12
Hắn cúi đầu nhìn bàn cờ, cười khổ nói: “Công chúa kỳ nghệ cao siêu, không đánh nữa, ta nhận thua.”
Lâm Ngộ Từ bỗng nhiên cất tiếng: “Tứ hoàng tử đêm qua đang lúc say giấc nồng thì có thích khách lẻn vào phủ, suýt chút nữa đã lấy mạng ngài ấy. Công chúa có biết kẻ đứng sau sai khiến là ai không?”
“Ngộ Từ, ngươi nói với công chúa những chuyện này làm gì!” Tần Tuyên khẽ quát một tiếng.
Lâm Ngộ Từ vẫn bất động thanh sắc, chỉ chăm chú nhìn thẳng vào ta không rời mắt.
Ta chậm rãi đứng dậy, phủi nhẹ vạt váy, thong dong nói: “Trời chẳng còn sớm nữa, Lâm tướng đưa bản cung ra ngoài đi.”
Khi ta và Lâm Ngộ Từ bước ra khỏi cửa, thiên hạ đã ngả bóng hoàng hôn.
“Nếu công chúa không nguyện ở lại Tần quốc chịu người khác thao túng, Ngộ Từ có thể đưa người trở về Trì quốc.” Lâm Ngộ Từ đột ngột lên tiếng, khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Đây cũng là ý của Tứ hoàng tử.”
Chịu người thao túng sao?
“Lâm tướng cảm thấy bản cung đang bị Tần Yến thao túng?” Ta quay đầu lại, cười doanh doanh nhìn hắn.
Lâm Ngộ Từ không hề né tránh, thần sắc thản đãng, ánh mắt minh triệt.
Hắn đang ngầm ám chỉ với ta rằng, Tần Yến là một kẻ cực kỳ nguy hiểm.
Hắn có thể bước trên lưỡi đao mà khiêu vũ cùng hoàng quyền, xoay ngược lại lợi dụng sự kiềm tỏa của lão Hoàng đế để đối phó với Tần An, tự dọn đường cho chính mình, hắn cũng có thể phái thích khách ám sát Tần Tuyên để thử thách thực lực thực sự của đối phương.
“Bản cung sẽ không đi.” Ta đạm mạc cười nói: “Ta muốn xem thử rốt cuộc là con sói đó sẽ cắn đứt cổ họng ta, hay là ta sẽ nhổ sạch nanh vuốt của hắn.”
Huống hồ Tần Yến đã hứa sẽ thay ta tìm tung tích mẫu phi, sau khi tâm nguyện này hoàn thành, ta sẽ đích thân tìm hắn báo thù.
Trước lúc đó, ta không ngại chờ đợi thêm chút nữa, cũng chẳng ngại… thuận tay đẩy giúp người khác một đoạn đường.
Lâm Ngộ Từ dường như nghe ra sự quyết đoán trong ngữ khí của ta nên không kiên trì thêm.
Đi vòng qua một con hẻm vắng vẻ, bỗng có tiếng gió rít qua tai, một thích khách hắc y từ trên trời rơi xuống ngay trước mặt chúng ta, vung đao đâm tới.
Lâm Ngộ Từ sắc mặt nghiêm nghị, trầm giọng nhắc nhở: “Công chúa cẩn thận!”
Hắn vừa dứt lời, mũi đao của thích khách đã mấp mé bả vai ta, nhưng ta nhanh chóng cúi người né tránh, phản thủ đâm con dao găm thẳng vào tim gã.
Động tác dứt khoát, ra tay tàn độc.
Ráng chiều nơi chân trời đỏ rực như máu, thi thể thích khách đổ rạp xuống trong ánh hoàng hôn đỏ thẫm.
Ta ngồi xổm xuống, rút dao găm ra, thong thả lau sạch máu trên y phục của gã rồi mới đứng dậy, quay sang nhìn Lâm Ngộ Từ: “Lâm tướng chớ sợ, bản cung từng học thuật giết người, nhất định sẽ bảo vệ ngài thật tốt.”
Lâm Ngộ Từ bỗng thốt lên: “Chân tâm của công chúa rốt cuộc ra sao, ta nhìn không thấu.”
Chân mày ta khẽ động, đưa tay chạm nhẹ lên vai hắn, cười duyên dáng: “Sao vậy, Lâm tướng lẽ nào muốn bản cung phải mổ tim ra cho ngài xem thì ngài mới tin tấm chân tình này?”
Khoảnh khắc ấy, trong mắt Lâm Ngộ Từ xẹt qua một tia sáng phức tạp khó phân.
Hắn đột nhiên nắm lấy ngón tay ta, ngữ khí bình thản nhưng lại ẩn chứa vạn trượng sóng cuồng: “Đêm qua, ta đã mộng thấy công chúa.”
Một luồng hơi ấm bất chợt bao trùm lấy ngón tay lạnh giá của ta.
Ta ngẩn người, nhưng vẫn mỉm cười: “Sao vậy, Lâm tướng lẽ nào mộng thấy cùng bản cung… xuân phong nhất độ sao?”
Ngữ khí càng thêm phần ám muội.
Lâm Ngộ Từ như bị bỏng, lập tức buông tay ta ra: “Là Ngộ Từ mạo phạm rồi.”
Ta nheo mắt, trầm tư nói: “Lâm tướng đang chơi trò dục cầm cố túng với bản cung sao?”
“Không dám.” Giọng hắn đã khôi phục vẻ lãnh tĩnh thường nhật.
Khi Lâm Ngộ Từ đưa ta về đến cửa phủ Tam hoàng tử, vừa vặn gặp Tần Yến trở về.
Hắn ngồi trên lưng ngựa, cao cao tại thượng nhìn xuống chúng ta, lạnh lùng nói: “Đa tạ Lâm tướng đã hộ tống công chúa hồi phủ. Hôm nay bản vương bận rộn, không giữ Lâm tướng lại nữa.”
Lâm Ngộ Từ cũng không giận, chắp tay hành lễ rồi thản nhiên rời đi.
Ta ngẩng đầu nhìn Tần Yến, khẽ cười: “Tam hoàng tử tức giận nhường này, chẳng lẽ là ghen rồi?”
Tần Yến xoay người xuống ngựa, dùng đôi mắt băng giá nhìn ta trân trân, hồi lâu mới nói: “Trì Phi Nguyệt, đừng quên ước định giữa nàng và ta.”
“Ước định?” Ta ngẩn ra, rồi gật đầu cười: “Bản cung chính là luôn khắc cốt ghi tâm ước định với Tam hoàng tử nên mới thường xuyên qua lại với Lâm tướng đó chứ. Ngài phải biết rằng, khi bản cung còn ở Trì quốc, trong phủ đã nuôi dưỡng không ít nam sủng đâu.”
Lời này tất nhiên là… nói càn.
Hoàng hậu ngày ngày coi ta như cái gai trong mắt, về sau ta ra khỏi cung một chuyến cũng khó khăn muôn vàn, lấy đâu ra cơ hội nuôi nam sủng?
Nhưng sự thật ra sao không quan trọng, chỉ cần đâm trúng tim Tần Yến là được.
Thấy sắc mặt hắn trầm xuống, lòng ta liền vui vẻ.
Ta chẳng màng đến thần tình khó coi của hắn, tự nhiên tiến tới vuốt ve con ngựa hắn vừa cưỡi, nắm lấy dây cương xoay người lên ngựa, thúc ngựa phi nước đại một vòng dọc theo con phố.
Ráng chiều đỏ rực phản chiếu sau lưng ta, khi quay đầu lại, vừa vặn thấy Tần Yến đứng yên tại chỗ, ngơ ngẩn nhìn ta trân trân.
Ánh sáng rực rỡ lọt vào đồng tử hắn, sưởi ấm lớp băng giá lạnh lẽo thường ngày, mở ra một mảnh xuân ý đang tan chảy.
Tần Yến vốn dĩ sinh ra đã cực kỳ tuấn mỹ, đôi lông mày và ánh mắt như được tô điểm bằng nét mực đậm, lúc này càng thêm quang mang lưu chuyển, rạng rỡ đoạt mục.
Dường như thông qua ta, hắn đang nhìn thấy một thứ gì đó rất xa xăm.
“Tam hoàng tử.” Ta gọi một tiếng.
Hắn bừng tỉnh, cảm xúc dâng trào trong mắt tức khắc bị thu hồi, trở lại vẻ lạnh lùng như cũ.
Chỉ là sâu thẳm trong đó đã vương thêm một chút phức tạp.
Ta hơi cúi đầu nhìn hắn, hỏi lại lần nữa: “Tam hoàng tử đang nghĩ gì vậy?”
Hắn mím môi, giọng nói hơi khàn đặc: “Nếu công chúa thích, con ngựa này tặng cho nàng.”
Ta đương nhiên là thích rồi.
Địa hình Trì quốc hiểm trở, xe ngựa thường không đi được, nhất thiết phải cưỡi ngựa.
Thế nên mười tuổi ta đã học mã thuật, mười hai tuổi đã có thể cưỡi ngựa băng phố lên núi, thậm chí vượt cả trường hà.
Con ngựa này của Tần Yến toàn thân đen nhánh, bốn chân đạp tuyết, quả thực là ngựa tốt.
Chỉ là… hắn tặng ta con ngựa này, đại khái không phải là ngẫu nhiên.
Với sự thận trọng và tàn nhẫn của Tần Yến, ta không tin hắn vô duyên vô cớ tặng đồ cho ta, chắc chắn là có mưu đồ.
Điều hắn mưu đồ là gì, hiện tại vẫn như sương mù dày đặc, chưa thể biết được.
Ta tâm niệm xoay chuyển nhanh chóng nhưng mặt không lộ chút sơ hở, chỉ cười nói: “Vậy thì đa tạ Tam hoàng tử.”
13
Đêm đó, khi ta đang ở trong phòng, Tần Yến đột nhiên tới gõ cửa, nói muốn cùng ta đánh cờ.
Đợi đến lúc quân trắng đã dàn trận vây khốn, dồn ép những quân đen rải rác vào tử lộ, Tần Yến đột nhiên dừng tay, ngước mắt nhìn ta, đạm mạc nói:
“Cục diện kinh thành đã dần phân minh. Công chúa đã thấy ta không đáng tin, sao lại đối với Tần Tuyên tín nhiệm như vậy?”
Động tác của ta khựng lại.
Quả nhiên, ta không nên đánh giá thấp Tần Yến.
“Tam hoàng tử lầm rồi.” Ta mỉm cười đáp, “Ta chẳng tin ai cả, chẳng qua cũng giống như hợp tác với ngài, ta cùng Tứ hoàng tử bàn một cuộc giao dịch mà thôi.”
Những ngày này, ta thường xuyên đi gặp Tần Tuyên.
Địa điểm gặp mặt không phải ở phủ Tứ hoàng tử thì cũng là ở thanh lâu lớn nhất kinh thành, lại chuyên chọn Tế Sở Các — nơi nằm gần dòng suối chảy phía dưới.
Tần quốc là một đất nước nhiều sông ngòi, ngay cả trong quốc đô cũng đâu đâu cũng thấy cảnh “tĩnh thủy lưu thâm”.
Hai con sông hộ thành đan xen xuyên qua thành trì, chia ra vô số nhánh nhỏ, róc rách chảy trôi, nuôi dưỡng nên biết bao cảnh sắc ẩm ướt, tĩnh mịch.
Trong số đó, có cả khung cảnh bên ngoài cửa sổ Tế Sở Các mà chúng ta thường lui tới nhất.
Ta ở nơi đó, ngoài mặt cùng Tần Tuyên nghe khúc thưởng mỹ nhân, uống rượu vui đùa, thực chất dưới sự che chắn của rèm châu đã bí mật gặp gỡ không ít người.
Trong đó có cả giang hồ môn khách, cũng có cả quan viên triều đình.
Phụ hoàng ta tuy hôn muội vô năng, nhưng trong tay vẫn nắm giữ tổ chức mật thám mà tiên hoàng để lại.
Dưới sự vô dụng của ông ta và sự chèn ép của lão Hoàng đế Tần quốc, tổ chức ấy dù đã thu hẹp hết lần này đến lần khác, nhưng cuối cùng vẫn còn lại vài quân cờ miễn cưỡng có thể dùng được.
Trong số đó có một quân cờ được cài cắm trong quân đội Tần quốc, đã leo lên đến chức Phó tướng.
Ông ta ở Tần quốc mười mấy năm, gần như đã quên mất thân phận người Trì quốc của mình, thế nhưng khi nhìn thấy ta, sắc mặt ông ta trắng bệch.
Ta mỉm cười hỏi ông ta: “Trình tướng quân muốn trợ giúp bản cung một tay, hay muốn thân phận bại lộ, chết không có chỗ chôn thây?”
Ta ở Trì quốc ngông cuồng nhiều năm, Hoàng hậu hận ta thấu xương nhưng trước sau vẫn không giết nổi ta, đương nhiên không phải vì ả không dám, mà là vì ả không thể.
Trước khi mẫu phi mất tích, phụ hoàng rất nuông chiều ta, ngay cả Ngự thư phòng cũng cho phép ta tùy ý ra vào.
Mà tín vật thống lĩnh tổ chức mật thám, chính là thứ ta tìm thấy trong ngăn kéo bí mật ở Ngự thư phòng.
Ban đầu ta chỉ cầm lấy như một món đồ chơi, phụ hoàng bận rộn lâu ngày không quản đến, cũng chẳng hề hay biết.
Sau này mẫu phi mất tích, ta thất sủng, thứ này được ta giấu kỹ bên người, trực giác mách bảo tổng có ngày sẽ dùng đến.
Ta cầm tín vật, lệnh cho Trình phó tướng âm thầm bố trí binh mã trong kinh, dùng để giám sát động tĩnh của Tần Yến và Tần An.
Tần Yến lông mày khẽ động, đột nhiên vươn tay nắm lấy tay ta: “Nàng và Tần Tuyên thế nào ta không quản, nhưng nàng phải rời xa Lâm Ngộ Từ một chút, hắn không đơn giản như nàng tưởng đâu.”
Đây là lần thứ ba hắn nhắc đến chuyện của Lâm Ngộ Từ trước mặt ta.
Nhưng ta chưa bao giờ nghĩ Lâm Ngộ Từ là kẻ đơn giản.
Ta khẽ cười: “Nhưng Lâm tướng phong tư xuất chúng, tài mạo hơn người, bản cung thực sự không nỡ, phải làm sao đây?”
“Rầm” một tiếng, Tần Yến đột nhiên gạt đổ bàn cờ, ép ta lên mặt bàn.
Những quân cờ ngọc thạch cứng rắn cấn vào lưng ta, hơi ấm luân chuyển giữa sự lạnh lẽo và nóng bỏng.
“Trì Phi Nguyệt.” Hắn gằn từng chữ, giọng nói trầm lãnh, “Nàng đến Tần quốc là để gả cho ta.”
Ta vạn lần không ngờ Tần Yến lúc này lại nói ra lời như vậy, lập tức cười khẩy một tiếng, túm lấy cổ áo hắn, nâng cằm nói: “Tam hoàng tử có phải quên rồi không, bản cung và ngài vốn có huyết hải thâm thù?”
Ánh sáng trong mắt hắn vụt tắt trong nháy mắt, đôi môi hắn mấp máy định nói gì đó nhưng cuối cùng chẳng thốt ra lời nào, bỏ mặc ta mà rời đi.
Thật là giả tạo.
Ta cười lạnh, xoay người ngồi dậy, vuốt phẳng vạt váy bị vò nát rồi thong thả đứng lên.
Miếng ngọc bội bạch ngọc mà Tần An tặng ta vẫn lủng lẳng treo bên hông.
Cách đây hai ngày, ta đã giấu Tần Yến, Tần Tuyên và Lâm Ngộ Từ để gặp mặt Tần An tại một mật các trong kinh.
Hắn ở trước mặt ta chửi bới Tần Yến suốt một khắc đồng hồ, lại nói Ngụy Nhược Vân rõ ràng đã ban hôn cho hắn mà lại không cho hắn chạm vào người.
Hắn nói gì ta cũng phụ họa theo, lại cầm khăn che mặt, khóc lóc trước mặt Tần An như hoa lê gặp mưa: “Lục hoàng tử có biết nỗi khổ của ta không? Tên Tần Yến kia ngoài mặt thì giữ đúng lễ tiết, nhưng trong tối đã nhiều lần khinh bạc ta. Trước khi vào kinh hắn đã cưỡng ép ta trên giường, lại dùng lời lẽ nhục mạ ta đến cực điểm…”
Tần An nghe mà mắt sáng rực phấn khích, suýt chút nữa đã đưa tay ra chộp lấy tay ta.
Chỉ là đại khái nhớ đến ác danh của ta nên lại kịp thời rụt tay về.
“Đã như vậy, Phủ Ninh công chúa phối hợp với ta, ta sẽ thay nàng trút cơn giận này, thấy thế nào?”
Lệ đọng trên mi, ta dịu dàng đáp: “Vậy thì đa tạ Lục hoàng tử.”
Tần Yến à, làm sao ta có thể để ngươi biết hết mọi chuyện được.
Tần Tuyên chỉ là quân cờ đầu tiên ta hạ xuống.
Điểm phá cục thực sự nằm ở tên ngu ngốc Tần An này.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖