Góc Của Chan

HỌA BÁT HỒ TÂM, NHẤT DẠ KINH HỒNG – CHƯƠNG 5

10

Tiệc tan, trời đã tối mịt.

Đêm đen thê lương, ta và Tần Yến đứng dưới chân tường cung đỏ thẫm một lát thì gặp Tần Tuyên và Lâm Ngộ Từ đi ra.

Tần Tuyên giả vờ khách sáo với Tần Yến: “Vẫn chưa kịp chúc mừng Hoàng huynh có được giai nhân. Tuyệt sắc nhường này, quả thực hiếm thấy trong nhân gian.”

Ánh mắt hắn lướt qua mặt ta, mang theo vài phần thèm thuồng đúng mực.

Phía sau không xa có vài vị triều thần đi ngang qua, thấy cảnh này liền lộ ra thần sắc “quả nhiên là vậy”.

Ta bỗng thấy buồn cười.

Đối với Tần Tuyên mà nói, đối diện với một người đã gặp qua vài lần và đã thân thuộc như ta mà còn phải diễn kịch khổ sở đến thế, chắc hẳn là việc mệt nhọc lắm.

Tần Yến nhếch môi, siết chặt tay ta hơn, cười như không cười: “Tứ đệ đến lúc đó nhớ tới uống một ly rượu mừng.”

“Nhất định rồi.”

Lâm Ngộ Từ vẫn đứng bên cạnh Tần Tuyên, khẽ mím môi, thần sắc không chút dao động, trong mắt như có lớp sương mờ kinh niên không tan.

Ta mỉm cười vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve gò má của Lâm Ngộ Từ một cái.

Vẻ bình tĩnh vỡ tan, hắn cuối cùng cũng không nhịn được mà lộ ra thần sắc kinh hãi.

Bàn tay đang nắm lấy tay phải ta bỗng nhiên tăng thêm lực đạo, giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Tần Yến vang lên bên tai: “Trì Phi Nguyệt!”

Ta mặc kệ, khẽ cười nói: “Lâm tướng tuyệt sắc nhường này, nếu sinh ra ở Trì quốc của ta, nhất định sẽ là nam sủng đứng đầu trong cung của bản cung.”

Lâm Ngộ Từ ánh mắt khẽ động, chắp tay hướng về phía ta: “Đa tạ công chúa ưu ái, chỉ là, công chúa đã là Tam hoàng tử phi, Ngộ Từ không dám vọng tưởng.”

Ta mặc kệ ánh mắt ngày càng lạnh lẽo của Tần Yến, tiến lại sát bên Lâm Ngộ Từ, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Nói vậy, Lâm tướng cũng đã từng vọng tưởng về bản cung?”

Lâm Ngộ Từ đột ngột lùi lại một bước, phủi ống tay áo, trầm giọng nói: “Ngộ Từ mạo phạm rồi.”

Hắn cùng Tần Tuyên dắt tay nhau rời đi, chỉ là bước chân ấy, nhìn thế nào cũng thấy có chút mất đi vẻ thâm trầm thường nhật.

Giọng nói lạnh thấu xương của Tần Yến vang lên bên tai ta: “Ta không ngờ, công chúa lại nặng lòng với Lâm Ngộ Từ đến mức này.”

“Tam hoàng tử vẫn nên quan tâm tới tiểu thanh mai của mình đi thì hơn.”

Ta vừa dứt lời, Ngụy Nhược Vân với đôi mắt đỏ hoe đã đứng trước mặt Tần Yến, ánh mắt rơi xuống hai bàn tay đang nắm chặt của ta và hắn, thần tình nhất thời phức tạp khó phân.

Ả lệ đẫm bờ mi, nức nở: “Yến ca ca, Nhược Vân thực sự không thể làm thê tử của huynh được nữa sao…”

Tần Yến đạm mạc đáp: “Mọi sự đã định, Ngụy tiểu thư chớ nên câu nệ vào quá khứ nữa.”

Giọng điệu hắn cực kỳ tuyệt tình.

Ngụy Nhược Vân loạng choạng lùi lại một bước, không dám tin mà ngước mắt nhìn hắn, dường như vừa phải chịu đựng một sự tổn thương to lớn.

Khi ả rời đi, gương mặt đẫm lệ, không quên ném về phía ta một cái nhìn đầy oán độc.

Trên đường trở về, Tần Yến sầm mặt lạnh lùng.

Ta chống cằm, đầy hứng thú mà quan sát hắn: “Tam hoàng tử động nộ đến thế, rốt cuộc là vì ta và Lâm tướng, hay là vì hôn sự của Ngụy Nhược Vân và Tần An?”

Tần Yến mặc nhiên không đáp.

Thấy tâm trạng hắn trầm uất, lòng ta lại vô cùng khoái lạc.

Ta tựa lưng vào thành xe, nhắm mắt dưỡng thần, khóe môi khẽ nhướng lên một nét cười đầy khiêu khích.

Mãi đến khi về tới phủ, ngay trước lúc ta bước vào phòng, hắn đột ngột túm chặt cổ tay ta, giọng nói trầm đục: “Nàng và Lâm Ngộ Từ rốt cuộc là thế nào?”

“Tam hoàng tử đã lo lắng như vậy, chi bằng tự mình đi hỏi Lâm tướng một câu.”

Ta cười lạnh, hất tay hắn ra, “Chắc hẳn ngài sẽ nhận được câu trả lời vừa ý.”

Ta dùng sức đóng sầm cửa lại, nhốt Tần Yến ở bên ngoài.

Hắn đứng lặng ở đó rất lâu, mãi sau tiếng bước chân mới dần dần xa khuất.

Ta hoàn toàn không có ý buồn ngủ, trong lòng xoay chuyển tính toán: Tần Tuyên và Lâm Ngộ Từ tự thành một phái, Ngụy Hàng bị một đạo hôn sự ép phải lên con thuyền của Tần An, lão Hoàng đế đã dồn Tần Yến vào tuyệt lộ, chắc chắn đòn phản công của hắn sẽ cực kỳ thâm độc và tàn nhẫn.

11

Đòn ra tay của Tần Yến nhanh đến mức khiến ta không kịp trở tay.

Chỉ ba ngày sau khi cung yến kết thúc, khắp kinh thành xôn xao lời đồn đại: Bệ hạ long thể khiếm an, có ý định truyền ngôi cho Lục hoàng tử Tần An.

Dẫu lão Hoàng đế lập tức ra tay trấn áp, nhưng vẫn không ngăn nổi sự lan truyền của dư luận.

Tần An đại khí chưa thành, lông cánh chưa đủ, lão Hoàng đế tuyệt đối không cho phép ý đồ của mình bị phơi bày sớm như thế.

Thế là, lão lại vội vã kéo Tần Yến ra, giao cho hắn trọng trách điều tra các tụ điểm cờ bạc liên quan đến án mạng trong kinh thành.

Chẳng biết Tần Yến điều tra thế nào, đúng lúc hắn ập đến thì bắt gặp một gã nam tử mắt đỏ sòng sọc vì thua bạc đang cầm đao hành hung người khác.

Tần Yến dứt khoát vung kiếm chém đứt một cánh tay của gã.

Gã đó ôm lấy cánh tay đứt lìa, điên cuồng tháo chạy, thế nào lại chạy từ cửa sau lẻn vào phủ Tả tướng.

Tần Yến lập tức dẫn người xông vào phủ Ngụy Hàng, ngay trước mặt lão ta mà áp giải gã nam tử đang chửi bới om sòm kia đi.

Kẻ đó hóa ra lại là Tống Thanh — đệ đệ ruột duy nhất của chính thất phu nhân Ngụy Hàng.

Tống Thanh từ nhỏ được nuông chiều sinh hư, tính tình bạo ngược, coi trời bằng vung.

Hai vụ án mạng tại sòng bạc trước đó đều có liên quan đến gã.

Điều tra sâu thêm, trong tay gã còn gánh thêm mấy mạng người khác, bấy lâu nay đều dựa vào danh tiếng của Tả tướng Tần quốc mà bưng bít trôi qua.

Trong phút chốc, danh vọng của Ngụy Hàng rơi xuống đáy vực.

Thế lực phe cánh Tả tướng bị thu hẹp, hàng loạt môn khách bị bãi quan, bắt đầu lộ rõ vẻ suy tàn.

Tất cả những điều này đều là do Tần Tuyên kể cho ta nghe.

Lần trước cũng chính hắn tiết lộ rằng lão Hoàng đế sẽ ban hôn cho Ngụy Nhược Vân và Tần An tại cung yến.

Chỉ có một chút sai lệch là không rõ Ngụy Hàng đã nói gì mà Ngụy Nhược Vân không hề đại náo, dù đôi mắt đỏ hoe nhưng cuối cùng vẫn bình thản đón nhận thánh chỉ.

Tần Tuyên hạ một quân cờ, ngước nhìn ta cười nói: “Công chúa thực sự tin rằng những vụ án mạng kia đều do Tống Thanh làm sao?”

“Ta nói có phải gã làm hay không, liệu có ích gì?” Ta kẹp một quân cờ đen, trì hoãn chưa hạ xuống, trái lại chống cằm nhìn hắn: “Hoàng thượng nói là gã, thì nhất định phải là gã.”

Lão Hoàng đế đã sắt đá tâm can muốn mài giũa Tần An, đương nhiên không thể để hắn thuận buồm xuôi gió, tránh cho hắn đắc ý quá sớm mà mất đi chừng mực.

Tần Yến — thanh đao này vốn sắc bén như vậy, dùng thêm vài lần cũng tốt.

Chỉ có điều, lão Hoàng đế đã quên mất một điểm: Một thanh đao quá sắc, khi phản phệ chủ nhân, vết thương sẽ sâu hơn bất cứ thứ gì.

Ván cờ này đánh đến đây, rốt cuộc là lão Hoàng đế lợi dụng Tần Yến, hay Tần Yến đang mượn tay lão để hành sự, chẳng ai có thể nhìn thấu.

Tần Yến vấy đục vũng nước này, mục đích chính là khiến cho thiên hạ đều trở nên hồ đồ.

Tần Tuyên khẽ ngẩn người, rồi bật cười: “Công chúa tuy là phận nữ nhi, nhưng cơ mẫn hơn người. Hoàng đế Trì quốc thật không biết nhìn người, đưa nàng đi hòa thân đúng là uổng phí nhân tài.”

Ta cũng cười, cuối cùng hạ quân cờ cuối cùng xuống, khiến Tần Tuyên thua sạch sành sanh: “Là ta nên khen Tứ hoàng tử mới phải. Ngài chỉ ngồi yên trong phủ mà tai mắt tinh tường, đại sự trong kinh thành đều nắm rõ như lòng bàn tay.”

Nói xong, ta đầy ẩn ý nhìn sang Lâm Ngộ Từ bên cạnh hắn.

Hắn cũng rủ mắt nhìn ta, lớp sương mờ vốn bao phủ đôi mắt dường như nứt ra một khe hở.

Tần Tuyên biết được những chuyện này, tất nhiên đều là bút tích của Lâm Ngộ Từ.

Lần trước hắn nói với ta hắn “tuy biết chuyện thiên hạ, nhưng không có tâm trục lộc”, ta liền hiểu ra.

Hắn chọn đứng cùng phe với Tần Tuyên, nói cho cùng cũng chỉ là để tự bảo vệ mình, chứ không thực sự có dã tâm thượng vị.

Một vị hoàng tử nhu nhược háo sắc, sao có thể gánh vác đại nghiệp một phương?

Chỉ là… mục đích thực sự của Lâm Ngộ Từ là gì, ta vẫn chưa thể nhìn thấu hoàn toàn.

Hắn mới ngoài hai mươi đã vị cực thần thê, giữ chức Hữu tướng, lẽ nào lại cam tâm tình nguyện đi phò tá một Tần Tuyên không có chí lớn, mà không mảy may có dã tâm của một kẻ công thần giúp vua lên ngôi?

Ta không tin.

Quả nhiên, Tần Tuyên cười nói: “Ta có thể biết được những chuyện này, đều phải đa tạ Ngộ Từ.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!