9.
Việc ngăn chặn hôn lễ này thực tế chẳng cần đến bản thân “ánh trăng sáng” phải có mặt tại hiện trường, bởi ngay khoảnh khắc tôi tỉnh lại, đã có người gọi điện cho Thịnh Trạch rồi.
Cơ thể nằm liệt suốt năm năm trời gần như đã mất sạch sức lực.
Khi Thịnh Trạch chạy đến, y tá đang mớm nước cho tôi uống.
Tôi tựa người vào thành giường, nhìn về phía tiếng cửa mở.
Ngay lập tức, tôi thấy chiếc sơ mi đắt tiền, thanh lịch của anh ta đã bị mồ hôi làm ẩm nhẹ, mái tóc đen rối bời xõa trước trán, trông anh ta có phần nhếch nhác và chật vật.
Đây là một bệnh viện tư nằm ở ngoại ô, cách nơi anh ta tổ chức đám cưới khoảng một tiếng rưỡi đi đường.
Vậy mà bây giờ, tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ ghim trên ngực y tá, anh ta đến đây chỉ mất chưa đầy một tiếng.
Giây phút ánh mắt hai ta giao nhau giữa không trung, tôi khẽ mỉm cười với anh ta, rồi dùng chất giọng khàn đặc gọi khẽ: “Thịnh Trạch.”
Bàn tay đang cầm chiếc áo khoác vest của anh ta siết chặt lại.
Anh ta nhẹ bước tiến lại gần, đón lấy cốc nước và thìa từ tay y tá, ngồi xuống vị trí của cô ta.
Anh ta cẩn thận múc một thìa nước đưa đến bên môi tôi, không hề mở miệng nói lời nào, thần sắc bình tĩnh đến lạ lùng, nhưng bàn tay cầm thìa lại đang run rẩy nhẹ.
Có lẽ mọi nam chính trong khoảng thời gian tìm lại được “ánh trăng sáng” đã mất đều sẽ đặc biệt trân trọng, đó là lúc cảm giác tội lỗi và tình thương trong lòng họ đạt đến đỉnh điểm.
Vì vậy, anh ta gần như gạt bỏ mọi công việc, dành toàn bộ thời gian để ở bên tôi.
Rất nhiều lần tỉnh giấc giữa đêm, mượn ánh đèn mờ nhạt từ máy móc, tôi đều thấy Thịnh Trạch đang tỉnh táo ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, cẩn trọng nắm lấy tay tôi, lặng lẽ không nói lời nào.
Tôi không buồn dò xét xem rốt cuộc anh ta đang nghĩ gì.
Sau khi xuất viện, Thịnh Trạch đưa tôi về ngôi nhà cũ của hai đứa.
Anh ta có rất nhiều bất động sản, thật may là khi ở bên Khương Du, anh ta chưa từng đưa cô ta đến đây.
Nhưng lúc còn là một linh hồn vất vưởng tôi cũng không vào được, giờ đây khi một lần nữa bước chân qua cánh cửa này, những ký ức từng có trong căn nhà ùa về như thác đổ.
Mọi thứ vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu.
Trong tủ kính phòng làm việc vẫn đặt bộ ảnh cưới chúng tôi chụp năm năm trước, góc bàn xếp ngay ngắn từng tờ thiệp mời do chính tay anh ta viết, ngay cả những cây xanh tôi trồng trên ban công, giờ đây vẫn xanh tốt tràn đầy sức sống.
Tôi liếc nhìn bóng dáng cao lớn trong bếp.
Dưới ánh đèn tông trắng ấm áp, anh ta đang nghiêm túc và tập trung nấu canh cá theo công thức, góc nghiêng tinh tế mà cương nghị.
Vẫn giống hệt như xưa. Nhưng chúng tôi thì không thể quay lại như xưa được nữa.
Tôi chắc chắn rằng mình không thể rút chân ra khỏi đoạn tình cảm này một cách nguyên vẹn.
Mỗi khoảnh khắc anh ta ở bên Khương Du đều như những cây kim đâm vào tim, mang đến nỗi đau như bị lăng trì.
Là một “ánh trăng sáng” biến chất, lý do bị nam chính chán ghét và dẫn đến kết cục bi thảm phần lớn là vì chủ động đi tìm rắc rối cho nữ chính.
Nhưng tôi không có ý định tìm Khương Du.
Theo một nghĩa nào đó, cô ta cũng là người bị hại.
Tôi nghĩ, không ai hiểu rõ hơn tôi rằng: căn nguyên, thực chất là ở Thịnh Trạch.
10.
Ngày thứ ba sau khi xuất viện là sinh nhật tôi.
Thịnh Trạch tự tay làm một chiếc bánh kem.
Thực ra kể từ khi chúng tôi bên nhau, bánh sinh nhật mỗi năm của tôi đều do anh ta tự làm.
Từ thiết kế kiểu dáng, chọn nguyên liệu đến cân bột, đánh trứng, nướng bánh, mỗi bước anh ta đều nghiêm túc như khi đưa ra những quyết định trong công việc.
Cuối cùng, khi anh ta đặt chiếc bánh trước mặt tôi, bên trên vẽ hai trái tim, chính giữa cắm một cây nến màu hồng.
Ánh đèn trong phòng vụt tắt, chỉ còn lại chút ánh sáng leo lét này.
“Man Man, sinh nhật vui vẻ. Ước đi em!”
Qua ánh nến bập bùng, đôi mắt anh ta dịu dàng và thanh nhã.
Tôi nhớ lại những lần ước trước đây, tất cả đều liên quan đến anh ta: có những mong ước tầm thường như năm năm tháng tháng bên nhau, có những lời cầu chúc bình an khỏe mạnh chân thành nhất, và cả hy vọng ngông cuồng rằng anh ta sẽ không bao giờ bị tổn thương nữa.
Chủ yếu là vì lúc đó anh quá sắc sảo, trên thương trường đắc tội không ít người, luôn có kẻ tìm đến gây rắc rối cho anh ta.
Một thời gian dài, anh ta trở về nhà với đầy thương tích trên người, nhưng anh ta tuổi trẻ ngông cuồng, không biết thu mình lại.
Cho đến một ngày, tôi bị một kẻ thù của anh ta bắt đi.
Người đó không làm gì tôi, chỉ lấy con dao gọt hoa quả ép lên cổ tay tôi, dùng lưỡi dao lướt qua từng ngón tay, rồi nói nhẹ tênh với Thịnh Trạch vừa chạy đến: “Nghe nói, bạn gái mày là bác sĩ à?”
Chẳng biết tại sao, điều đó không làm tôi sợ hãi hay đau đớn.
Điều thực sự khiến tôi đau khổ chính là: Thịnh Trạch đã quỳ xuống.
Sau đó, con dao bị ném xuống trước mặt anh ta, tên đó thản nhiên lên tiếng: “Tay mày, đổi lấy tay nó.”
Thịnh Trạch không chút do dự cầm lấy dao, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
Anh ta không nhìn tôi lấy một cái, chỉ nói với tên đó: “Mày đã hứa đấy.”
May mắn thay, anh ta chưa kịp rạch xuống thì cảnh sát đột nhiên xuất hiện.
Trong cơn hỗn loạn, tôi đã đỡ thay anh ta một nhát dao.
Vết thương không sâu, tôi biết rõ, nó không chết người.
Nhưng Thịnh Trạch trong cơn kinh hoàng vẫn ôm chặt lấy tôi mà rơi lệ.
Từng giọt nước mắt rơi trên váy tôi, nóng hổi như muốn thiêu đốt.
Kể từ đó, anh ta thu lại mọi sự sắc sảo, nhưng vẻ tàn nhẫn chôn giấu trong xương tủy lại càng lộ rõ.
Cho đến tận bây giờ, không còn ai có thể dễ dàng đe dọa được anh ta nữa.
“Man Man.” Giọng nói của Thịnh Trạch kéo tôi về với thực tại, anh ta nhắc tôi thổi nến.
Gần như ngay khoảnh khắc ánh nến vụt tắt, anh ta giống như mọi lần trước đây, như một con sói đói trên thảo nguyên, đè tôi xuống ghế sofa.
Có lẽ năm năm thực sự là quá dài, dài đến mức khi bị anh ta đè xuống, tôi nhất thời quên mất phải phản ứng thế nào.
Sau một hồi ngẩn ngơ, trước khi áo sơ mi bị cởi ra, tôi kịp thời bắt lấy tay anh ta, hơi thở không ổn định gọi một tiếng: “Thịnh Trạch, đợi một chút.”
Anh ta dừng lại trong giây lát, nhịp thở dồn dập: “Bánh kem lát nữa anh đút cho em ăn.”
Nói xong, không đợi tôi trả lời, anh ta lại cúi người xuống.
Trái tim bỗng nhói lên một cơn đau, tôi dồn lực cắn anh một phát thật mạnh.
Sau một tiếng “hừ” nén lại, mùi máu tanh lan tỏa trong không khí.
Tôi nhân lúc anh ta nới lỏng tay, ra sức đẩy anh ta ra, bước chân loạng choạng chạy đi bật đèn.
Trên sofa, anh ta đang ngồi co một chân, một bàn tay quệt đi vết máu nơi khóe môi, ánh mắt nhìn tôi mang theo vẻ tổn thương, đầy uất ức gọi tôi: “Man Man…”
Tôi đứng ở vị trí xa anh ta nhất, hơi quay mặt đi.
Lúc mới xuất viện, tôi đưa ra lý do muốn ngủ riêng là: “Một mình ngủ suốt năm năm, nhất thời chưa quen được thói quen cũ.”
Bây giờ, tôi lại một lần nữa cứng nhắc lên tiếng giải thích: “Xin lỗi, em thấy hơi không quen.”
Anh ta đứng dậy, giẫm trên tấm thảm mềm mại, từng bước tiến về phía tôi.
Trong trạng thái toàn thân tôi đang căng cứng, anh ta hỏi tôi một câu rất nhẹ, rất nhẹ: “Vậy, anh có thể ôm em một cái không?”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖