5.
Khương Du lại vào đoàn phim rồi, là một bộ phim truyền hình về đề tài phòng chống ma túy.
Trước khi đi, cô ta ra vẻ vô tình nhắc với Thịnh Trạch: “Nghe nói đạo diễn Lý đang có một kịch bản về đề tài trinh thám, hay lắm.”
Tôi nghĩ, nếu không phải tôi đã biết trước cốt truyện, tôi thực sự sẽ nghi ngờ cô ta ở bên Thịnh Trạch chỉ để mượn tài nguyên của anh ta phát triển sự nghiệp.
Bởi lẽ từ khi cô ta và Thịnh Trạch quen nhau, không phải đang đóng phim thì cũng là đang trên đường đi đóng phim.
Mà Thịnh Trạch dường như còn quan tâm đến sự nghiệp của cô ta hơn chính bản thân cô ta, chỉ cần là kịch bản cô ta hứng thú hoặc được giới chuyên môn đánh giá tốt, cuối cùng đều sẽ được đưa đến tay cô ta.
Điều này từng khiến tôi có cảm giác hai người họ đang chạy đua với thời gian để tạo nên thành tựu.
Trên con đường tiến về phía trước, họ không cần nói nhiều, tự có một sự ăn ý mà người ngoài không thể hiểu thấu.
Thật lòng mà nói, nhìn Thịnh Trạch và Khương Du ở bên nhau lâu như vậy, tôi gần như đã quên mất anh ta của ngày xưa khi ở bên tôi là như thế nào rồi.
Nhưng anh ta thực sự đã thay đổi.
Khác với sự trưởng thành, điềm tĩnh, bao dung và lịch thiệp khi đối mặt với Khương Du, Thịnh Trạch của trước kia vừa trẻ con, bá đạo lại vừa cố chấp, nhỏ mọn.
Anh ta có thể vì tôi lỡ lời khen bạn cùng phòng của anh ta một câu mà không bao giờ cho tôi gặp người đó nữa.
Anh ta cũng có thể sau khi cãi nhau với tôi, cố ý tắm nước lạnh để mình bị ốm, rồi gọi điện cho tôi bằng giọng thều thào: “Bác sĩ Giang, anh ốm rồi.”
Bây giờ nghĩ lại, những chuyện đó cứ ngỡ như là chuyện của kiếp trước vậy.
Giữa tháng Chín, tin tức Khương Du bị thương ở phim trường truyền đến.
Nghe nói là do nhập vai quá sâu, không thoát ra được.
Sau khi người bạn trai cảnh sát ma túy trong phim hy sinh, cô ta ngoài đời thực đã nhảy xuống vực.
May mắn là được nhân viên đoàn phim kịp thời kéo lại, chỉ bị trầy xước nhẹ.
Dĩ nhiên, nữ chính thì không thể xảy ra chuyện gì được, đây đều là chất xúc tác để thúc đẩy tình cảm giữa cô ta và Thịnh Trạch thăng hoa.
Sau khi nhận tin, Thịnh Trạch trực tiếp cho người dùng trực thăng đón cô ta về bệnh viện, vì đường sá xa xôi, đi xe quá chậm.
Sau đó một thời gian dài, Khương Du không muốn giao tiếp với ai, chỉ thẫn thờ ngồi trên giường bệnh.
Hôm đó, sau khi Thịnh Trạch trao đổi với bác sĩ xong và đi vào phòng bệnh, Khương Du đang tựa người vào giường nhìn ra ngoài cửa sổ, lặng lẽ rơi nước mắt.
Thấy vậy, Thịnh Trạch dùng tông giọng dịu dàng an ủi: “Đừng sợ, có tôi ở đây với em rồi.”
Nghe vậy, Khương Du quay đầu nhìn anh ta, rồi không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên túm chặt lấy áo anh ta, tựa vào lòng anh ta mà khóc nấc lên.
Là một nữ minh tinh nổi tiếng, ngoại trừ những phân cảnh bắt buộc phải khóc trong phim, bình thường cô ta rất ít khi khóc, hoặc khóc rất kiềm chế.
Đây có lẽ là lần đầu tiên cô ta khóc nồng nhiệt, chẳng màng đến hình tượng như vậy.
Thực ra bấy lâu nay, mỗi khi Khương Du và Thịnh Trạch có dấu hiệu sắp ôm nhau, tôi đều cố ý tránh đi.
Cả những nơi ở riêng tư của hai người mà tôi không vào được, tôi cũng chỉ như một hồn ma vất vưởng bay quanh quẩn gần đó, không để mình nghĩ đến việc họ sẽ làm gì ở bên trong, chỉ chậm rãi đợi trời sáng.
Thế nhưng, cái ôm bất thình lình này khiến đầu óc tôi có khoảnh khắc trống rỗng, sau đó những thước phim về quá khứ của chúng tôi lướt qua nhanh chóng, cuối cùng dừng lại trên hình bóng của hai người trước mắt.
Phải thừa nhận rằng, sự né tránh của tôi chỉ là đang tự lừa dối mình.
Ở những nơi tôi không nhìn thấy, họ chắc chắn đã có những hành động thân mật hơn thế nhiều.
Cảnh tượng đó như một cú giáng trực diện, đánh tan mọi lớp ngụy trang bình thản bấy lâu nay của tôi.
Linh hồn tôi run lên một cơn đau âm ỉ, trước mắt bắt đầu hiện ra những vệt sáng trắng xóa, bên tai truyền đến những âm thanh hỗn loạn từ xa xăm:
“Gọi bác sĩ, mau gọi bác sĩ đi!!”
“Nhịp tim bệnh nhân bất thường…”
“Man Man, em đã nói sẽ mãi mãi ở bên anh mà, chính miệng em đã nói!”
“Man Man…”
Không biết qua bao lâu, những tiếng động bên tai dần tan biến, tầm nhìn xuyên qua lớp lớp bóng tối dày đặc, tôi bỗng thấy mình như quay trở lại cái năm đầu tiên gặp Thịnh Trạch.
6.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên của tôi và Thịnh Trạch chẳng mấy tốt đẹp, nhưng nó thực sự là một nét vẽ đậm màu trong cuộc đời nhạt nhẽo và khô khan của tôi.
Kỳ nghỉ hè năm lớp 10, tôi được bố mẹ gửi về thị trấn nhỏ nơi bà ngoại sống.
Tiết trời tháng Bảy oi bức và nóng nực, sau khi mang hũ rượu nếp bà làm sang nhà bà Trương, tôi xách chiếc giỏ tre chạy vội về nhà.
Ánh mặt trời xuyên qua những tán lá xanh rì, đổ xuống con ngõ dài những bóng râm loang lổ, cùng với vô số những đóa hoa không tên đang rơi rụng.
Ngay khi sắp về đến nhà, tại một khúc quanh, tôi đâm sầm vào một cậu thiếu niên, tông ngã cậu ta trực diện xuống đất.
Lúc đó tôi ngẩn người ra, rồi hốt hoảng đỡ cậu ta dậy, miệng không ngừng xin lỗi.
Cậu ta nhíu chặt mày, xuýt xoa một hồi rồi thều thào: “Cậu không nhìn đường à? Đau chết mất thôi.”
Tôi định phản bác, nhưng sự thật là tôi đã tông ngã người ta.
Thấy dáng vẻ yếu ớt của cậu ta, tôi nghĩ chắc hẳn sức khỏe cậu ta vốn đã không tốt, bèn nắm chặt cánh tay cậu ta: “Cậu yên tâm, tôi sẽ không trốn tránh trách nhiệm đâu.”
Năm phút sau, tôi đỡ cậu ta vào sân nhà bà ngoại, để cậu ta nằm trên chiếc ghế tre dưới bóng cây.
Thế nhưng khi chạm vào vai cậu ta, tôi nghe thấy một tiếng rên khẽ.
Lo lắng cậu ta bị thương do cú ngã vừa rồi, tôi vén góc cổ áo cậu ta lên, để rồi sững sờ trước những vết bầm tím loang lổ.
Tôi kinh hãi, không thể tin nổi: “Tôi thực sự chỉ tông nhẹ cậu một cái thôi mà, sao lại có nhiều vết thương thế này?”
Cậu ta nghiêng đầu, hơi ngước mắt nhìn tôi, sắc mặt không đổi: “Cơ thể tôi yếu ớt không được à?”
Tôi cắn môi, chạy vào phòng lấy hộp y tế.
Bố mẹ tôi đều là bác sĩ ở thành phố nhỏ, tôi được tai nghe mắt thấy từ bé nên cũng biết chút ít về thuốc men đơn giản.
Sau khi cẩn thận bôi thuốc lên tất cả vết thương trên người cậu ta, tôi mới phát hiện cậu ta đã nằm nghiêng người ngủ thiếp đi.
Lúc này tôi mới bình tĩnh lại để quan sát kỹ cậu ta.
Lông mày và đôi mắt tuấn tú, sâu thẳm; dưới sống mũi cao là đôi môi hơi mỏng, dáng người cao ráo, đôi chân dài nhưng không hề gầy yếu.
Khi ngủ trông cậu ta rất ngoan, nhưng khi tỉnh táo lại toát ra một sự công kích mãnh liệt.
Bà ngoại không có nhà, tôi ôm hũ rượu nếp dựa vào gốc cây đợi cậu ta tỉnh.
Không biết qua bao lâu, tôi cảm nhận được một ánh nhìn chăm chú đổ dồn lên mình.
Giật mình mở mắt, tôi thấy cậu ta đã tỉnh, đang mân mê những bông hoa nhỏ rụng xuống từ trên cây.
Tôi đưa hũ rượu nếp cho cậu ta, khẳng định chắc nịch: “Vết thương của cậu không phải do tôi làm ngã mà có.”
Cậu ta tự nhiên đón lấy hũ rượu, uống vài hớp cạn sạch, rồi thản nhiên thừa nhận: “Ừ, không phải tại cậu.”
Tôi đứng dậy nhìn xuống cậu ta: “Cậu lừa tôi.”
Chiếc thìa sứ chạm vào bát phát ra tiếng “keng” thanh mảnh.
Cậu ta im lặng một hồi, rồi nhen nhóm một nụ cười thong thả, không chút do dự mà xin lỗi: “Xin lỗi nhé, tôi không cố ý đâu. Những vết thương này là do tôi làm thuê cho người ta mà có. Bố mẹ tôi đều mất sớm, tôi chỉ có thể tự làm lụng kiếm tiền đi học thôi.”
“Vừa nãy lừa cậu chỉ vì tôi muốn có ai đó ở bên mình một lát.
Tôi mệt quá.”
Nói xong, cậu ta còn nở một nụ cười khổ, trông hệt như những đứa trẻ nghèo khó mà kiên cường trên mấy đoạn video quyên góp.
Lòng tôi dịu lại.
Thấy dáng vẻ thành khẩn của cậu ta, tôi lại đưa cho cậu ta thêm một bát rượu nếp nữa.
Thậm chí sau đó, tôi liên tục tìm cơ hội mang đồ ăn đến “tình cờ” gặp cậu ta, mua tài liệu học tập tặng cậu ta.
Mãi đến một tuần sau, tôi nhìn thấy cậu ta đang đánh nhau với người khác trong ngõ nhỏ, dáng vẻ hung dữ hệt như một con báo săn trên thảo nguyên.
Tôi mới biết, cậu ta lại lừa tôi lần nữa.
Thế là tôi lập tức quay đầu bỏ đi.
Không ngờ vừa bước vào sân nhỏ, giọng nói của cậu ta đã vang lên phía sau: “Xin lỗi, tôi…”
“Đừng giải thích, tôi sẽ không tin cậu nữa đâu.” Tôi ngắt lời cậu ta, không muốn bị lừa lần thứ ba.
Nhưng tôi vẫn lấy hộp y tế ra bôi thuốc cho cậu ta, rồi nghiêm túc bảo: “Coi như trả sạch nợ vụ tôi tông vào cậu rồi nhé? Từ sau cứ xem như không quen biết đi.”
Kể từ đó, cậu ta thường xuyên tìm đến tôi.
Mỗi lần đến đều mang theo vài bông hoa tươi, hoặc những quả dại rất ngọt, hay là những món đồ thủ công tinh xảo mà tôi chưa từng thấy.
Đêm trước khi tôi rời thị trấn, cậu ta tặng tôi một vòng hoa được tết rất đẹp.
Dưới ánh trăng, hình bóng cậu ta hơi mờ ảo, giống như một lời hứa hẹn: “Giang Man, tôi nhất định sẽ đi tìm cậu.”
Tôi không tin, vì anh ta toàn nói dối.
Cho đến năm nhất đại học, gặp lại trong buổi tụ tập bạn bè, anh ta nghiêng đầu cười với tôi: “Thế nào? Tôi đã nói rồi mà, sẽ không bao giờ lừa cậu nữa.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖