thái tử gia”, anh truy tôi đuổi, ngược thân ngược tâm sâu nặng.

Mấy năm nay, Lâm Tụng chưa từng có một cô bạn gái chính thức nào, tôi đoán chắc hắn vẫn còn đang đợi Triệu Vũ Điềm.

Tại phim trường, sự xuất hiện của tôi và Lâm Tụng khiến đạo diễn và nhà sản xuất được một phen thụ sủng nhược kinh.

Dù sao thì tập đoàn của chúng tôi cũng là nhà đầu tư lớn nhất cho bộ phim này.

Triệu Vũ Điềm lại càng kích động hơn: “Anh Tùng, chị Sênh… sao hai người lại đến đây?”

Cô ta gọi tên tôi, nhưng đôi mắt to tròn ấy lại dính chặt lấy người Lâm Tụng.

Chậc, bảo không có gian tình thì ai mà tin cho nổi.

Chẳng đợi tôi kịp nghĩ ra kế sách gì, Triệu Vũ Điềm đã chủ động mang đến mấy ly cà phê nóng.

“Đây là em vừa mới chạy đi mua đấy, hai người nếm thử xem, cà phê tiệm này ngon lắm.”

Cô ta đưa cho Lâm Tụng đầu tiên.

Lâm Tụng lại trưng ra bộ mặt “người lạ chớ gần”, lạnh lùng đáp: “Tôi có tay.”

Triệu Vũ Điềm sượng trân tại chỗ.

Chậc, cái đồ chó này cũng biết diễn gớm.

Để tôi xem anh diễn trước mặt “ánh trăng sáng” được bao lâu!

Tôi còn đang mải suy nghĩ thì Triệu Vũ Điềm đột nhiên chuyển ly cà phê sang cho tôi.

Tôi đưa tay định nhận, nhưng khi ngón tay tôi còn chưa kịp chạm vào miệng ly, Triệu Vũ Điềm đã đột ngột lật cổ tay.

Nguyên một ly cà phê nóng hổi đổ ụp lên mu bàn tay cô ta.

Giỏi thật đấy, tôi còn chưa nghĩ ra phải làm gì thì cô ta đã tự mình phối hợp “diễn” cùng tôi rồi sao?

Cùng với tiếng kêu đau của Triệu Vũ Điềm, Lâm Tụng vốn đang ngồi bỗng vụt đứng dậy, sải bước lao tới.

Mắt tôi sáng rực lên. Quả nhiên, cuối cùng hắn cũng không nhịn được rồi!

Thế nhưng giây tiếp theo, Lâm Tụng lại bước đến trước mặt tôi, nâng lấy tay tôi.

Lúc nãy cà phê bắn tung tóe, tôi cũng bị dính một chút.

Hắn cúi đầu thổi nhẹ vào tay tôi, đầu ngón tay khẽ vuốt qua vùng da đang ửng đỏ.

“Có đau không?”

Tôi ngẩn người, thốt ra theo bản năng: “Không đau, ‘ánh trăng sáng’ của anh mới là người bị bỏng kìa.”

Triệu Vũ Điềm đứng bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe: “Chị Sênh, chị… chị đang nói bậy bạ gì thế? Em vất vả tự mình nỗ lực gây dựng sự nghiệp, chị lại bảo em là ‘ánh trăng sáng’ của anh Tùng, chị định để người ta suy xét về em thế nào đây?”

Lâm Tụng phóng một ánh mắt sắc lạnh như dao về phía cô ta: “Cô tự mình nỗ lực? Cà phê người khác mua, cô bê đến rồi nhận là cô đi mua à? Đây là cách nỗ lực của cô đấy sao?”

Mặt Triệu Vũ Điềm tái mét.

“Còn nữa, cô có biết tay vợ tôi được bảo dưỡng thế nào không? Cô ấy chỉ cần bị bỏng một giọt thôi cũng đủ để cô đền đến mức phá sản rồi đấy.”

Triệu Vũ Điềm hoàn toàn ngơ ngác: “Vợ… vợ sao?”

Tôi cũng ngẩn tò te.

Cái tên này rốt cuộc có thích Triệu Vũ Điềm không thế, đến nước này rồi mà vẫn nhịn được,đúng là đồ tra nam mà?!

Để tránh việc Lâm Tụng nói thêm những điều không nên nói, tôi định kéo hắn rời đi trước.

Vừa mới xoay người.

Một bóng hình vạm vỡ đột nhiên lao ra từ đám diễn viên quần chúng: “Con khốn này, mày dám làm bỏng Điềm Điềm nhà tao…”

Con dao đạo cụ trên tay gã đâm thẳng về phía tôi.

Đến khi tôi kịp phản ứng thì đã thấy mình được Lâm Tụng ôm chặt bảo vệ trong lòng.

Lưỡi dao rạch một đường sâu hoắm trên cánh tay hắn.

9

Thái tử gia nhà họ Lâm bị thương, cả đoàn phim sợ đến mất mật.

May mà Lâm Tụng chỉ bị rạch một đường ở cẳng tay, vết thương không quá sâu.

Kẻ cầm dao là một fan cuồng cực đoan của Triệu Vũ Điềm, trà trộn vào đám diễn viên quần chúng vốn định làm nhục cô ta.

Chuyện này coi như là sai quá hóa đúng, lại cứu cô ta một mạng.

Chúng tôi không kịp đi về nên đã thuê một phòng tại khách sạn của đoàn phim.

Lúc bác sĩ băng bó vết thương cho Lâm Tụng, mắt hắn cứ dán chặt lấy tôi, một mực yêu cầu bác sĩ kiểm tra cho tôi trước.

Tôi lườm hắn: “Ngồi yên đấy, đừng có động đậy! Không cần cái tay này nữa à?”

Lâm Tụng nở nụ cười bất cần đời, bàn tay còn lại dang ra hướng về phía tôi: “Tay bảo là muốn được vợ ôm cơ.”

Vừa rồi còn là một người cao ngạo lạnh lùng, giờ này lại bắt đầu giở thói “chó bự” rồi.

Tầm mắt tôi dời sang cánh tay đầy máu của hắn, hốc mắt chẳng hiểu sao bỗng thấy cay cay.

Vì quá xúc động nên giọng điệu của tôi càng trở nên hung dữ để che giấu:

“Anh làm cái quái gì mà phải đỡ dao cho tôi chứ, anh bị ngốc à, vạn nhất nó đâm trúng chỗ khác thì sao…”

“Vì em là vợ anh.”

“Nếu tôi không phải thì sao?”

Lâm Tụng đột nhiên im lặng.

Hắn nhìn tôi chằm chằm không rời mắt.

Tôi không dám đối diện với ánh mắt ấy thêm giây nào nữa, mượn cớ công việc mà bỏ đi.

Cú đỡ dao đột ngột này của Lâm Tụng đã làm đảo lộn toàn bộ kế hoạch ban đầu của tôi.

Tôi tự thấy mình cần phải bình tĩnh lại vài ngày.

Tôi bảo trợ lý tạm thời sắp xếp cho Lâm Tụng ở lại căn biệt thự ngoại ô, thuê hai người giúp việc chăm sóc hắn.

Nhưng sáng sớm ngày hôm sau, trợ lý báo với tôi: Lâm Tụng mất tích rồi.

Tôi dùng các mối quan hệ và nhanh chóng tra ra được, chính là Lâm Chính Tông đã xông vào biệt thự bắt cóc Lâm Tụng.

Hắn đang đưa người đến một nhà máy điện bỏ hoang ở ngoại thành.

Bên tai tôi bất chợt vang lên lời đe dọa của Lâm Chính Tông: Chỉ cần tôi làm phế đôi chân của anh ta…

Trợ lý nhắc nhở tôi: “Hoa tổng, lễ ký kết với Chúng Nhạc sắp bắt đầu rồi, không xuất phát ngay là không kịp đâu ạ.”

Hợp tác lần này là kết quả sau bao phen tranh đấu tôi mới giành được.

Nếu không đi, tổn thất rất lớn.

Nhưng nếu đi…

Trong đầu tôi lại hiện lên dáng vẻ Lâm Tụng cười lưu manh gọi tôi là “vợ ơi”.

Tôi không muốn… nợ hắn chút nào!

Tôi siết chặt ngón tay, rồi lại thả lỏng, cuối cùng đứng bật dậy ra lệnh: “Đưa người theo, đến nhà máy điện!”

Khi tôi đến nơi, căn nhà nát bỏ hoang đã đứng đầy người.

Ở giữa vòng vây, một người đàn ông cao lớn đang giẫm chân lên đầu kẻ nằm dưới đất.

Từ cổ họng hắn phát ra tiếng cười khẩy lạnh lẽo:

“Đồ phế vật. Muốn đấu với ông đây, mày phải về xin ông trời cho sống thêm năm trăm năm nữa nhé.”

Giọng nói này… sao nghe quen tai thế nhỉ.

Tôi bước vào, vừa định mở miệng thì người đàn ông đang nói chuyện đột ngột quay đầu lại.

Chính là Lâm Tụng.

Còn Lâm Chính Tông thì đang bị hắn giẫm dưới chân, đôi giày da nghiến lên mặt gã đến mức rướm máu.

Nhìn thấy tôi, Lâm Tụng khẽ nheo mắt, đầu lưỡi liếm nhẹ khóe môi, nở nụ cười ngông cuồng bất cần đời.

“Vợ ơi, đến rồi à? Em cũng nhẫn tâm thật đấy, đem bán người chồng đêm nào cũng hầu ngủ cho hạng người này, em mà cũng nỡ lòng sao, hả?”

Cái bộ dạng trương cuồng này, làm gì có chỗ nào giống người mất trí nhớ cơ chứ?

Tôi trợn tròn mắt, lập tức phản ứng lại:

“Quả nhiên anh đã nhớ ra từ lâu rồi, anh vẫn luôn lừa tôi?”

“Anh nào dám lừa vợ, chẳng phải chính em nói anh là kẻ chỉ biết ở nhà nấu cơm sao?”

Lâm Tụng không giận mà cười: “Hoa Sênh, em dám tùy tiện đem bán người nấu cơm cho kẻ khác à? Xem ra em muốn bị bỏ đói rồi, vậy để chồng em thành toàn cho em.”

Tôi vô cảm giải thích: “Tôi không bán anh cho Lâm Chính Tông, là tự hắn tìm đến đấy chứ.”

“Còn bịa chuyện?” Lâm Tụng nhìn tôi chằm chằm đầy hung dữ: “Cái ngày ở bệnh viện kiểm tra, chẳng phải em đã cấu kết với nó rồi sao?”

Hắn quả nhiên đã khôi phục trí nhớ từ hôm bữa tiệc!

Tin nhắn của đàn anh chắc chắn là do hắn xóa.

“Lâm Tụng, chú ý cách dùng từ của anh đi, tôi mà thèm cấu kết với hắn?”

Cơn giận bốc lên tận đầu, tôi nhếch đôi môi đỏ mọng: “Đàn ông nhà họ Lâm các anh chất lượng quá kém, chỉ được cái mã chứ chẳng dùng được tích sự gì, tôi thèm vào!”

Lời này khiến mặt Lâm Tụng tối sầm lại.

Hắn đột ngột thu chân đang giẫm lên Lâm Chính Tông lại, tiến về phía tôi:

“Ồ? Tôi thấy Hoa đại tiểu thư dùng cũng ‘sướng’ lắm mà, đêm đó chẳng phải còn bảo tôi nhanh thêm chút nữa sao?”

“Phải, bảo anh nhanh lên là vì kỹ thuật của anh nát đến mức tôi chỉ muốn kết thúc cho xong chuyện thôi!”

Mặt Lâm Tụng đen kịt hoàn toàn.

Hắn nhấc chân bước về phía tôi.

Tôi cũng đưa tay rút sợi dây lưng ở eo ra.

Ngay khi hắn đứng trước mặt, tôi mạnh bạo dùng dây lưng quấn chặt lấy cổ hắn.

Hắn thuận thế ôm lấy eo tôi, cúi đầu cưỡng hôn.

“Đồ chó điên! Ai thèm hôn anh, ưm…”

Lâm Tụng bóp chặt cằm tôi, hôn như để xả giận.

Tôi dùng dây lưng siết hắn, dùng chân đá hắn, ngáng chân hắn.

Chúng tôi vừa đánh vừa vật lộn rồi lăn luôn vào bụi lau sậy cao vút bên cạnh.

Tôi bị Lâm Tụng dùng chính sợi dây lưng trói ngược hai tay ra sau, váy cũng bị hắn hất ngược lên.

“Đại tiểu thư, nói lại lần nữa xem, kỹ thuật của ông đây có nát không?”

Trợ lý mang người của tôi định xông vào can ngăn thì bị người của Lâm Tụng chặn lại.

Bọn họ đánh nhau bên ngoài.

Tôi và Lâm Tụng “đánh nhau” trong bụi lau.

Đánh đến cuối cùng, lớp trang điểm của tôi nhòe nhoẹt vì khóc, tôi cắn chặt lấy vai Lâm Tụng.

Hắn áp sát tai tôi, nghiến ngấu dái tai tôi:

“Đại tiểu thư, em lừa tôi làm chồng thì cũng thôi đi. Lại còn dám sau lưng tôi đưa đẩy với thằng khác, cái thằng đàn anh họ Giang kia làm em thèm khát đến thế cơ à? Mắt nhìn người của em đúng là như hạch ấy.”

Tôi bị hắn mắng đến mức khóc thút thít, thẹn quá hóa giận: “Đàn anh Giang cái gì cũng tốt hơn anh! Mắt nhìn người tệ nhất của tôi chính là lừa anh về làm chồng đấy!”

Lâm Tụng giận quá hóa cười: “Được, vẫn còn cứng miệng lắm!”

Tôi cố nén cơn run rẩy, cứng đầu tới cùng: “Có phải là hết sức rồi không? Tìm con chó đến đây dùng còn tốt hơn anh!”

Đáp lại tôi là một tiếng cười khẩy nghiến răng nghiến lợi của Lâm Tụng:

“Hoa Sênh, em cứ đợi đấy, ông đây sẽ làm cho em chết đi sống lại mới thôi.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!