11
Người quản lý nhận cho tôi một bộ phim điện ảnh mới.
Tôi luôn biết rằng, bản thân có cơ hội leo tới vị trí ngày hôm nay là nhờ Trình Cảnh Từ đứng sau giúp đỡ.
Chẳng biết từ lúc nào, tai tôi bắt đầu lọt vào những lời xì xầm bàn tán.
Tóm lại là họ bảo tôi không dựa vào thực lực để đi lên, cứ chờ đến lúc bị vứt bỏ rồi ngã ngựa.
Nhưng tôi đều coi như không nghe thấy.
Dù sao thì những điều họ nói có lẽ đều là… sự thật cả.
Thế nên mỗi một cơ hội Trình Cảnh Từ đưa tới, tôi đều liều mạng nắm bắt.
Cũng may ngoài việc đưa cho tôi những vai diễn phù hợp, anh ta chưa bao giờ can thiệp vào việc tôi diễn xuất.
Tôi cũng chưa từng hỏi người quản lý xem chị ấy có biết mối quan hệ giữa tôi và Trình Cảnh Từ không, nhưng sự thay đổi thái độ của chị ấy đã quá rõ ràng.
Chỉ là đôi bên đều ngầm hiểu, tôi không hỏi, chị ấy cũng không nói.
Trong phim có một cảnh là tai nạn xe rồi nổ tung.
Ngay từ đầu tôi đã có chút căng thẳng, “tai nạn xe” là nút thắt tôi không tài nào vượt qua được.
Thế là tôi sơ suất, bị thương phải nhập viện.
Dựa vào chút ý thức tàn dư cuối cùng, tôi đã ngăn cản người quản lý gọi điện cho Trình Cảnh Từ.
Đóng phim bị thương là chuyện khó tránh, trước đây cũng từng va vấp trầy xước.
Lúc A Từ còn ở đây, anh ấy sẽ bôi thuốc cho tôi, khi A Từ không còn nữa, tôi tự mình bôi thuốc.
Mấy ngày sau khi tỉnh dậy từ ca phẫu thuật, tôi nằm trên giường bệnh nhìn người quản lý luôn lộ vẻ bất an, không nói gì, chỉ thấy vết thương đau đến thấu xương.
Mãi đến ngày xuất viện, chị ấy dường như không nhịn nổi nữa, dè dặt hỏi: “Em có biết cái lần em bị bỏ lại trong núi, cậu ấy… đã nổi trận lôi đình đến mức nào không?”
“Thật ra hôm đó cậu ấy bế em vào bệnh viện đã bị người ta chụp lại rồi. Chỉ là những bức ảnh đó hoặc là được cậu ấy mua lại với giá cao, hoặc là bị cậu ấy dìm xuống hết…”
Tôi khẽ nhíu mày, thảo nào lúc đó hot search lại bình lặng đến vậy.
Nhưng chắc hẳn cũng từ lúc đó, người trong giới đã biết quan hệ giữa tôi và anh ta.
Tôi cúi đầu hỏi chị quản lý: “Vậy chị muốn nói gì?”
Chị ấy giơ điện thoại lên: “… Có thể cho chị gọi một cuộc điện thoại cho cậu ấy không?”
Trình Cảnh Từ đến rất nhanh, giống hệt như lúc A Từ đi tìm tôi năm xưa, nhanh đến mức ngoài dự liệu.
Tôi nhìn mái tóc hơi rối của anh ta, cười có chút gượng gạo: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không nghiêm trọng đâu, hôm nay là có thể xuất viện để quay tiếp rồi.”
Khóe môi anh ta khẽ nhếch lên, nhưng trong mắt không hề có nửa điểm ý cười: “Giang Quán, nếu bây giờ người đứng ở đây là anh ta thì sao?”
Ngón tay tôi vô thức túm chặt lấy chăn, né tránh ánh mắt của anh ta.
Nếu là A… tôi nhất định sẽ nhào tới khóc lóc đòi ôm, đòi an ủi, còn phải ra vẻ đau đớn hơn thế này nhiều.
Tôi đôi khi phân định cực kỳ rạch ròi, A Từ là A Từ, Trình Cảnh Từ là Trình Cảnh Từ, nhưng đôi khi lại cảm thấy thần thái, ngôn hành của cả hai rõ ràng là cùng một người.
Nhưng tôi có sự sợ hãi đối với Trình Cảnh Từ.
Anh ta chỉ cần đứng đó thôi cũng đã tỏa ra một áp lực cực lớn rồi.
Nếu năm đó không phải vì quá đỗi nhớ nhung A Từ, tôi thậm chí còn chẳng có dũng khí bước đến trước mặt anh ta.
Anh ta thấy tôi cứ im lặng mãi, bèn tiến lại bế bổng tôi lên đi ra ngoài.
Hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng, tôi áp má vào lồng ngực anh ta.
Khi sắp đi đến cổng bệnh viện, anh ta bỗng dừng bước, giọng nói trầm xuống: “Quên anh ta đi… khó đến thế sao?”
Tôi siết chặt vạt áo trước ngực anh ta, khẽ gật đầu: “Cũng khó khăn như lúc anh cố nhớ lại vậy.”
12
Tôi từng nói với A Từ rằng, sau này nếu tôi đóng phim mà được nhận giải, anh nhất định phải ngồi dưới khán đài dõi theo, đợi tôi nhận giải xong phải tặng tôi một bó hoa thật lớn.
A Từ nói, anh nhất định sẽ đứng nhìn tôi bước lên bục vinh quang.
Khi nói những lời đó, tôi chưa từng nghĩ mình có thể đoạt giải.
Dù sao tôi cũng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, không quyền không thế, có vai để diễn đã là tốt lắm rồi.
Nhưng điều tôi càng không ngờ tới chính là, trong những năm tháng A Từ biến mất, những giải thưởng lớn nhỏ tôi đã nhận được biết bao nhiêu lần, vậy mà anh lại chẳng một lần nhìn thấy.
Chiếc cúp trong tay nặng trĩu, tôi đứng một mình trên sân khấu, nghe tiếng vỗ tay nồng nhiệt phía dưới.
Trong khoảnh khắc vạn người mê đắm này, duy chỉ có A Từ là vắng bóng.
Nhưng tôi vẫn nhận được rất nhiều hoa.
Đêm đó tôi uống hơi quá chén, lúc được Trình Cảnh Từ đưa đi đã ở trong trạng thái nửa say nửa tỉnh, cứ ôm lấy anh ta mà gọi: “A Từ, A Từ…”
Anh ta một tay đỡ lấy không cho tôi ngã, một tay thở dài bất lực: “Giang Quán, người tham dự mọi lễ trao giải của em là Trình Cảnh Từ, người tặng hoa cho em cũng là Trình Cảnh Từ.”
Lòng tôi bỗng thắt lại, tôi cắn môi vờ như không nghe thấy.
Tôi biết anh ta là Trình Cảnh Từ, tôi đều biết cả, nhưng tôi không kìm lòng được mà nghĩ về A Từ.
Tôi thực sự rất nhớ anh ấy… và cũng chỉ dám trong cơn say này mới có thể không kiêng dè gì mà gọi anh ta là A Từ.
Ngồi trong xe anh ta, tôi thấy vừa nóng vừa bực bội, cứ đòi mở cửa sổ hóng gió.
Anh ta không cho, tôi liền tựa vào cửa kính lén lút khóc.
Sau đó, dường như có chút phiền lòng, anh ta dừng xe bên lề đường.
Anh ta xoay người tôi lại, lau đi nước mắt rồi hỏi: “Giang Quán, tôi là ai?”
“A Từ.”
“… Nói lại lần nữa, tôi là ai?”
Tôi mở to mắt nhìn anh ta, nước mắt vẫn cứ rơi lã chã, nhìn anh ta rồi lặp lại lần nữa: “A Từ!”
Anh ta cau mày: “Giang Quán!!”
Mặc kệ sự khó chịu của anh ta, tôi tự lục lọi trong túi xách lấy ra chai nước hoa mà anh ta từng từ chối, đưa đến trước mặt anh ta: “A Từ, để em xịt cho anh một chút thôi.”
Sau đó, anh ta bảo tôi tháo đồng hồ của anh ta xuống, tháo được thì mới cho xịt.
Giọng anh ta có chút mê hoặc, nhưng tôi vẫn nghe rõ.
Khi tháo đồng hồ, tôi chậm chạp hỏi một câu: “Xịt nước hoa thì tại sao phải tháo đồng hồ ra?”
“Ừm, tôi sợ lát nữa va chạm sẽ làm em bị thương.”
Chuyện sau đó có chút mơ hồ, tôi chỉ nhớ khi cả xe đã nồng nặc mùi nước hoa, tôi gục vào lòng anh ta, lòng đầy thỏa mãn mà thốt lên: “Thật tốt quá, toàn là mùi của A Từ rồi.”
Anh ta nghe xong liền phát ra một tiếng cười cực khẽ, lại hỏi tôi anh ta là ai, tôi nói là A Từ.
Hơi thở nóng hổi phả lên mặt tôi, anh ta không nói thêm câu nào nữa.
Ngày hôm sau, khi anh ta mang chai nước hoa bỏ quên trên xe trả lại và nghiêm túc hỏi tôi có cần xịt thêm chút nữa không, tôi cứ cảm thấy mọi chuyện đêm qua đều là âm mưu của anh ta, tiếc là đã quá muộn màng.
Nếu nói A Từ là một chú sói con, thì Trình Cảnh Từ tuyệt đối là một con sói xám già gian xảo.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖