Lúc đó, tôi cứ ngỡ ý anh ta là: trong năm tháng dài đằng đẵng chờ đợi tôi tỉnh lại, Khương Du đã giúp anh ta thoát khỏi tuyệt vọng, nên anh ta mới yêu cô ta.
Giờ nghĩ lại, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
Tôi đưa tay vuốt ve hàng lông mày tuấn tú của anh ta.
Có lẽ ý của anh ta là: Anh ta đã hiểu thấu cảm giác chờ đợi một người có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại là như thế nào, nên anh ta không muốn tôi phải trải qua nỗi đau đó.
15.
Bây giờ, tôi cũng đã thấm thía cảm giác ấy rồi.
Giống như anh ta ngày trước, tôi cũng thích ngồi bên giường bệnh, vừa lau mặt cho anh ta vừa kể những chuyện vụn vặt xảy ra gần đây.
Nếu nói lúc trước tôi buộc phải đợi đến khi anh ta kết hôn mới có thể tỉnh lại, thì thời gian tỉnh lại của anh ta bây giờ là một ẩn số.
Khương Du đã lâu không xuất hiện trên màn ảnh nữa.
Giới giải trí thay đổi rất nhanh, cái tên của cô ta dần bị khán giả lãng quên.
Tôi không rõ đã có chuyện gì xảy ra với cô ta, nhưng hướng đi định sẵn của thế giới này quả thực đã xảy ra một sự biến đổi long trời lở đất.
Nam chính hôn mê bất tỉnh, nữ chính biến mất khỏi tầm mắt công chúng.
Cho đến một ngày, tôi nhớ lại căn hộ mà Thịnh Trạch từng đưa Khương Du về, tôi hỏi người trợ lý mật mã và lần đầu tiên lấy hết can đảm bước vào đó.
Và tại đó, tôi đã gặp lại Khương Du.
Lúc đó cô ta đang đứng trong phòng ngủ của Thịnh Trạch, cúi đầu lật xem một cuốn album tranh.
Khoảnh khắc cửa mở, cô ta quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau.
Đã hơn một năm trôi qua kể từ lần gặp gỡ trong thang máy.
Có lẽ do bệnh nghề nghiệp của bác sĩ, tôi vô thức nhận ra sắc mặt cô ta không tốt lắm, cô ta không trang điểm, vẫn xinh đẹp, nhưng mang lại cảm giác của một người vừa mới khỏi bệnh nặng.
Sau một hồi im lặng nhìn nhau, câu đầu tiên cô ta nói là: “Đừng hiểu lầm, tôi cũng là lần đầu tiên vào căn phòng ngủ này đấy.”
Tiếp đó, cô ta cầm cuốn album tranh đi tới trước mặt tôi, lật mở một trang rồi giơ lên cạnh mặt tôi để so sánh, sau đó bật ra một tiếng cười khẽ đầy ẩn ý: “Chậc, anh ta lừa tôi rồi! Chính chủ vừa xuất hiện là biết ngay người trong tranh này là ai.”
Sau đó, chúng tôi ngồi trên ghế mây ngoài ban công, cô ta kể cho tôi nghe về những chuyện cũ với Thịnh Trạch.
Cô ta bảo cô ta đến để lấy một món đồ, và đây là lần cuối cùng cô ta đến đây.
Cô ta nói, ở bên Thịnh Trạch chỉ là để ép mối tình đầu của mình xuất hiện.
Cô ta nói, trong đám cưới đó, thực tế cô ta còn chạy trốn sớm hơn cả Thịnh Trạch.
Cô ta nói, vốn tưởng Thịnh Trạch thực sự yêu mình nên thấy áy náy, nhưng giờ gặp tôi rồi thì chẳng thấy áy náy chút nào nữa.
“Hóa ra anh ta thực sự nghiêm túc coi tôi là thế thân. Như vậy càng tốt, tôi cũng thực sự đang lợi dụng anh ta mà. Huề nhau nhé!” Khương Du mỉm cười nhẹ nhõm.
Tôi càng nghe càng thấy kỳ lạ, dùng giọng điệu không chút tư tâm mà hỏi cô ta: “Tại sao cô không yêu anh ta?”
Cô ta đứng dậy đi tới bên cửa sổ kính, ngước nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài, rất lâu sau mới nói: “Thực tế là, tôi và Thịnh Trạch thuộc cùng một kiểu người.”
“Những kẻ cùng đang lún sâu trong vũng bùn thì không cách nào cứu rỗi lẫn nhau được. Chúng tôi không bao giờ có thể yêu nhau.”
Trước khi rời đi, câu cuối cùng cô ta để lại là: “Tôi thấy, duyên phận của tôi với Thịnh Trạch còn chẳng lớn bằng duyên phận giữa tôi với cô đâu. Dù sao chúng mình cũng giống nhau thế này, biết đâu kiếp trước lại là chị em ruột đấy chứ!”
Tôi mang cuốn album tranh trở về bệnh viện.
Từ trang đầu tiên đến trang cuối cùng, không ngoại lệ, mỗi một tấm đều là những nét bút phác thảo bóng lưng hoặc góc nghiêng của tôi.
Đêm đó, tôi lại nằm mơ.
Trong mơ, tôi quay về khoảng thời gian khi tôi và Thịnh Trạch vừa mới tốt nghiệp.
Khi đó dù gian khổ nhưng cũng thật tươi đẹp.
Thịnh Trạch đưa tôi đến cửa bệnh viện thực tập, rồi lấy từ túi chiếc áo khoác rẻ tiền ra một chai sữa chua, xoa đầu tôi cười nói: “Tối đợi anh đến đón em nhé.”
Tôi nhìn anh ta, biết rõ đây là một giấc mơ, nhưng vì đã quá lâu rồi tôi không được thấy anh ta cười, không được nghe giọng nói của anh ta, tôi muốn cất tiếng gọi nhưng âm thanh lại nghẹn nơi cổ họng, nước mắt cứ thế không kìm được mà rơi xuống từng giọt.
Anh ta hoảng hốt, luống cuống lau nước mắt cho tôi, thấy càng lau càng nhiều, anh ta bèn ấn thẳng đầu tôi vào lòng mình.
“Có phải ở bệnh viện chịu ấm ức gì không?”
Tôi lắc đầu, bình ổn lại tâm trạng một chút rồi lùi ra khỏi lồng ngực anh ta, giọng nói hơi khàn sau khi khóc: “Không có, em chỉ là… lâu quá không nghe thấy tiếng anh thôi.”
Anh ta cười bất lực, đưa tay véo má tôi một cái, hôn nhẹ lên trán tôi một cách vô cùng kiềm chế, rồi dịu dàng nhìn tôi nói: “Đừng khóc nữa, anh đi đây.”
Tôi gật đầu.
Khi bóng lưng anh ta dần biến mất trong biển người, trái tim tôi đột nhiên đau nhói, giật mình tỉnh giấc khỏi giấc mộng.
Căn phòng tĩnh lặng tuyệt đối.
Trong bóng tối, tôi áp bàn tay của Thịnh Trạch lên mặt mình, lặng lẽ rơi lệ.
Rất lâu sau, một tiếng thở dài thật khẽ truyền đến, chất giọng khàn đặc chậm rãi thốt lên một câu: “Man Man, đừng khóc nữa.”
Sau một năm bảy tháng hôn mê, Thịnh Trạch đã tỉnh lại.
Hết tốp bác sĩ này đến tốp bác sĩ khác kéo đến, ai nấy đều cảm thấy thật không thể tin nổi.
Thịnh Trạch khẽ mỉm cười, trêu chọc tôi: “Chuyện này phải cảm ơn bác sĩ Giang rồi. Anh nghe thấy cô ấy khóc, lo quá nên tỉnh lại luôn.”
Tôi: “…”
Ba ngày sau, tôi đưa anh ta xuất viện về nhà.
Trong một thời gian dài, tôi cứ thích lặng lẽ nhìn anh ta, sợ rằng mình chỉ đang nằm mơ.
Cho đến một tối nọ khi chúng tôi đang xem phim ở phòng khách, anh ta bỗng đưa tay che mắt tôi lại, giọng nói hơi trầm xuống: “Man Man, đừng cứ dùng ánh mắt này nhìn anh nữa, không phải mơ đâu.”
Tôi kinh ngạc: “Sao anh biết em đang nghĩ gì?”
Anh ta khẽ thở dài một tiếng: “Bởi vì lúc em mới tỉnh lại, anh cũng có cảm giác y hệt như em lúc này.”
Cánh cửa ký ức bị câu nói của anh ta khơi mào, tôi hỏi ra điều thắc mắc đã lâu: “Tại sao lúc đó anh lại ở bên Khương Du?”
Anh ta dường như suy nghĩ rất lâu mới mở lời: “Anh đã mơ một giấc mơ, mơ thấy thế giới này xoay quanh anh và Khương Du. Chỉ khi anh và cô ấy kết hôn, em mới có thể tỉnh lại.”
“Anh không biết đó là thật hay giả, nhưng khi đó, anh đã hoàn toàn trở thành một kẻ đánh bạc tuyệt vọng mất rồi.”
“Man Man, em tin anh chứ?”
Tôi siết chặt chiếc ly thủy tinh trong tay, nhìn anh ta đầy nghiêm túc: “Em tin.”
Bộ phim vẫn tiếp tục trình chiếu, tôi nhìn những nhân vật chính trong đó, nhưng tâm trí lại đặt ở những khoảng trắng bên ngoài cốt truyện: Họ đang yêu ai ở một nơi nào đó? Có lẽ vì nghĩ quá nhập tâm, ngón tay vô thức nới lỏng, cả ly nước đổ không sót một giọt lên váy tôi. Giây tiếp theo, Thịnh Trạch trực tiếp ấn tôi xuống ghế sofa.
Chiếc ly thủy tinh rơi từ trên váy xuống tấm thảm, im lặng không tiếng động.
Thịnh Trạch một tay khóa chặt cổ tay tôi, tay kia tùy ý lau đi nước trên váy, ánh mắt nhìn tôi đầy tính chiếm hữu và xâm lược: “Man Man, quần áo ướt rồi thì đừng mặc nữa.”
Tôi nghĩ đến việc anh ta mới tỉnh lại chưa lâu, thể lực chắc chưa hồi phục hẳn, nên đối diện với đôi đồng tử đen sẫm đang nhìn mình trân trân, tôi dồn hết sức lực để giãy giụa một phen.
Nhưng, vô ích.
Khi tình nồng đến độ, môi anh ta lướt qua vành tai tôi, giọng điệu thong thả mang theo vài phần cố chấp: “Man Man, chúng mình kết hôn đi.”
(Hoàn chính văn)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖