17
Tần An không dám tin vào tai mình, gằn giọng: “Trì Phi Nguyệt, ngươi…”
“Lục hoàng đệ tốt nhất đừng gọi thẳng khuê danh của công chúa như vậy, dù sao nàng cũng là vị hôn thê của bản vương.” Tần Yến lạnh lùng ngắt lời.
Tần An run rẩy vì giận dữ, sắc mặt cực kỳ khó coi, ánh mắt nhìn ta đã có thêm vài phần sát ý hung hiểm.
Vốn dĩ hắn đã mai phục người ở bên ngoài trường săn, định bụng sau khi ta bắn bị thương Tần Yến và vạch trần tội trạng, sẽ để đám người đó thuận thế xông vào, khép cho Tần Yến tội danh mưu phản đại nghịch.
Lúc đó Tần Yến bị thương trong người, có trăm miệng cũng khó lòng thanh minh.
Không ngờ kế hoạch này lại bị nghẽn ngay từ bước đầu tiên.
Nhưng nhìn vẻ mặt đầy không cam lòng của Tần An, ta biết hắn sẽ không dễ dàng để kế hoạch của mình đổ bể, nhất định sẽ tìm cách khác để đổ vội tội danh này lên đầu Tần Yến.
Thế nhưng nhìn vẻ mặt đầy không cam lòng của Tần An, ta biết hắn sẽ không dễ dàng để kế hoạch của mình đổ bể, nhất định sẽ tìm cách khác để đổ tội danh này lên đầu Tần Yến.
Quả nhiên, vào giờ dùng vãn đơn, chúng ta vừa mới tọa lạc không lâu, dưới cao đài bỗng nhiên xông lên một nhóm thích khách hắc y.
Lưỡi kiếm trong tay chúng sáng loáng lạnh lẽo, miệng gào thét “Giết hôn quân, trừ nghịch tặc” rồi lao thẳng về phía lão Hoàng đế.
Xem ra Tần An vẫn chưa chết tâm, nhất định muốn cưỡng ép Tần Yến phải gánh cái hũ đen này.
Huyền Thiết Lệnh trượt vào lòng bàn tay ta.
Ngay khi ta định hành động, Tần Yến bên cạnh đột nhiên vươn tay ra, nắm chặt lấy bàn tay còn lại đang trống không của ta.
Hắn khẽ nói: “A Nguyệt, đừng sợ.”
Ta bỗng nhiên ngẩn người.
Quay đầu nhìn sang, Tần Yến vẫn điềm nhiên ngồi tại chỗ, tay trái ẩn trong tay áo nắm chặt lấy tay ta, tay phải thậm chí còn đang nâng một ly rượu chưa uống hết, thần thái không chút bất ngờ.
Quả nhiên.
Tên ngu ngốc Tần An làm sao đấu lại được Tần Yến.
Giữa lúc Tần An đang gào thét “Hộ giá”, một tiếng “rầm” vang lên, lão Hoàng đế đạp đổ chiếc bàn trước mặt, sau đó kéo ngay vị sủng phi bên cạnh ra đỡ một đao chí mạng thay mình.
Lão ném cái xác không còn hơi thở của sủng phi xuống đất, nghiêm giọng quát lớn: “Mẫu gia của Lệ Phi hành thích trẫm, ý đồ mưu quyền đoạt vị, đáng tru di cửu tộc!”
Tần An cuống quýt suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Phụ hoàng, đó là…”
“Lão Lục, ngồi xuống.”
Ánh mắt lạnh lẽo của lão Hoàng đế nhìn sang, đầy uy áp, Tần An lập tức tắt đài, ngồi phịch trở lại.
Nhưng hắn khẽ cúi đầu, trong mắt tràn đầy sự không cam lòng và hận ý.
Ngự lâm quân đã nhanh chóng ập đến.
Dưới sự chỉ huy của Tần Yến, họ khống chế toàn bộ thích khách, giết sạch tại chỗ, không để lại một kẽ hở nào.
Lão Hoàng đế giữ khuôn mặt vô cảm, lạnh lùng nói: “Lệ Phi hộ giá có công, có thể táng vào hoàng lăng, những người khác trong tộc cứ theo luật mà xử lý.”
Khựng lại một chút, lão nhìn về phía Tần Yến: “Lão Tam, việc này giao cho con biện lý.”
Tần Yến buông tay ta ra, quỳ xuống từ xa hướng về lão Hoàng đế: “Nhi thần lĩnh chỉ.”
Dù đang quỳ, nhưng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp, chẳng hề có chút ý vị thần phục nào.
Một vị hoàng tử trẻ tuổi hung hãn, dã tâm bừng bừng.
Một lão hoàng đế tuổi tác đã cao, không còn có thể chu toàn mọi mặt.
Cuộc kỳ phùng địch thủ này lại vương thêm máu, thực sự là vô cùng đặc sắc.
Ta khẽ nhếch môi, vươn vai một cái đầy khoan khoái.
Không uổng công ta khổ tâm sắp đặt, cuối cùng cũng được xem một màn kịch hay nhường này.
Tần An tự cho là kế hoạch của hắn chu toàn, chỉ cần thích khách xuất hiện là có thể đổ vấy cho Tần Yến.
Tuy nhiên, lão Hoàng đế vốn dĩ đa nghi cẩn trọng, lão thừa sức đoán được thích khách là do Tần Yến sắp xếp để phản phệ, gán tội danh mưu nghịch lên đầu vị trữ quân mà lão đã chọn là Tần An.
Lão Hoàng đế dưới gối chỉ còn lại ba vị hoàng tử đã trưởng thành, lão rõ ràng coi thường một Tần Tuyên nhu nhược, đối với một Tần Yến đầy dã tâm thì vừa dùng vừa phòng.
Làm sao lão có thể để Tần Yến vấy lên người Tần An một vết nhơ lớn đến thế?
18
Mùi máu tanh lan tỏa khắp trường săn.
Sau khi trời tối, chúng ta nghỉ lại tại hành cung suối nước nóng bên cạnh trường săn.
Không nằm ngoài dự đoán của ta, trong đêm, Tần Yến tìm đến cửa, áp sát rồi ép ta lên mặt bàn, giam hãm ta giữa hai cánh tay hắn.
Hắn nồng nặc mùi rượu, đôi mắt hơi đỏ rực, cắn mạnh một cái lên vai ta như thể trừng phạt.
“Suýt—”
Ta đau đớn, dùng sức đẩy cái đầu của hắn ra, cười lạnh: “Tam hoàng tử làm thú dữ đến nghiện rồi sao, không màng gì nữa rồi?”
“Trì Phi Nguyệt.” Hắn đứng ngược sáng, ánh mắt thâm trầm nhìn ta, “Mũi tên ban ngày, nàng không hề lưu lại chút lực nào, là thật sự muốn giết ta, phải không?”
Chẳng hiểu sao, ngữ khí của hắn nghe ra lại có vài phần thương cảm.
Ta cười nhạt: “Chuyện ta muốn giết Tam hoàng tử, hôm nay ngài mới biết lần đầu sao?”
“Ta sớm đã biết.” Hắn xích lại gần, dùng chóp mũi khẽ chạm vào mũi ta, “Nhưng ta vẫn luôn hy vọng nàng đối với ta có vài phần mủi lòng.”
Động tác này tình ý nồng nàn, quá mức thân mật, vốn không phải là thứ mà ta và Tần Yến nên có.
“Ta sớm đã biết nàng đi tìm Tần An, nhưng ta không nói, ta nghĩ nàng chắc sẽ không thật sự hạ thủ giết ta.”
Giữa hơi men lan tỏa, hắn vịn lấy vai ta, khẩn khoản nói nhỏ: “A Nguyệt, ta không hề thật sự bỏ mặc nàng không quản, ta chỉ muốn dọa nàng một chút… Những tên hành khất trong ngôi miếu đổ nát đó đều là người trong cung phạm lỗi bị đuổi ra, chúng không có ‘thứ đó’, không làm hại nàng được…”
Ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Tần Yến lập tức cứng đờ người, bất động như hóa đá.
“Thôi đi, Tần Yến, ngài cũng đâu có thật sự say, hà tất phải giả vờ giả vịt đến đây tỏ ra yếu đuối, ngài nghĩ ta sẽ mắc mưu sao?”
Ta dùng sức đẩy hắn ra, ngồi dậy, chỉnh đốn lại bộ váy áo bị hắn vò nát, nhìn hắn đầy chế nhạo: “Ngài sớm đã biết thì đã sao? Phối hợp ăn ý như vậy, chẳng phải cũng là để đạt được mục đích của ngài sao?”
Hắn nhìn ta với ánh mắt muôn vàn phức tạp, hồi lâu sau mới nở một nụ cười tự giễu: “Công chúa quả nhiên thông tuệ dị thường, không có gì qua nổi mắt nàng.”
“Nói đi.” Ta nhảy xuống bàn, đứng thẳng người nhìn hắn, “Đêm nay ngài tới tìm ta, lại là muốn đạt được thứ gì?”
Ngày thứ hai của buổi vây săn, ta lấy cớ hôm qua kiệt sức, thân thể không khỏe nên ngồi lại trên cao đài.
Vết máu đầy đất hôm qua đã được dọn sạch, chỉ còn vương lại mùi tanh nhàn nhạt, khi gió lạnh ẩm ướt thổi qua liền tan biến hoàn toàn.
Sau bữa trưa, Ngụy Nhược Vân tìm đến ta, nói rằng dạo này thời tiết dần ấm lên, sen nở rất đẹp, mời ta ra hồ bên cạnh trường săn chèo thuyền hóng mát.
Ả bày ra vẻ mặt thiên chân kiều diễm, nhìn ta: “Trì quốc nằm ở vùng biên cương khổ hạnh, Phủ Ninh công chúa chắc hẳn chưa từng thấy sen nở đầy hồ bao giờ nhỉ?”
Diễn xuất này thực sự quá đỗi vụng về, nhưng ta vẫn giả vờ như không biết gì mà nhận lời.
19
Họa bát dần đi vào giữa lòng hồ, nơi lá sen tầng tầng lớp lớp bao phủ, mọi cảnh vật trên bờ đều trở nên nhạt nhòa, không rõ thực hư.
Gió nhẹ lướt qua cánh mũi, mang theo mùi hương thanh khiết dịu nhẹ.
Ngụy Nhược Vân chỉ vào bụi sen bên ngoài thuyền, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ đơn thuần nhìn ta: “Công chúa có thể giúp ta hái một đóa không? Ta hơi với không tới.”
Ta nhướng mày nhìn ả: “Được.”
Khoảnh khắc ta rướn người ra ngoài, giọng nói trầm đục của Ngụy Nhược Vân vang lên ngay sau lưng, lúc này sự sắc bén đã lộ rõ, không thèm che giấu:
“Từ nhỏ ta đã cảm thấy, lớn lên nhất định phải gả cho Yến ca ca, làm hoàng phi của huynh ấy, rồi đến thái tử phi, cuối cùng là hoàng hậu. Ta phải ở bên huynh ấy quân lâm thiên hạ, ngắm nhìn đại hảo giang sơn.”
“Thế nhưng cô lại tới, cô chẳng qua chỉ là một công chúa hòa thân đến từ mảnh đất nhỏ bé cằn cỗi, có tư cách gì gả cho huynh ấy? Chỉ có ta mới xứng làm chính thê duy nhất của Yến ca ca.”
Là ta đã coi thường ả.
Ngụy Nhược Vân muốn nhiều hơn ta tưởng.
Thứ ả khao khát không chỉ là Tần Yến, mà còn là đỉnh cao hoàng quyền lật tay làm mây úp tay làm mưa trên người hắn.
Nhưng ả không biết rằng, người mà lão Hoàng đế thực sự nhắm cho vị trí Thái tử lại chính là Tần An mà ả sắp phải gả sao?
Ta cười nhạo: “Dù không có ta, ngươi tưởng Hoàng thượng sẽ cho phép ngươi gả cho Tần Yến chắc?”
“Không cần cô lo lắng, chỉ cần cô chết là được.”
Sau lưng đột ngột truyền đến một lực đẩy cực lớn, “tõm” một tiếng, ta từ mạn thuyền rơi thẳng xuống hồ.
Làn nước lạnh lẽo ập tới, bao trùm lấy toàn thân, ký ức suýt mất mạng năm năm tuổi một lần nữa dội về trong trí não.
Ta ép mình bình tĩnh lại, trồi lên mặt nước, bám chặt lấy mạn thuyền đang chao đảo, nghiêm giọng quát: “Ngụy Nhược Vân, ngươi to gan lắm! Bản cung là công chúa hòa thân kết giao bang giao hai nước, ngươi có biết mưu hại bản cung là tội danh gì không?”
“Ha ha ha ha!” Ngụy Nhược Vân cười lớn, cúi đầu nhìn ta, đáy mắt tràn ngập hận ý không còn chút vẻ thiên chân hoạt bát nào nữa, “Trì Phi Nguyệt, ta cùng cô dạo thuyền trên hồ, mà cô vì hái sen nên không cẩn thận trượt chân rơi xuống nước, sao có thể trách ta được chứ?”
Chiếc quạt tre Lâm Ngộ Từ tặng ta vẫn còn giấu kỹ trong ống tay áo.
Khoảnh khắc này ta chợt hiểu dụng ý của hắn.
Có phải hắn sớm đã biết Ngụy Nhược Vân sẽ ra tay với ta?
Ngụy Nhược Vân vớ lấy cây sào tre trên thuyền, nhằm thẳng vào bàn tay đang bám mạn thuyền của ta mà đánh xuống một cú cực mạnh.
Đau đớn kịch liệt truyền đến, ta dường như nghe thấy tiếng xương ngón tay rạn vỡ.
Cũng chính lúc đó, sau lưng ả vang lên giọng nói lạnh lẽo đầy chấn nộ của Tần Yến: “Vậy sao?”
Ta ép bản thân từ bỏ bản năng bơi lội, để mặc cơ thể chìm dần xuống đáy hồ.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖