9
Tầng hầm B1 của công ty là khu vực cung cấp các dịch vụ vui chơi giải trí cho nhân viên.
Ở đó có hồ bơi và cả phòng tắm vòi sen.
Tôi mang theo bộ quần áo dự phòng dự trữ sẵn ở công ty, xuống tầng hầm tắm rửa để thay bộ đồ bẩn ra.
Khi vừa thay đồ xong và chuẩn bị ra ngoài sấy tóc, tôi chợt thấy một bóng dáng nhỏ bé đang len lén bước vào.
Tôi chỉ hé mở cánh cửa phòng thay đồ một khe nhỏ, nên Đoan Đoan không nhìn thấy tôi.
Con bé ôm chiếc bình giữ nhiệt màu vàng sữa của mình, ánh mắt dáo dác tìm kiếm.
Cuối cùng, nó nhón chân đặt chiếc bình lên bệ đá gần máy sấy tóc nhất.
Tôi đẩy cửa bước ra, tiến lại gần.
“Đoan Đoan?”
Con bé bị dọa cho giật mình.
Quay đầu lại thấy tôi đang nhìn chằm chằm vào bình nước, nó bèn đẩy chiếc bình về phía tôi, lý nhí nói: “Bà Đường bảo quần áo bị ướt sẽ bị cảm lạnh.”
“Phải uống một ít sữa nóng.”
Bà Đường chính là dì giúp việc ở nhà chúng tôi.
Nói xong, con bé liền cắm đầu chạy biến ra ngoài.
Tôi còn đang bần thần đứng đó, thì đứa trẻ ấy lại lặng lẽ hé mở cửa phòng một khe nhỏ.
Nó khép nép nép vào cạnh cửa bước vào, cúi gầm mặt xuống.
“Bây giờ… có phải cô ghét cháu lắm đúng không?”
Mũi giày da nhỏ của con bé khẽ di di trên mặt đất.
“Cho dù cháu có nói cháu không cố ý đẩy cô, cô cũng sẽ không tin đúng không…”
Không gian trong phòng rơi vào tĩnh lặng.
Tôi nhẹ nhàng nói: “Nhưng chính tai tôi đã nghe thấy cháu hỏi bà Đường rằng làm thế nào mới có thể khiến đứa bé trong bụng tôi mất đi.”
“Đó là sự thật…”
Con bé siết chặt nắm tay nhỏ mũm mĩm đang buông thõng bên sườn.
“Cô muốn nghĩ sao thì nghĩ!”
“Cháu chính là đứa trẻ hư đốn đấy, được chưa!”
Nó lại chạy vụt đi.
Âm cuối của câu nói còn để lộ ra một chút nghẹn ngào vì khóc, vẫn còn vang vọng mãi trong phòng thay đồ.
Ánh mắt tôi đóng đinh vào chiếc bình giữ nhiệt.
Ký ức lại một lần nữa kéo tôi quay trở về cái ngày mà tôi không muốn nhớ lại nhất đời mình.
10
Sau khi mang thai, phản ứng nghén của tôi rất dữ dội.
Cơ thể khó chịu đến mức chẳng còn chút sức lực nào.
Dì giúp việc Đường nấu cơm xong liền múc sẵn một bát rồi bưng lên phòng cho tôi ở tầng hai.
Tôi thấy dì quên không mang theo thìa, nên định tự mình đi xuống lầu lấy.
Vừa mới bước ra khỏi phòng, tôi liền nghe thấy giọng nói non nớt của Đoan Đoan đang hỏi:
“Cô ấy lại nôn nữa ạ?”
“Đúng vậy, phản ứng thai nghén của cô chủ dữ dội quá. Cứ đà này thì sức khỏe cô ấy ngày càng suy nhược mất, ôi.”
Đoan Đoan cau chặt mày.
“Có cách nào làm cho thứ trong bụng cô ấy… ừm… cái thứ đó biến mất không?”
“Dù sao cháu vốn cũng chẳng thích nó.”
“Hay là làm cho nó biến mất đi.”
Đầu ngón tay tôi run lên bần bật, cánh cửa bị đẩy ra.
Đoan Đoan nghe thấy tiếng động, quay đầu rồi chạy lon ton về phía tôi.
“Sao cô lại ra đây rồi? Có phải lại khó chịu không?”
“Có cần cháu giúp cô…”
Ngay khoảnh khắc con bé giơ tay về phía mình, tôi theo bản năng ôm lấy bụng, lùi lại một bước.
Nó khựng ngay tại chỗ, bàng hoàng nhìn tôi.
Vài giây sau, dường như nó đã hiểu ra điều gì.
“Mẹ nói quả không sai.”
“Những lời tốt đẹp cô dành cho cháu đều là giả dối.”
“Bây giờ cô sắp có con của riêng mình rồi, nên cũng chẳng buồn giả vờ nữa đúng không?”
Ánh mắt con bé dao động dữ dội.
“Cô còn nói cô biết cháu là một đứa trẻ ngoan… Thế cô né tránh cái gì chứ? Cô cũng giống như tất cả mọi người, đều nghĩ cháu là đứa trẻ hư đốn, cô nghĩ cháu sẽ làm hại cô đúng không!”
“Cẩm Mịch, cháu ghét cô! Cháu ghét cô nhất trên đời! Cháu đi tìm mẹ đây.”
Nói rồi, con bé định chạy thục mạng xuống lầu.
Bên ngoài trời vẫn đang đổ mưa xối xả. Tôi đuổi theo giữ con bé lại: “Không phải đâu Đoan Đoan. Cô không có…”
“Buông tôi ra!”
Con bé dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh tôi.
Tôi mất đà, loạng choạng lùi liên tiếp vài bước về phía sau.
Ngay sau lưng là cầu thang, tôi không kịp bám vào tay vịn, hụt chân ngã nhào xuống.
Trước khi chìm vào hôn mê, tôi kịp nhìn thấy Đoan Đoan hoảng loạn chạy nhào về phía mình.
Thậm chí giữa đường, con bé còn bị ngã khuỵu xuống một lần.
“Chị ơi!”
“Chị Mịch ơi!!”
Ký ức kéo về thực tại.
Tôi vặn mở nắp bình giữ nhiệt, làn hơi nóng của sữa từ từ lan tỏa.
Nơi miệng cốc vẫn còn vương chút vệt sữa tù đọng.
Chắc là con bé đã tự mình hâm nóng rồi tự rót vào bình.
Trước đây, tôi luôn đinh ninh rằng: Dù Đoan Đoan không cố ý đẩy tôi, thì trong thâm tâm con bé vẫn thực sự mong muốn đứa trẻ trong bụng tôi biến mất.
Vì vậy mà tôi luôn giữ khoảng cách và có hiềm khích với nó.
Nhưng giờ đây, tôi bắt đầu lật lại suy nghĩ về nguyên do con bé muốn đứa trẻ của tôi biến mất.
Có lẽ đứa trẻ năm tuổi ấy chỉ đang lo lắng cho sức khỏe của tôi theo cách non nớt của nó mà thôi.
11
Buổi tối tan làm.
Đã rất lâu rồi tôi mới lại nhận được điện thoại của Phó Du.
Đầu dây bên kia tràn ngập tiếng tạp âm hỗn loạn của quán xá, anh ta không lên tiếng.
“Anh có việc gì không?”
“Không có gì tôi cúp máy đây.”
Anh ta vẫn im lặng.
Tôi dập máy, anh ta lại kiên trì gọi lại.
Lặp đi lặp lại vài lần như thế, tôi hiểu được ý của anh ta.
Tôi thở dài một tiếng đầy thỏa hiệp: “Gửi địa chỉ cho tôi đi, tôi qua đón anh.”
Phó Du chắc là đã say khướt rồi.
Mỗi lần say rượu, anh ta đặc biệt bám người.
Gương mặt bên ngoài thì không lộ chút cảm xúc nào, nhưng chỉ cần tôi rời mắt đi vài phút, anh ta sẽ cuống cuồng tìm kiếm khắp nơi.
Em gái anh ta từng chứng kiến độ bám người kinh hoàng này, liền than thở: “Người có tuổi một cái là hội chứng tổ ấm trống trải trỗi dậy ngay ấy mà. Chị dâu thông cảm cho ông chú già sợ cô đơn này chút nhé.”
Thật ra, Phó Du cũng chỉ lớn hơn tôi có 5 tuổi.
Trên giao diện tin nhắn, khung trò chuyện của Phó Du lập tức nhảy lên vị trí trên cùng.
Tôi nhấn mở, men theo địa chỉ lao xe đến câu lạc bộ.
Trên đường đi, tôi kéo hạ cửa kính xe xuống mức tối đa, mặc cho những luồng gió lạnh buốt tràn vào khoang lái.
Tôi phải đề nghị ly hôn.
Một ngày cũng không thể chần chừ thêm được nữa.
Đẩy cửa bước vào phòng bao, một người phụ nữ diện chiếc váy hai dây ngắn củn cỡn đang quỳ gối trước mặt Phó Du.
Cô ta vuốt ve chiếc bật lửa đặt cạnh tay anh ta một cách đầy gợi tình: “Phó tiên sinh, em biết dùng môi để quẹt lửa đấy. Anh có muốn xem em biểu diễn không?”
Phó Du lúc này không còn vẻ lạnh lùng, cao quý như ban ngày nữa.
Cà vạt đã bị tháo ra, vo thành một nắm vứt sang một bên, hai chiếc cúc trên cùng của cổ áo sơ mi mở toang, hơi có chút xộc xệch.
Anh ta tựa lưng vào ghế sofa, ngước mắt nhìn tôi: “Hỏi cô ấy kìa.”
Người phụ nữ quay đầu lại: “Vị này là…?”
“Vợ tôi.”
Người phụ nữ cười gượng gạo một tiếng, biết điều đứng dậy rời đi.
Em gái Phó Du cũng có mặt ở đó.
“Chị dâu, hôm nay là tiệc sinh nhật của một người bạn anh trai em. Chị yên tâm, anh em hoàn toàn giữ mình sạch sẽ, không để bất kỳ người phụ nữ nào chạm vào một góc áo đâu.”
So với việc đó, sự chú ý của tôi đổ dồn nhiều hơn vào khớp ngón tay phải đang sưng đỏ và rớm máu của anh ta.
Thứ dấu vết để lại từ một trận bạo lực này xuất hiện trên người Phó Du trông vô cùng lạc lõng.
Em gái anh ta thấy vậy liền giải thích: “Chuyện ban ngày ở công ty em cũng nghe nói rồi. Anh trai em đã rình ở bãi đỗ xe suốt cả buổi chiều, đợi tên súc sinh họ Lý kia vừa bước ra là trùm bao tải tẩn cho hắn một trận ra trò. Từ hồi lên cấp ba tới giờ anh em có bao giờ đánh nhau đâu, đây là lần đầu tiên sau ngần ấy năm anh ấy phá lệ đấy, tất cả là vì chị đó nha~”
Tôi chẳng biết phải nói gì.
Bước lại gần anh ta thêm một bước, tôi hỏi: “Về nhà thôi.”
Anh ta nhàn nhạt “ừm” một tiếng, đột ngột siết chặt lấy tay tôi rồi đứng dậy.
Suốt chặng đường về nhà, cả hai không ai nói với ai lời nào.
Nhưng ngay khi vừa bước chân qua cửa, còn chưa kịp bật đèn, tôi đã bị anh ta ép chặt vào bờ tường.
“Vẫn còn muốn chiến tranh lạnh với tôi nữa à?”
Bờ môi mỏng của anh ta áp sát bên vành tai tôi, phả ra hơi thở nóng rực.
“Chẳng phải chỉ là một đứa trẻ thôi sao.”
“Em thích thì chúng ta lại sinh đứa khác.”
“Là tôi không thể sinh hay là em không thể? Có đáng để em phải căng thẳng với tôi lâu đến thế không?”
Ngay trước khi Phó Du kịp thực hiện động tác tiếp theo, tôi chậm rãi mở lời: “Phó Du, chúng ta ly hôn đi.”
Nụ hôn đang đặt trên cổ tôi không tiếp tục hạ xuống nữa.
Cơ thể anh ta khựng lại trong giây lát, rồi từ từ ngẩng đầu lên, đăm đăm nhìn xoáy vào tôi.
Sau đó, anh ta lùi lại vài bước, tựa lưng vào tường.
Anh ta rủ mắt, rút ra một điếu thuốc rồi châm lửa.
Khi anh ta mở miệng nói chuyện một lần nữa, ánh mắt đã khôi phục lại vẻ tỉnh táo thường ngày.
“Tôi cứ ngỡ em hiểu rõ, tôi chưa bao giờ chấp nhận bị đe dọa bởi những chuyện thế này.”
Khói thuốc quẩn quanh làm nhạt nhòa đi đường nét gương mặt anh ta, càng khiến con người anh ta thêm phần xa cách, vô tình.
“Em nói nghiêm túc đấy.”
Điếu thuốc kẹp giữa các ngón tay anh ta khựng lại.
“Lý do?”
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Phó Du đột ngột vang lên.
Nhìn thấy người gọi đến, thần sắc anh ta càng thêm phần hờ hững.
“Phó Du, tối nay anh phải qua đây một chuyến.”
Là giọng của Trình Yểu.
“Đoan Đoan có một bài tập cần phải quay video cùng cả bố lẫn mẹ, ngày mai khai giảng phải phát công khai trước lớp.”
Phó Du hỏi cô ta: “Cô có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”
Trình Yểu cười lạnh: “Làm phiền đến cuộc sống ban đêm của anh và cô vợ nhỏ rồi à?”
“Không đến thì thôi vậy, cùng lắm là để cho cả lớp biết Đoan Đoan sống trong gia đình đơn thân, để con bé bị bạn bè cười nhạo thôi. Mấy chuyện đó sao mà quan trọng bằng việc Phó đại boss tận hưởng thế giới hai người với vợ được, đúng không?”
Phó Du không đôi co nhiều với cô ta.
Anh ta chỉ buông một câu “Tôi qua ngay” rồi cúp máy.
Anh ta bước sượt qua người tôi, đặt tay lên nắm cửa.
Tôi gọi giật anh ta lại: “Phó Du, đây chính là lý do đấy.”
Lý do mà tôi muốn ly hôn với anh.
Anh ta vặn hỏi ngược lại: “Lúc em lấy tôi, em không biết tôi đã có con riêng sao?”
Nói xong, anh ta liếc nhìn tôi bằng ánh mắt không mặn không nhạt, rồi đóng cửa bước đi.
Tôi vẫn giữ nguyên tư thế cũ, tựa mình vào cạnh cửa.
Trong phòng khách rộng lớn, nguồn sáng duy nhất là vài tia ánh trăng thanh lãnh hắt qua khung cửa sổ.
Khung cảnh này tôi chẳng hề xa lạ.
Trước đây mỗi tháng, Đoan Đoan đều sẽ có vài ngày về bên chỗ Trình Yểu.
Mỗi khi đến dịp đó, Trình Yểu luôn tìm được những lý do vô cùng chính đáng để bắt Phó Du cũng phải qua đó bầu bạn cùng hai mẹ con họ.
Tôi của khi đó cũng giống hệt như bây giờ, một mình ở lại trong căn biệt thự trống trải, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng thở của chính mình.
Anh ta nghĩ rằng tôi đề nghị ly hôn là vì bận lòng chuyện của Đoan Đoan.
Nhưng sự thật là, việc anh ta và Trình Yểu cứ dây dưa không dứt mới là nguyên nhân cốt lõi.
Có lẽ vì từng làm vợ chồng ba năm trời, nên đối với Trình Yểu, anh ta luôn có một sự mủi lòng và không đành lòng nhất định.
Chính vì không đành lòng từ chối cô ta, nên anh ta luôn luôn lựa chọn bỏ rơi tôi.
✨ Đọc truyện mỏi mắt rồi có thể ghé góc shopee này xem đồ xinh nha, Chan cảm ơn nhiều! 👇
Ghé Gian Hàng Shopee Xinh Xắn
💌 Một chút niềm vui nho nhỏ thôi, là Chan sẵn sàng làm cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖