4
Đến tận hoàng hôn Tần Yến mới quay lại.
Chào đón hắn là xác chết nằm la liệt dưới đất, và ta – kẻ với cánh tay chằng chịt vết thương, hơi thở thoi thóp trong cơn mê loạn.
Ta ngước đầu, nheo mắt nhìn hắn.
Vì hắn đứng ngược sáng, ta không rõ biểu cảm trên mặt hắn ra sao, chỉ thấy hắn bước tới, cúi người bế thốc ta lên.
Ta tựa vào lòng hắn, cố gắng cắn vào đầu lưỡi để giữ chút tỉnh táo cuối cùng, đứt quãng hỏi:
“Tần Yến, ngươi hận ta đến thế… Ngươi và hai ả kia, chẳng lẽ đã thực sự… xuân phong nhất độ rồi sao?”
Giọng ta đầy vẻ mỉa mai.
Dược tính quá mạnh vẫn chưa tan, toàn thân ta nóng bừng như lửa đốt.
Ngón tay Tần Yến lạnh lẽo chạm vào cổ ta, khiến ta suýt nữa vì sảng khoái mà phát ra tiếng rên rỉ.
“Trì Phi Nguyệt, không có lần sau đâu.” Hắn nói, “Đây là Tần quốc, thân phận công chúa Trì quốc của nàng vô dụng thôi, ta có thể trực tiếp giết chết nàng.”
“Tần Yến, ngươi tự tin đến thế sao? Ngươi không sợ… ta sẽ giết ngươi trước sao?”
Hắn bình thản đáp: “Đoàn xe đưa tiễn của Trì quốc đã đến đô thành, Phủ Ninh công chúa đang ngồi vững trong xe ngựa, ba ngày sau sẽ diện kiến Thiên tử. Chẳng có tin tức nào nói công chúa mất tích cả. Hai nước vẫn sẽ kết giao hảo hữu.”
Ta lập tức hiểu ra.
Đám người đó đúng là điếc không sợ súng, phát hiện ta bỏ trốn liền tìm người tráo đổi.
Chỉ không biết kẻ ngồi trong xe kia là Đào Xuân của Hoàng hậu, hay là Lan Nhược của phụ hoàng ta.
Tần Yến nói cho ta chuyện này chắc chắn không phải hảo tâm.
Hắn đang đe dọa ta: cho dù giờ ta có chết ở đây cũng chẳng ai hay, vì đã có kẻ thay thế thân phận của ta rồi.
Trở về biệt viện, Tần Yến mặt không cảm xúc ném ta vào thùng nước lạnh buốt.
Cơn nóng rực toàn thân tức khắc dịu đi.
Ta bám vào thành thùng nhìn hắn, dịu dàng cười nói:
“Tần Yến, nếu ta thực sự giết ngươi, người vui mừng nhất có lẽ chính là vị Hoàng đế Tần quốc cao cao tại thượng, kẻ bình nhật sủng ái ngươi nhất kia phải không?”
Ta không ngu, Tần Yến lại càng không.
Chiêu thức “mượn đao giết người” này, phàm là hài tử sinh ra trong vương thất, không ai không biết.
Tần Yến đến đón ta, miệng nói là để đón dâu, vậy người muốn cưới vị công chúa hòa thân này chính là hắn.
Nếu lão Hoàng đế thực sự muốn lập hắn làm Thái tử, tuyệt đối sẽ không để hắn cưới một công chúa tiểu quốc làm chính thê, càng không giúp hắn đắc tội đại thần, hủy hoại thanh danh trong dân chúng.
Ánh mắt Tần Yến trầm xuống, khóe môi khơi lên nụ cười nhạo báng: “Công chúa đã khẳng định như vậy, xem ra bản thân nàng cũng có trải nghiệm sâu sắc.”
Ta cũng chẳng giận, cứ ngâm mình trong làn nước lạnh, cười doanh doanh nhìn hắn:
“Để ta đoán xem… Nhị hoàng tử nhu nhược là do cung nữ sinh ra, chắc hẳn vị Thái tử trong lòng bệ hạ thực sự muốn lập là Lục hoàng tử độc đoán kia phải không? Còn ngươi, Tần Yến, chẳng qua chỉ là một quân cờ để Hoàng thượng dùng mài giũa cho Lục hoàng tử mà thôi, có phải không?”
Tần Yến cười lạnh, đột ngột đứng phắt dậy, bế thốc ta đang ướt sũng từ trong thùng nước ra, ném lên giường, vươn tay định lột y phục của ta.
Lúc này sắc mặt ta mới thực sự thay đổi: “Ngươi muốn làm gì?”
“Ta thấy công chúa mồm mép lanh lợi, còn tưởng nàng trời không sợ đất không sợ cơ đấy.”
Tần Yến vừa nói vừa đè chặt tay phải ta xuống giường, rút phăng cây trâm vàng giấu trong tay áo ta ra: “Trì Phi Nguyệt, nàng không giết nổi ta đâu, đừng phí công vô ích nữa. Sáng mai, ta sẽ đưa nàng vào kinh.”
Đô thành Tần quốc giới nghiêm trùng điệp, một khi đã vào đó, ta sẽ không còn cơ hội thoát thân.
Ta trừng mắt nhìn hắn, hận không thể rứt một miếng thịt trên người hắn xuống.
Thế nhưng, Tần Yến lại đưa tay vuốt ve đôi mắt ta, giọng nói bỗng chốc trầm xuống:
“Trì Phi Nguyệt, nàng không muốn biết chân tướng việc mẫu phi nàng mất tích thực sự là thế nào sao?”
Ta bàng hoàng sững lại, phải tốn bao nhiêu sức lực mới ép xuống được cơn sóng dữ trong lòng.
Năm mười hai tuổi, mẫu phi đột ngột đưa ta ra khỏi cung, đến sống trong một ngôi chùa trên núi suốt hai tháng.
Khi ta trở về, mẫu phi đã biến mất, ta cũng bị ghẻ lạnh.
Chỉ từ một lần lỡ lời của Hoàng hậu, ta mới đoán được mẫu phi chưa chết, mà bị phụ hoàng giấu đi.
Ngoài ra, ta không biết thêm gì nữa.
Ta muốn chạy trốn, vốn dĩ cũng là để tìm tung tích của mẫu phi.
Nhưng sao Tần Yến lại biết được mục đích của ta?
5
Nhưng sao Tần Yến lại biết được mục đích của ta?
Hắn khẽ cười nhạt, ngưng mâu nhìn vào mắt ta: “Phi Nguyệt, chúng ta làm một cuộc giao dịch đi. Ta có thể giúp nàng tìm ra tung tích mẫu phi, tiền đề là nàng cũng phải giúp ta một tay.”
Ta ngẩn người, rồi bật cười thành tiếng: “Tam hoàng tử chẳng phải quá coi trọng ta rồi sao? Ta, một công chúa hòa thân, ngay cả thân phận cũng bị kẻ khác mạo nhận, thì có thể giúp gì được cho ngài?”
“Ta muốn hoàng vị của Tần quốc.”
Tần Yến vươn tay vén lọn tóc ướt sũng ra sau tai ta, giọng điệu bình thản như thể đang bàn xem tối nay ăn gì: “Còn về việc giúp ta thế nào… Sớm nghe danh Phủ Ninh công chúa trước năm mười hai tuổi vốn kiêu căng ngông cuồng, nay ở đô thành Tần quốc này tiếp tục tác oai tác quái, chắc hẳn cũng không khó chứ?”
Yêu cầu này thực sự quái đản, đời này ta chưa từng nghe qua cách mưu quyền đoạt vị nào kỳ dị đến thế.
Ta hơi nhổm người dậy, túm lấy cổ áo Tần Yến, cố ý phả hơi thở như lan bên chóp mũi hắn: “Tam hoàng tử có biết bản cung trước năm mười hai tuổi ngông cuồng thế nào không? Ta nhìn kẻ nào không thuận mắt, kẻ đó phải chết.”
“Ta chống lưng cho nàng.”
Tần Yến ngắt lời ta, đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi lạnh lẽo, rồi bật cười trước ánh mắt sững sờ của ta: “Nàng cứ việc làm một Phủ Ninh công chúa trời không sợ đất không sợ. Cho dù có chết người, ta cũng sẽ dọn dẹp thay nàng.”
Ta đồng ý với Tần Yến.
Sáng sớm hôm sau, hắn đưa ta vào kinh.
Vừa qua cổng thành, xe ngựa mới đi được một đoạn ngắn thì đột ngột dừng lại.
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên giọng nói của một nữ tử: “Yến ca ca, huynh đã về rồi! Nghe nói mấy ngày trước huynh xuất kinh làm việc, có thuận lợi không?”
Thanh âm này vừa kiều diễm vừa mềm mỏng, chỉ nghe thôi đã đủ hình dung chủ nhân của nó dung mạo xinh đẹp thế nào.
Ta ngồi trong xe, nghe Tần Yến giả vờ khách sáo hỏi thăm vài câu, vừa định nhếch môi mỉa mai thì chủ đề đột nhiên chuyển sang người ta: “Yến ca ca, người ngồi trong xe là ai? A Vân có thể xem một chút không?”
Giọng điệu tràn đầy vẻ cảnh giác.
Ta cười lạnh một tiếng, không đợi Tần Yến kịp phản ứng đã đứng dậy vén rèm xe, cao cao tại thượng nhìn xuống: “Ồn ào quá.”
Ánh nắng chói chang khiến ta nheo mắt lại, lúc này mới nhìn rõ đứng ngoài xe là một thiếu nữ kiều diễm mặc y phục vàng chanh, búi tóc hai bên.
Mà Tần Yến đứng trước mặt ả, lại hoàn toàn không có vẻ tâm độc thủ lạt như mấy ngày trước, ngược lại trên môi còn treo nụ cười ôn hòa như gió xuân.
Thiếu nữ tự xưng A Vân kia sững sờ, trong mắt xẹt qua tia giận dữ, ngước đầu nhìn ta: “Ngươi là ai?”
Ta thong dong vuốt lại vạt váy hơi nhăn, cười nói: “Ngươi là cái thá gì, cũng xứng biết thân phận của bản cung sao?”
Ả tức giận quát: “Ta là Ngụy Nhược Vân, nữ nhi của đương triều Tả tướng, ngươi to gan thật đấy!”
Ả lại quay sang nhìn Tần Yến, vẻ mặt đầy ủy khuất: “Yến ca ca, nữ nhân này là ai, sao cô ta dám vô lễ như vậy?”
Ta cười nhạt, từ thắt lưng rút ra con dao găm, bất thình lình áp sát vào cổ ả:
“Bản cung là Phủ Ninh công chúa của Trì quốc, vô lễ với ngươi thì đã sao? Nếu trêu vào bản cung không vui, dẫu có giết ngươi thì đã làm gì được nhau?”
Ngụy Nhược Vân sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, ánh mắt nhìn ta hiện lên vẻ oán độc.
Tần Yến lúc này mới lên tiếng: “Được rồi, A Vân muội về nhà trước đi, chiều nay ta sẽ sang phủ thăm muội.”
Hắn lại nhìn ta, chậm rãi nói: “Mong công chúa tha cho A Vân lần này.”
Ta hừ lạnh một tiếng, thu dao găm lại, ngồi ngược vào trong xe.
Ngăn cách qua lớp rèm dày, thấp thoáng nghe thấy tiếng Tần Yến dỗ dành Ngụy Nhược Vân bên ngoài, một lát sau xe ngựa tiếp tục lăn bánh.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖