Góc Của Chan

OÁN – CHƯƠNG 1

1

Tôi lại quay về năm lớp 12 rồi.

Nhìn căn phòng học và những gương mặt bạn bè quen thuộc trong ký ức, tôi cảm thấy đời mình coi như bỏ.

Chồng sách cao ngất ngưởng trên bàn và những tập đề thi đang mở sẵn khiến tôi tối sầm mặt mũi.

Ai mà hiểu được cái nỗi đau khổ và tuyệt vọng khi phải học lại lớp 12 vô tận như thế này chứ.

Trọng điểm là mỗi lần quay lại, kiến thức đều bị “reset” sạch sành sanh.

Tôi vĩnh viễn chẳng thể nhớ nổi những kiến thức đã ôn tập cả nghìn lần hay những đề thi đại học đã làm qua vô số bận.

Điều này có nghĩa là, sự trọng sinh của tôi ngoại trừ việc nếm trải lại nỗi khổ thi cử ra thì chỉ toàn là đau đớn.

Nhưng điều khiến tôi phẫn nộ hơn cả là lần trọng sinh nào cũng đúng vào lúc tôi vừa mới chật vật cày cuốc để nâng mức lương từ ba nghìn tệ lên năm chữ số.

Tiền còn chưa kịp cầm nóng tay đã phải “uống chén canh mạnh bà” vì thế giới sụp đổ.

Chết ngay lập tức.

Một là bởi vì nhân vật chính không muốn sống nữa.

Thế là cả thế giới này phải chôn chung theo.

Còn tôi chính là cái đứa xúi quẩy nằm trong số đó.

Hai là, sau nhiều lần trọng sinh, tôi đã thức tỉnh ý thức.

Hóa ra tôi chỉ là một nhân vật quần chúng trong một cuốn tiểu thuyết “cứu rỗi”.

Không tên tuổi, không đất diễn, chỉ là một cái phông nền di động.

Thế giới tôi đang sống là một cuốn sách.

Vì nữ chính cứu rỗi nam chính thất bại nhiều lần khiến hắn tự sát, nên thế giới cứ liên tục khởi động lại, rơi vào vòng lặp vô tận.

Nghe nói nam chính bị tâm thần.

Tôi chỉ muốn nói là có bệnh thì đi mà chữa!

Nữ chính có phải bác sĩ đâu!

Hơn nữa hắn không muốn sống thì liên quan gì đến một kẻ qua đời cần mẫn làm thuê như tôi! Nhân vật chính phát tài không mang tôi theo, nhưng lúc tìm chết thì lại nhất định phải kéo tôi vào cuộc.

Hóa ra tôi bị vận mệnh đem ra làm quân cờ à.

“Mai có điểm thi tháng rồi, ôi phiền quá đi mất.”

“Chắc hạng nhất vẫn là Tống Trình thôi.”

“Khương Ninh, sao sắc mặt cậu kém thế?”

Đứa bạn cùng bàn lo lắng nhìn tôi.

Hai chữ “Tống Trình” khiến dây thần kinh vốn đang tê liệt của tôi khẽ giật nảy.

Tôi “phắt” một cái đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi.

Trước ánh mắt ngỡ ngàng của bạn cùng bàn, tôi mang theo toàn bộ oán khí của kẻ phải học lại lớp 12, hùng hổ sát khí lao sang lớp bên cạnh.

Ở dãy cuối gần cửa ra vào có một nam sinh đang gục xuống bàn ngủ.

Cô gái ngồi cùng bàn thấy tôi đầy vẻ đằng đằng sát khí thì rụt rè lên tiếng: “Bạn học ơi, cậu… có việc gì không?”

Tôi nhận diện gương mặt đó.

Nữ chính Lâm Diêu.

Trong sách nói cô ta và nam chính Tống Trình ngồi cùng bàn.

Nhìn cái sọ đầu hoàn hảo của tên nam chính kia, tay tôi ngứa ngáy đến phát điên.

Thực sự muốn bóp nát hắn cho rồi.

Thấy tôi nhìn chằm chằm vào nam chính, Lâm Diêu ngập ngừng hồi lâu rồi cũng đưa tay lay người đang ngủ dậy.

Hắn ngẩng đầu lên khỏi cánh tay, vẻ mặt đầy bực bội nhìn kẻ vừa phá bĩnh giấc ngủ của mình.

Lâm Diêu chỉ tay về phía tôi đang đứng ở cửa, nhỏ giọng nói: “Có người tìm cậu kìa.”

Chàng trai trong bộ đồng phục xanh từ từ quay người lại.

Và rồi, bàn tay tôi dưới sự điều khiển của oán khí đã hành động nhanh hơn lý trí.

“Chát!” một tiếng, tôi vả thẳng vào mặt hắn!

Tiếp đó là một tràng mắng nhiếc tơi bời: “Ngủ cái gì mà ngủ, cậu còn mặt mũi mà ngủ à! Tại cậu mà ngày nào tôi cũng phải học cái năm lớp 12 khổ cực này, lo âu đến mức mất ngủ đây này!”

“Tôi đã thi đại học chín mươi chín lần, lần nào cũng vừa bò từ lương ba nghìn tệ lên hơn vạn là lại bị cậu kéo về đây!”

“Dựa vào cái gì mà cậu chết tôi lại phải đen đủi theo hả?”

“Nhìn cái gì mà nhìn, có bệnh thì đi bệnh viện mà trị!”

“Ngày lành không muốn sống, tôi vả cho vài cái cho cậu tỉnh ra nhé.”

“Cái bộ dạng chết trôi này, tương lai cậu tiền quyền đầy tay, vợ đẹp bên cạnh, có gì mà phải chết!”

Lâm Diêu nhìn tôi đến ngây người.

Chàng trai vừa bị tôi tát sở hữu một gương mặt đẹp đến mức cực phẩm.

Mày kiếm mắt sáng, trên sống mũi cao thẳng có một nốt ruồi lệ nhỏ.

Trông vừa cao sang vừa lạnh lùng.

Chỉ có điều, trên gương mặt trắng trẻo tuấn tú ấy giờ đây hiện rõ mồn một dấu bàn tay chẳng hề ăn nhập chút nào.

Hắn nheo mắt nhìn tôi đầy u ám.

Ánh mắt cực kỳ hung dữ.

Lúc này, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận kỳ lạ:

[Trời đất ơi! Gái ơi, cô vừa tát nhầm kẻ phản diện tương lai sẽ hủy diệt cả thế giới, có thù tất báo đấy!]

[Xong đời rồi, cô sẽ không thấy được mặt trời ngày mai đâu!]

[Oán khí nặng thật đấy, combo học sinh lớp 12 + kiếp làm thuê, bug chồng bug, là tôi thì tôi cũng muốn cầm dao xử người.]

[Nhưng mà đây có phải nam chính đâu! Đây là phản diện Giang Mục mà!]

Nhìn dòng bình luận, tim tôi thót lại một cái.

Giang Mục – một tên phản diện điển hình kiểu “đẹp trai, mạnh mẽ nhưng số phận bi thảm”.

Xuất thân không hề tầm thường.

Hắn giàu có, hắn đẹp trai.

Nhưng bố mẹ hắn lại là hai kẻ thần kinh máu lạnh, bị cuộc hôn nhân hào môn cưỡng ép trói buộc mà chẳng hề có chút tình yêu.

Đối với Giang Mục – “sản phẩm” được tạo ra trong sự hằn học và ghét bỏ của bố mẹ, họ chỉ có sự chán ghét và ruồng rẫy.

Hắn bị hành hạ từ nhỏ.

Trong sách, Giang Mục là một kẻ có nhân cách phản xã hội, thiếu thốn tình thương và cũng chẳng có chút lòng trắc ẩn nào.

Sau này, hắn dấn thân vào những con đường đen tối, tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn đến mức khiến người ta nghe danh đã khiếp vía.

Là một kẻ qua đường, tôi chỉ biết tên nhân vật chính và các vai phụ quan trọng, chứ tuyệt nhiên chưa bao giờ tiếp xúc, cũng chẳng có đất diễn.

Tôi hoàn toàn không biết mặt mũi họ ra sao, ngoại trừ Lâm Diêu – người sau này sẽ trở thành đại minh tinh.

Đối mặt với ánh mắt âm trầm, tàn nhẫn của Giang Mục, tôi sợ đến mức lùi lại một bước.

Hắn nhìn tôi, giọng lạnh thấu xương: “Dám đánh tôi, cô chán sống rồi à?”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!