4
Tôi chợt nhận ra, thiếu niên cô độc và u ám kia có lẽ chẳng hề đáng sợ như vẻ bề ngoài.
Cậu ta có lẽ chỉ là một người nhạy cảm và dễ tổn thương mà thôi.
Tôi lớn lên trong cô nhi viện từ nhỏ, xung quanh đều là những đứa trẻ có cùng cảnh ngộ.
Có những đứa cha mẹ đều mất, họ hàng không thèm chăm sóc, buộc phải đến đây sống.
Có những đứa vừa sinh ra đã khuyết tật bẩm sinh, mù lòa hoặc tàn tật nghiêm trọng, bị bỏ rơi ngay trước cổng viện phúc lợi.
Những đứa trẻ có thể lớn lên một cách vui vẻ, vô tư lự chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Đa số đều tự ti và nội tâm, rõ ràng rất khao khát sự quan tâm của người khác nhưng lại không dám bước ra bước đầu tiên.
Hạ Đình Chu dù gia thế ưu việt, nhưng thực chất cậu ta rất giống chúng tôi.
Tôi muốn thử một lần, làm người đầu tiên chìa ra nhành ô liu về phía cậu ta.
Quan trọng hơn hết là dù thành tích cấp ba của tôi luôn nằm trong tốp đầu, nhưng thời gian trôi qua đã quá lâu, kiến thức nền tảng thực sự đã rơi rụng gần hết.
Tôi đang cực kỳ cần một người giúp mình ôn tập.
Và tôi quyết định “tầm sư học đạo” chỗ học thần Hạ Đình Chu.
Ngày hôm sau, tôi mang theo hộp bánh quy tự làm đặt lên bàn cậu ta.
Ngón tay đang cầm bút của cậu ta khựng lại.
Cậu ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi cố gắng nở một nụ cười chân thành nhất có thể: “Hạ Đình Chu, cảm ơn cậu chuyện tiết Vật lý hôm qua nhé… Đây, cái này coi như quà cảm ơn của tôi!”
Cậu ta liếc nhìn hộp bánh, thản nhiên hỏi một câu: “Cậu tự làm à?”
“Đúng thế.” Tôi rất tự tin vào tay nghề nấu nướng của mình.
Ở cô nhi viện không có nhiều người chăm sóc, từ năm sáu tuổi tôi đã phải học cách tự lo cho bản thân.
Giặt giũ, dọn dẹp, nấu ăn… đều là chuyện thường nhật.
Ngày nhỏ Biên Yến quá gầy gò ốm yếu, bữa trưa của cậu ta thỉnh thoảng lại bị mấy đứa trẻ lớn hơn cướp mất.
Để cậu ta không bị đói, đêm đêm tôi thường lẻn vào bếp xem có gì nấu được không.
Những món ăn vặt như bánh quy này, tôi cũng học được từ dạo đó.
Cậu ta tùy ý bốc một cái bỏ vào miệng.
“Cũng được chứ?” Tôi lo lắng hỏi.
Hạ Đình Chu không bình luận gì.
Ngón trỏ tay phải của cậu ta khẽ gõ lên mặt bàn, dường như đã nhìn thấu tâm tư của tôi.
“Phần điện từ học của cậu hơi yếu.”
Tôi vội vàng gật đầu như bổ củi.
Cậu ta nhẹ nhàng đẩy một cuốn sách bài tập sang, lật đến trang giữa: “Bắt đầu từ đây đi, những câu tôi đã đánh dấu thì cậu tập trung xem kỹ nhé.”
5
Cứ như vậy, tôi đã thành công kéo gần khoảng cách với Hạ Đình Chu nhờ một hộp bánh quy.
Sau đó, tôi thường xuyên mang theo đồ ăn vặt đến lớp.
Chúng không hề đắt đỏ, hầu hết là đồ tôi tự tay làm vào sáng sớm.
Thói quen của cậu ta và tôi khá giống nhau, đều thích hệ thống lại kiến thức vào lúc bình minh.
Trong giờ giải lao sau buổi tự học sáng, khi tôi đang mải mê nghiên cứu đống bài tập trong sách của Hạ Đình Chu, thì từ phía hai dãy bàn phía trước đột nhiên vang lên một tiếng kêu thất thanh đầy hoảng loạn.
Đó là giọng của Biên Yến.
Vì sự việc quá đột ngột, tôi theo bản năng ngẩng đầu nhìn sang.
Gần như cả lớp đều bị thu hút, những người ngồi xa thậm chí còn nhổm hẳn dậy để hóng hớt.
Biên Yến đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, mặt mày tái mét, đôi môi run rẩy liên hồi.
Trên bàn có một miếng đất nặn dính những đốm đỏ tươi.
Nhìn kỹ mới thấy, bên trong lởm chởm mấy mảnh sắc nhọn hình răng cưa.
Hình như có ai đó đã bẻ lưỡi dao thành từng mảnh nhỏ rồi nhét vào bên trong.
“Trời đất, máu… chảy máu rồi kìa!” Một bạn nữ phía lối đi hét lên.
Lúc này tôi mới chú ý đến bàn tay đang buông thõng bên sườn của Biên Yến có một vết thương rõ rệt, máu nhỏ tí tách xuống sàn nhà.
“Còn chưa trụ được đến mười giây nữa, sao cậu đã buông tay rồi?” Đường Dao đảo mắt khinh bỉ, cô ta lấy thước kẻ chọc chọc vào bụng Biên Yến, “Ván này coi như cậu thua nhé.”
Biên Yến cúi gầm mặt, giọng lý nhí: “Tôi không biết trong đất nặn có dao, xin cậu đừng chơi những trò nguy hiểm thế này nữa!”
“Thật là mất hứng!” Sắc mặt Đường Dao sầm xuống.
Cô ta rút cây thước lại, đập mạnh lên bàn một cái “chát”.
Tiếng động giòn tan khiến cây thước nảy bắn vào chiếc ghế phía trước.
Chứng kiến nãy giờ, nhiều người đã hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Chẳng qua là vị đại tiểu thư hôm nay thấy chán, lại nghĩ ra chiêu mới để hành hạ những kẻ yếu thế mà thôi.
“Dao Dao, con sâu tội nghiệp kia bị cậu dọa chết khiếp rồi kìa.”
“Hình như hắn sắp khóc rồi đấy.” Mấy đứa bạn thân của cô ta xúm lại, xì xào bàn tán bên tai.
Đường Dao hứ một tiếng, liếc mắt nhìn sang Biên Yến.
Cậu ta vừa mới ngồi xuống, cả người ngây dại như kẻ mất hồn.
“Này, cậu định khóc thật đấy à?” Đường Dao đột nhiên đẩy mạnh cậu ta một cái, “Thôi thế này đi, tôi đưa cậu xuống phòng y tế xem sao, kẻo nhiễm trùng thật thì không hay đâu.”
“Hả?” Biên Yến ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Tôi đang chép dở một câu hỏi lớn trên bảng đen, tình cờ bắt gặp ánh mắt của cậu ta.
Cậu ta lắc đầu: “Không cần đâu, tôi tự xử lý được rồi.”
6
Kiếp trước, Biên Yến luôn núp sau lưng tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi được quan sát một cách trực diện phương thức chung sống giữa hắn và Đường Dao.
Một cảm giác vô cùng kỳ quái.
“Đường Dao này cũng khá đấy chứ.” Hạ Đình Chu ném một con hạc giấy vừa gấp xong vào lọ thủy tinh, “Vừa đấm vừa xoa, đúng là một kiểu thao túng tấm lý.”
Ngay từ ngày đầu ngồi vào đây tôi đã phát hiện ra, anh chàng “học thần” có thiết lập nhân vật cao ngạo lạnh lùng này hóa ra lại có một sở thích cực kỳ không liên quan: Gấp giấy.
“Hành hạ thể xác liên miên, nhục mạ bằng lời nói. Vào lúc cậu tuyệt vọng nhất, không chịu nổi nữa, đối phương lại xoa đầu cậu, an ủi một chút, thế là cậu sẽ cảm động đến rơi nước mắt, rồi tự thấy tội lỗi vô cùng vì những phản kháng trước đó của bản thân.”
“Thậm chí cậu còn nảy sinh một ảo giác đầy cảm động rằng: À, hóa ra cô ấy đối xử với mình tốt đến thế.”
Có thật là như vậy không?
Đầu óc tôi rối bời, ngòi bút không ngừng đâm vào tờ giấy nháp.
Thậm chí tôi còn chẳng nhận ra Biên Yến đã đi đến bên cạnh mình từ lúc nào.
“Hạ Hạ.” Cậu ta đứng bên bàn tôi, bóng lưng đổ dài trên trang sách, “Tay tôi bị rách rồi, cậu băng bó giúp tôi được không?”
Nếu là trước đây, chẳng đợi cậu ta phải mở lời, chắc chắn tôi đã chủ động nắm lấy tay cậu ta, lấy cồn và gạc ra rồi.
Không, có lẽ tôi tuyệt đối sẽ không để cậu ta có cơ hội bị thương.
Tôi sẽ túm lấy cổ áo Đường Dao, ấn cô ta xuống đất mà bảo rằng: “Muốn chơi game à? Tôi chơi với cậu!”
Nhưng bây giờ, tôi hiểu rõ, có những người không xứng đáng với sự hy sinh của mình.
“Thầy ở phòng y tế trực 24/24, tôi nghĩ cậu biết nó ở đâu.” Tôi lạnh lùng nói, tiếp tục dồn sự chú ý vào bài tập đang làm dở.
“Nhưng mà…” Biên Yến gượng cười, lần này cậu ta trực tiếp đặt bàn tay bị thương lên bàn tôi, “Hạ Hạ, đau thật mà…”
Có thể thấy vết thương trên tay rất sâu.
Máu vẫn rỉ ra, thậm chí còn loang ra cả mặt bàn của tôi.
“Cậu…” Tôi thực sự bắt đầu thấy phiền phức.
Tôi không biết có phải trước đây mình đối xử với Biên Yến quá tốt hay không, mà khiến cậu ta hình thành cái thói quen dựa dẫm vào tôi như thế.
“Bỏ tay xuống đi, bẩn lắm.” Hạ Đình Chu đột nhiên ngẩng đầu khỏi cuốn sách, chen ngang một câu.
Cậu ta rút mấy tờ khăn giấy ném sang: “Lau sạch đi. Đã tự mình đi chơi mấy cái trò ngu xuẩn đó thì đừng có đến làm loạn bàn của người khác.”
Không khí trong nháy mắt đóng băng.
Phải công nhận, Hạ Đình Chu cực kỳ giỏi việc “sát nhân tâm”.
Biên Yến chậm chậm thu lại nụ cười nơi đầu môi, sống lưng cậu ta dần thẳng lại.
Cậu ta thực sự cầm lấy xấp khăn giấy Hạ Đình Chu ném cho, những ngón tay thon dài nắm chặt, ra sức lau vết thương của chính mình.
Vài mẩu giấy vụn dính bết vào da thịt, nhìn thôi cũng thấy đau.
Trong xương tủy cậu ta, thực chất vẫn có chút kiêu hãnh.
“Chúng ta đổi chỗ đi.” Cậu ta nhìn thẳng vào mắt Hạ Đình Chu, “Tôi và Trì Hạ vẫn luôn ngồi cùng bàn, không cần thiết phải tách ra.”
“Ồ, vậy thì sao?” Hạ Đình Chu bật cười, “Liên quan gì đến tôi? Tôi rất thích chỗ này, chẳng muốn động đậy đi đâu cả.”
“Hơn nữa, cậu không hỏi bạn học Trì Hạ xem, cậu ấy có muốn ngồi cùng cậu không à?”
Hạ Đình Chu lại lấy từ trong hộp kim loại ra một tờ giấy, thong dong bắt đầu gấp hạc.
Câu hỏi bị ném về phía tôi.
Nhưng Biên Yến không hỏi.
Dường như cậu ta rất sợ phải nghe câu trả lời từ miệng tôi vậy.
May sao, chuông vào lớp vang lên.
Giáo viên chủ nhiệm ôm một xấp đề kiểm tra bước vào.
Cô nhìn Biên Yến rồi kêu lên: “Trời đất, chuyện gì thế này?”
Nhờ sự can thiệp của giáo viên, bầu không khí náo động ngầm trong lớp cuối cùng cũng chấm dứt.
“Vết thương này nhìn là biết do vật sắc nhọn gây ra.” Cô chủ nhiệm bước tới, nắm lấy cổ tay Biên Yến, nhíu mày nghiêm nghị, “Trong lớp sao lại làm chuyện nguy hiểm thế này, em nói cho cô biết, rốt cuộc là chuyện gì?”
Tôi đoán, cậu ta tuyệt đối sẽ không nói ra tên Đường Dao.
Quả nhiên, Biên Yến cắn môi, từ đầu đến cuối không hé răng nửa lời.
Cô chủ nhiệm rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này.
Cô chỉ tay vào một học sinh đang cúi đầu: “Em nói xem, giờ giải lao trước đã xảy ra chuyện gì?”
Nữ sinh kia cúi gầm mặt, ấp úng mãi mới rặn ra được một câu: “Em đi vệ sinh ạ, em không biết.”
Chẳng ai muốn đắc tội Đường Dao cả.
Cô giáo thở dài, lộ vẻ bất lực.
Cô bảo lớp trưởng đưa Biên Yến xuống phòng y tế rồi mới bắt đầu tiết học.
Những ngày sau đó, giữa Đường Dao và Biên Yến có một khoảng thời gian sóng yên biển lặng.
Dường như mọi chuyện đã trôi qua.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖