7
Mắt tôi và Tô Vũ đại khái là khá giống nhau, đôi mắt mà cả A Từ lẫn Trình Cảnh Từ đều thích.
Khi nhận được tin nhắn từ trợ lý của Trình Cảnh Từ, chuyên viên trang điểm đang vẽ mắt cho tôi.
“Trình tổng nhập viện rồi.”
Chỉ vỏn vẹn năm chữ ngắn ngủi.
Ngày hôm đó sau khi gặp Tô Vũ, tôi đã không vào thăm Trình Cảnh Từ, chỉ đứng ngoài cửa sổ nhìn vào một cái.
Thấy Tô Vũ đang trò chuyện với anh ta một cách thân thuộc, lòng tôi bỗng thắt lại đau đớn.
Nếu ngay cả sự yêu thích của A Từ cũng là giả dối, vậy tôi còn ở lại bên cạnh Trình Cảnh Từ để mong chờ một tia hy vọng mỏng manh rằng A Từ sẽ xuất hiện làm gì nữa?
Tôi không trả lời tin nhắn.
Chiều ngày hôm sau, khi tôi còn chưa kịp tẩy trang thì nhận được điện thoại của Trình Cảnh Từ.
Trong điện thoại, giọng anh ta vẫn trong trẻo và trầm ấm như mọi khi:
“Sao thế, biết tôi nhập viện cũng không thèm đến thăm à?”
Khi tôi thu xếp xong xuôi và chạy đến bệnh viện thì trời đã tối hẳn.
Phòng bệnh yên tĩnh lạ thường, chỉ có mình anh ta đang tựa vào thành giường xử lý tài liệu.
Vừa thấy tôi, chân mày anh ta khẽ nhíu lại: “Đoàn phim không cho em ăn cơm à? Sao lại gầy thành thế này?”
Tôi siết chặt chiếc túi trong tay, cúi đầu.
Dạo gần đây đúng là vì sự xuất hiện của Tô Vũ mà tôi không còn tâm trạng ăn uống, nhưng cũng không đến mức phóng đại như vậy.
“Em đang giảm cân.”
Anh ta cười nhạt một tiếng: “Giảm cân? Em định để buổi tối tôi ôm một bộ xương khô đi ngủ à?”
Tôi ngẩng lên nhìn anh ta, thoáng thẫn thờ.
Giây phút ấy, thần thái của anh ta khi nói câu này hoàn toàn trùng khớp với A Từ.
Câu nói này, A Từ cũng từng nói qua.
Lúc đó, để giành được một vai diễn nhỏ, tôi đã điên cuồng giảm cân.
Mặc kệ A Từ có dụ dỗ thế nào, tôi cũng nhất quyết chỉ ăn lá rau.
Sau đó, anh tức giận đè tôi lên giường, hằm hằm bảo: “Giang Quán Quán, em định để buổi tối anh ôm một bộ xương khô đi ngủ đấy à?”
A Từ rõ ràng đối xử với tôi tốt như vậy, tốt đến thế kia… hóa ra tất cả đều là giả dối sao…
“Giang Quán.” Giọng nói của Trình Cảnh Từ đột ngột kéo tâm trí tôi quay về.
Anh ta nhìn vào mắt tôi và hỏi: “Em đang nghĩ đến ai?”
Tôi giữ im lặng không nói gì, cho đến khi cửa phòng bệnh mở ra, Tô Vũ bước vào.
Tiếng giày cao gót chạm đất nghe rất êm tai.
Nhưng giọng của Trình Cảnh Từ lại lạnh hẳn đi: “Ra ngoài.”
Những giọt nước mắt vốn đã chực trào cuối cùng cũng rơi xuống.
Tôi xoay người định đi ra ngoài thì đột nhiên cổ tay bị Trình Cảnh Từ nắm chặt: “Không phải nói em.”
“Cảnh Từ…” Nụ cười nhạt trên mặt Tô Vũ tan biến đi vài phần.
“Cô không hiểu tiếng người à? Tôi bảo cô ra ngoài, lần sau nhớ gõ cửa.”
Tôi đang đứng đối diện với Tô Vũ.
Ánh mắt cô ta dừng lại trên gương mặt tôi rất lâu, cuối cùng mới cam chịu bước ra ngoài.
Sau khi cô ta rời đi, Trình Cảnh Từ kéo tôi lại gần, buông tay ra rồi nhìn tôi với vẻ thong dong, tự tại: “Nói tôi nghe, cô ta đã nói gì với em?”
Tôi giật mình, vừa định bảo là chưa từng gặp Tô Vũ thì anh ta đã cười khẽ: “Em không lừa được tôi đâu.”
8
Tôi kể lại toàn bộ những gì Tô Vũ đã nói với mình, không thêm thắt cũng chẳng bớt xén câu nào, bao gồm cả câu nói cuối cùng của cô ta.
Trình Cảnh Từ nghe xong liền cười hỏi tôi một câu: “Giang Quán, em dễ lừa đến thế sao?”
Sáng sớm hôm sau, tôi nhận được điện thoại của trợ lý anh ta.
Giọng nói trong điện thoại không chút cảm xúc, y hệt như phong cách làm việc máu lạnh của anh ta vậy: “Bố của Trình tổng và bố của Tô tiểu thư là chỗ thế giao, Trình tổng và Tô tiểu thư không có bất kỳ mối quan hệ nào khác.”
Một lời giải thích cực kỳ ngắn gọn và súc tích.
Sau khi cúp máy một hồi lâu tôi mới phản ứng lại được, đây chính là lời giải thích của Trình Cảnh Từ.
Thế là ngay tối hôm đó tôi lại đến bệnh viện, nhưng đến nơi mới phát hiện anh ta đã xuất viện từ hai tiếng trước.
Trong mắt tôi, A Từ hay Trình Cảnh Từ đều giống nhau, chưa bao giờ lừa dối tôi, vậy nên khi nghe lời giải thích từ trợ lý, tôi gần như chẳng hề do dự mà chọn tin tưởng anh ta.
Nhưng sự xuất hiện của Tô Vũ đã truyền đạt cho tôi một thông điệp quan trọng hơn: Cô ta và Trình Cảnh Từ mới là người cùng một thế giới.
Dẫu cho A Từ không biến mất, thân phận của anh cũng là thứ tôi không bao giờ với tới được, làm sao anh có thể cưới tôi chứ?
Có lẽ, chúng tôi thật sự chỉ là một sự cố ngoài ý muốn trong cuộc đời của nhau.
Sự cố rồi cũng sẽ qua đi, và chúng tôi cũng sẽ phải chia xa.
Tôi nhìn dòng xe cộ qua lại tấp nập trên đường, hít một hơi lạnh, lòng trào dâng vị đắng ngắt.
Dù không cưới em, dù phải rời xa, thì liệu có thể… có thể cho em gặp anh thêm một lần nữa không?
A Từ…
“Bíp bíp”, phía sau vang lên ánh đèn xe và hai tiếng còi.
Chiếc xe dừng lại êm ái bên cạnh tôi, cửa kính xe từ từ hạ xuống.
Góc nghiêng của Trình Cảnh Từ dưới ánh đèn mờ ảo trông càng thêm tinh xảo.
“Lên xe.”
Đèn đường phản chiếu qua cửa kính xe lướt qua thật nhanh.
Tôi suy nghĩ hồi lâu mới chậm rãi mở lời: “Trình Cảnh Từ, chúng ta chia tay đi.”
Anh ta đột ngột đạp phanh, tiếng ma sát giữa bánh xe và mặt đường chói tai nhức óc.
“Hừ…Chia tay? Giang Quán, rốt cuộc em cũng nhận ra tôi không phải anh ta rồi sao?”
Anh ta quay sang nhìn tôi, khóe môi nở một nụ cười cực nhạt, sự chiếm hữu và xâm lược trong ánh mắt chẳng hề che giấu lấy nửa phần.
A Từ…
Tôi ngơ ngẩn nhìn anh ta, phát hiện anh ta ngày càng giống A Từ.
“Đúng, anh không phải A Từ. A Từ sẽ dùng nước hoa em tặng, còn anh thì không.”
Tôi đón lấy ánh mắt của anh ta, nói rõ từng chữ một.
Đêm đó, sau khi Trình Cảnh Từ đưa tôi về, anh ta không nói một lời nào mà lái xe rời đi.
Suốt một tháng sau đó chúng tôi không hề liên lạc, mãi cho đến khi tôi quay xong cảnh dầm mưa cuối cùng và bị cảm lạnh.
Tôi nằm mê man trên giường, nửa tỉnh nửa mê như mơ thấy A Từ.
Giống như những lần tôi phát sốt trước đây, anh luôn ở bên cạnh, ôm chặt tôi đang quấn trong chăn vào lòng.
“A Từ… A Từ…” Tôi nhỏ giọng gọi, rúc vào ngực anh.
Bên tai vang lên giọng của A Từ, anh nói: “Giang Quán, tôi là Trình Cảnh Từ.”
Trái tim tôi run rẩy dữ dội, tôi từ từ mở mắt, nhìn rõ khuôn mặt của Trình Cảnh Từ.
Anh ta thở dài một tiếng: “Không thể quên được anh ta sao?”
Nghe anh ta nói xong câu này, nước mắt tôi lập tức rơi lã chã.
Tôi đẩy anh ta ra muốn cách xa một chút nhưng chẳng thể nhúc nhích nổi, chỉ biết cố chấp vừa khóc vừa nói: “Nếu ngay cả tôi cũng quên đi A Từ, thì còn ai nhớ đến anh ấy nữa đây?”
Anh ta lau đi những giọt nước mắt cho tôi, rồi đột ngột đè xuống hôn lấy tôi.
Tôi vùng vẫy trong đau đớn nhưng không tránh được, chỉ có thể bị động chịu đựng.
Hồi lâu sau, anh ta mới buông tôi ra, áp sát vào tai tôi, hơi thở nặng nề và giọng nói khàn đặc: “Nếu trong tim em lúc nào cũng nhớ đến A Từ, vậy thì Trình Cảnh Từ nên đứng ở vị trí nào đây?”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖