18
Vì Chu Ngôn bị thương nên thủ tục ly hôn kéo dài hai tháng mới hoàn tất.
Tiền tiết kiệm tôi bảy anh ta ba, cổ phần công ty chia đôi, phần của tôi được quy đổi thành tiền mặt.
Tôi lấy căn biệt thự vừa sửa sang xong nửa năm trước.
Còn căn nhà đang ở hiện tại, vì đèn chùm rơi vỡ cần sửa lại toàn bộ phòng khách nên tôi để lại cho Chu Ngôn cùng với chiếc xe.
Khi rũ bỏ lớp vỏ bọc giả dối của tình yêu, hôn nhân đi đến cuối đường chẳng qua cũng chỉ là tiền bạc và nhân tính trần trụi.
Tôi trình bày xong phương án phân chia tài sản rồi nhìn Chu Ngôn đối diện: “Anh còn ý kiến gì thì cứ nêu ra, chúng ta bàn bạc lại.”
Anh ta chậm chạp lắc đầu: “Anh không có ý kiến, Y Y.”
Tôi về phòng thu dọn đồ đạc, lúc kéo vali ra cửa mới nghe thấy tiếng anh ta gọi từ phía sau.
Giọng rất khẽ, nhưng nồng nặc tiếng nấc: “Y Y, sau này chúng ta… còn có thể gặp lại nhau không?”
Tôi không quay đầu lại: “Chu Ngôn, trong tương lai của tôi, không bao giờ có anh nữa.”
Một lần bất tín, vạn lần bất tin.
Tôi chuyển vào căn biệt thự đã để trống nửa năm, đem từng món đồ ra sắp xếp gọn gàng.
Suốt quá trình đó, lòng tôi vẫn luôn bình thản.
Cho đến khi tôi tìm thấy tờ giấy khám siêu âm bị bỏ quên trong xấp tài liệu của chuyến công tác lần đó.
Nỗi đau và sự bàng hoàng vốn được cố ý che giấu bỗng chốc vọt lên từ trái tim, theo huyết quản truyền đi khắp cơ thể, sau khi bị kìm nén quá lâu, nó bùng phát càng mãnh liệt.
Toàn thân tôi co quắp vì đau đớn, đầu ngón tay run rẩy nắm chặt tờ kết quả khám, tôi ngồi sụp xuống.
Tiếng khóc xé lòng vang lên.
Chu Ngôn vĩnh viễn, vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được.
Chuyến công tác đó trở về, vốn dĩ tôi định nói với anh ta chuyện mình mang thai.
Nhưng sau một vụ tai nạn xe khách bất ngờ, tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh anh ta tư tình với Du Nhiễm.
Thế rồi mọi thứ tan vỡ.
Những ngày đó tôi thức trắng đêm, suy đi tính lại.
Đứa trẻ này chắc chắn không thể giữ lại.
Nhưng khi nào thì bỏ nó, làm sao để dùng nó mà giành lấy lợi ích cho mình… Chu Ngôn nói đúng, bao nhiêu năm qua, tôi đã dần trở thành một người đàn bà tỉnh táo, lý trí đến mức lạnh lùng.
Hay đúng hơn, vốn dĩ tôi đã là người như thế.
Hồi nhỏ mẹ tôi vẫn hay dí tay vào trán tôi mà mắng: “Mày suốt ngày trưng cái bộ mặt như người chết ra cho ai xem!”
“Tao nói cho mày biết Đường Y, lúc mày vừa sinh ra tao nên bóp chết mày mới đúng!”
Bà ấy chưa từng yêu tôi, nên tôi cũng sòng phẳng mà chẳng yêu bà.
Khi bà trọng bệnh, tôi chỉ gửi tiền, chẳng về thăm lấy một lần.
Từ lúc sinh ra đến giờ, tôi chỉ nhận được tình yêu của duy nhất một mình Chu Ngôn, nên tôi cũng chỉ biết yêu mình anh ta.
Mùa hè năm mười bảy tuổi ấy, anh ta đạp chiếc xe đạp cũ kỹ, chở tôi xuyên qua từng con phố ngõ hẻm của thị trấn nhỏ.
Bên hồ nhân tạo mới đào, liễu rủ như những sợi tơ biếc.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên băng ghế dài, uống thứ nước cam có ga ướp lạnh.
Không biết ai là người đã nhích lại gần trước, chỉ một lát sau, hai bả vai đã chạm vào nhau.
Chàng thiếu niên Chu Ngôn năm ấy chân thành và nồng nhiệt, nhiệt độ cơ thể anh ta nóng bỏng, bàn tay len lén nắm lấy tay tôi run rẩy đến phát hờn.
Anh ta nghiêm túc nói: “Y Y, anh sẽ thi cùng trường đại học với em. Chúng mình vĩnh viễn, vĩnh viễn không bao giờ xa nhau.”
Mọi lời hứa hẹn tôi đều tin hết, dù từ “vĩnh viễn” nghe thật hư ảo chẳng chút thực tế.
Chỉ cần anh ta dám nói, tôi sẽ dám tin.
Mà nay, lời thề hết hạn, lời hứa tro bay, người thương ly biệt.
Tôi dùng cái giá gần như xẻ thịt cắt xương để gạt Chu Ngôn ra khỏi cuộc đời mình.
Thế nhưng, vẫn để lại muôn vàn kẽ nứt, chẳng bao giờ có thể lấp đầy được nữa.
19
Khi Du Nhiễm hầm hố đến chặn đường tôi dưới lầu công ty, tôi vừa kết thúc mỹ mãn một dự án lớn.
Công ty phát tiền thưởng, cho tôi nghỉ phép nửa tháng.
Tôi vừa mở cửa xe, từ phía xéo bỗng có người lao ra, đâm sầm vào làm tôi lảo đảo lùi lại một bước.
Đợi khi đứng vững, tôi mới nhận ra đó là Du Nhiễm.
Cô ta gầy đi nhiều, sắc mặt cũng tiều tụy.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi đầy vẻ căm thù: “Chị rõ ràng đã hứa với Chu Ngôn, chỉ cần phân chia tài sản khiến chị hài lòng, chị sẽ không làm khó tôi nữa!”
Tôi nhướng mày: “Đính chính một chút, là không khởi kiện cô, chứ không có nghĩa là tôi không gửi bằng chứng cô làm kẻ thứ ba phá hoại gia đình người khác đến trường học và bố mẹ cô.”
“Đàn em Du Nhiễm à, chẳng phải lúc trước mấy trăm bài Weibo kia cô đăng rất quang minh chính đại sao?”
Trường cũ của tôi vốn cực kỳ khắt khe về tác phong và nề nếp.
Tôi đem toàn bộ Weibo của Du Nhiễm, những tin nhắn mập mờ và ảnh chụp giữa cô ta và Chu Ngôn, cùng biên bản báo cảnh sát lần cô ta đẩy tôi dẫn đến sảy thai, in ra thành một xấp dày cộp, đích thân gửi đến trường.
Lãnh đạo nhà trường hứa với tôi rằng khi đã xác minh, những sinh viên có tác phong bất chính như vậy, họ nhất định sẽ xử lý khai trừ học tịch.
Rời khỏi trường, tôi vẫn thấy chưa đủ, bèn gửi thêm một bản cho bố mẹ và hàng xóm của cô ta.
Bố mẹ Du Nhiễm vốn đã chẳng ưa gì cô ta, giờ đây cô ta khiến họ mất mặt với họ hàng bạn bè, họ lại càng thêm chán ghét.
Du Nhiễm trừng mắt nhìn tôi, đột ngột nói: “Chị có đắc ý thì có ích gì chứ? Chẳng phải vẫn không giữ được đàn ông, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh ấy thay lòng đổi dạ, yêu tôi sao? Tôi đang trẻ trung phơi phới, giờ chị nhường chỗ rồi, tôi sẽ kết hôn với Chu Ngôn.”
Cô ta càng nói, nụ cười trên môi tôi càng thêm ôn hòa.
“Trẻ trung phơi phới… nếu cô muốn dùng những từ ngữ đó để tự định giá bản thân thì tôi cũng chẳng có ý kiến gì. Chỉ là thật đáng tiếc, cô Du à, đàn ông luôn thích tuổi mười tám, vài năm nữa thôi cô cũng sẽ giống như tôi lúc này.”
“Tôi chia được phần lớn tài sản, sự nghiệp cũng có thành tựu. Còn cô, một kẻ bị đuổi học, đạo đức suy đồi, ngay cả người nhà cũng chê cô làm nhục nhã gia môn, tốt nhất sau khi kết hôn hãy vơ vét thật nhiều tiền vào. Để lỡ sau này có kẻ khác cũng trơ trẽn y hệt cô xuất hiện, cô không đến mức rơi vào cảnh không nhà để về.”
“Đường Y!!” Cô ta hét lên một tiếng, lao tới định đánh tôi, nhưng bàn tay đang giơ cao bị tôi nắm chặt.
Bãi đậu xe ánh đèn mờ ảo, camera vừa hỏng ngày hôm qua chưa có người sửa.
Tôi vung tay tát cô ta một bạt tai, rồi đá mạnh vào bụng dưới của cô ta.
Du Nhiễm ngã sõng soài dưới đất, đau đến mức không bò dậy nổi.
Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống cô ta, mỉm cười: “Trả lại cho cô đấy, cô Du.”
“Tôi ấy mà, trước nay đều rất sòng phẳng.”
20
Khi mùa xuân đến.
Một ngày nọ, lúc tôi ra khỏi cửa, mới phát hiện Chu Ngôn đang đứng ở đó.
Tay anh ta đút trong túi áo khoác, tựa lưng vào cột đèn đường, cứ thế thẫn thờ nhìn tôi.
Từ lần chuyển nhà đó, chúng tôi chưa từng gặp lại.
Tính đến nay cũng đã gần nửa năm.
Tóc anh ta dài hơn một chút, người cũng gầy đi cả một vòng, khiến khuôn mặt vốn đã lạnh lùng giờ càng thêm góc cạnh sắc sảo.
Thậm chí còn mang một vẻ hoang tàn, gầy gò như xác ve.
Anh ta nhìn tôi bằng đôi mắt ửng đỏ: “Y Y.”
Tôi dừng bước: “Sao anh vào được đây?”
“… Lúc trước khi sửa sang, anh có tới vài lần, bảo vệ nhận ra anh.”
“Ồ.” Tôi đáp một tiếng vô cảm, “Lát nữa tôi sẽ đi nói với họ, chúng ta không còn quan hệ gì nữa, bảo họ sau này đừng cho anh vào. Cũng mong anh đừng đến làm phiền tôi nữa, chúng ta đều không còn là trẻ con, đều hiểu mấy chuyện này chỉ là tự mình làm cảm động mình mà thôi. Dù anh có đứng đây canh chừng mười ngàn ngày, chúng ta cũng không thể quay lại như trước.”
Chu Ngôn nhìn tôi đầy tuyệt vọng.
Hồi lâu sau, anh ta nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Anh biết… anh tới chỉ là muốn nói với em…” Anh ta rút tay từ trong túi ra, xòe tay trước mặt tôi.
Trong lòng bàn tay là hai chiếc nhẫn bạch kim mảnh mai, vì năm tháng đã lâu nên bề mặt đã có không ít vết xước, trông hơi xỉn màu.
Bên trong vòng nhẫn, khắc tên viết tắt của tôi và Chu Ngôn.
“Nhẫn cưới của chúng mình, anh tìm thấy rồi.”
Chiếc của tôi, lúc chuyển nhà tôi vốn chẳng hề mang đi.
Còn chiếc của Chu Ngôn, sớm đã bị Du Nhiễm kiêu kỳ vứt bỏ.
Không biết anh ta đã phải tốn bao nhiêu công sức mới tìm lại được.
Tôi im lặng nhìn chằm chằm đôi nhẫn trong lòng bàn tay trắng bệch của anh ta một lúc, rồi ngước lên: “Vậy thì sao? Có ý nghĩa gì không?”
Có lẽ ánh mắt của tôi quá lạnh lùng và sắc bén, không để lại chút đường lui nào.
Anh ta như một đứa trẻ, luống cuống thu tay lại, nắm chặt, rồi dụi vào hốc mắt đỏ hoe.
Mất một lúc lâu anh ta mới mở lời, giọng khàn đặc: “… Không có ý nghĩa gì cả. Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nữa, phải không?”
Tôi cười nhạo: “Tất nhiên rồi.”
Lúc đó tôi vẫn chưa biết, đây là cuộc đối thoại cuối cùng của tôi và Chu Ngôn trong cuộc đời này.
Chỉ là sau đó, suốt ba tháng trời, anh ta không còn xuất hiện nữa.
Cho đến khi mùa xuân thật sự về, cành liễu trong vườn đâm chồi nảy lộc.
Tôi đi làm về, thấy một người đàn ông mặc comple chỉnh tề đứng trước cửa.
Lại gần mới thấy có chút quen mắt.
Đó là luật sư, cũng là bạn của Chu Ngôn.
“Đường Y.” Tôi không mở cửa, chỉ quay đầu lại, thần sắc nhàn nhạt: “Tôi và Chu Ngôn không còn quan hệ gì nữa.”
“Tôi biết.” Anh ta nói, “Nhưng trong di chúc của Chu Ngôn có viết, tất cả di sản của cậu ta đều để lại cho cô.”
21
Kim giờ kim phút quay ngược lại năm ngoái.
Ba ngày sau khi trận động đất đó xảy ra.
Bác sĩ phát hiện trên tấm phim X-quang của Chu Ngôn có một khối bóng mờ không bình thường, nên định gọi chúng tôi đến phòng khám một chuyến để làm kiểm tra toàn diện hơn.
Không ngờ giữa đường lại bị Du Nhiễm tìm đến bệnh viện chặn lại.
Thế rồi mọi thứ tan vỡ.
Sau khi tôi đi, Chu Ngôn không chịu kết hôn với Du Nhiễm, cô ta làm loạn một trận rùm beng, mãi mới yên ổn được, anh ta mới lại đi bệnh viện một chuyến.
“Sau khi kiểm tra, bác sĩ xác nhận khối bóng mờ đó là u xương, và kết quả sinh thiết là ác tính.”
“Sau đó, Chu Ngôn luôn ở trong bệnh viện tiếp nhận hóa trị, cũng đã làm vài lần phẫu thuật. Nhưng tế bào ung thư vẫn di căn, đến cuối cùng đã không thể chữa trị được nữa.”
Anh ta nói, giọng mang chút nghẹn ngào, “Hai tháng cuối cùng, tôi nhìn cậu ta nằm trong phòng bệnh, gầy rộc đến biến dạng. Những lúc đau đến thần trí không tỉnh táo, cậu ta vẫn luôn gọi tên cô.”
“Chúng tôi luôn muốn liên lạc với cô, dù chỉ để gặp cậu ta một lần thôi cũng được, nhưng Chu Ngôn nhất quyết không cho. Lúc sắp mất, cậu ta cứ khóc mãi, nói rằng cậu ta rất hối hận, người cậu ta có lỗi nhất chính là cô.”
“Đường Y, tình cảm bao nhiêu năm của hai người chúng tôi đều nhìn thấu cả. Cậu ta đúng là đã làm chuyện có lỗi với cô, nhưng…”
Anh ta nói được một nửa, nhìn thấy biểu cảm vẫn bình thản của tôi, bèn không nói tiếp được nữa.
Chỉ từ trong cặp công văn lấy ra một tờ văn bản, đưa cho tôi.
“Đây là thỏa thuận thừa kế tài sản, cô xem qua đi, không vấn đề gì thì ký tên vào.”
22
Chu Ngôn để lại tất cả mọi thứ cho tôi.
Ngoài công ty, tiền tiết kiệm và xe cộ nhà cửa, thậm chí bao gồm cả căn nhà cũ ở thị trấn dưới quê.
Tháng Sáu, tôi nghỉ phép, tranh thủ về một chuyến.
Vì phát triển du lịch, nơi này được đóng gói thành một thị trấn cổ xinh đẹp.
Cùng với những căn nhà cũ trên con phố chúng tôi từng ở, tất cả đều đã bán đi để dùng vào mục đích thương mại.
Chỉ có căn này của Chu Ngôn là vẫn luôn để trống, không bán, cũng không có người ở.
Mà vì không muốn gặp mẹ mình, chúng tôi cũng đã nhiều năm không trở về.
Đường xá xa xôi, về đến nơi đã là buổi chiều tà.
Tôi mở ổ khóa đồng nặng nề, đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ ra.
Bụi bặm bốc lên, trong sân cỏ dại mọc đầy, ngay cả con đường mòn lát đá cũng phủ một lớp rêu xanh dày đặc.
Căn nhà của tôi ở ngay sát vách sớm đã bị bán đi, cải tạo thành quán bar.
Lúc này, người ca sĩ hát rong bên trong đang gảy đàn hát khẽ:
Luôn thấu tỏ vào những phút giây mấu chốt.
Sự lung lay trong anh.
Phối hợp cùng em trong những ngày phiêu dạt.
Tỉnh táo lại giữa lúc đang lụi tàn.
Hiểu rằng anh vẫn luôn ngoan ngoãn sau lưng em…
Tôi siết chặt chiếc chìa khóa trong tay, những góc cạnh sắc nhọn cứa vào lòng bàn tay tạo thành một cơn đau rỉ máu.
Giữa cơn gió đêm buốt giá, ánh sáng và bóng tối trước mắt không ngừng luân chuyển, tựa như sự xáo trộn hỗn loạn của thời không, khiến tôi nảy sinh một ảo giác kỳ lạ.
Trong ảo giác ấy, dường như tôi đã trở lại năm mười lăm tuổi.
Bố và mẹ đều chẳng thương tôi.
Vào ngày sinh nhật, tôi thậm chí còn chẳng có nổi một chiếc bánh kem.
Chu Ngôn khi ấy đã đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn đá trong sân nhà anh ta.
Dù là sinh nhật, đêm giao thừa, hay bất cứ ngày lễ nào khác.
Chỉ cần mở chiếc hộp gỗ ấy ra, nó giống như phép màu của bà tiên đỡ đầu, hay câu chuyện phiêu lưu tìm kho báu trong cổ tích vậy.
Luôn có sẵn một món quà nằm chờ tôi trong đó.
“Y Y, quà sinh nhật của em, anh sẽ tặng liên tục cho đến năm chúng mình một trăm tuổi mới thôi.”
Chu Ngôn của tuổi mười lăm gương mặt đầy vẻ nghiêm túc.
Tôi lắc đầu: “Một trăm tuổi thì xa xôi quá, con người ta làm sao có thể lập kế hoạch cho những chuyện lâu đến thế chứ.”
“Anh chắc chắn làm được.” Anh ta nhìn tôi bằng đôi mắt sáng rực, chân thành và nồng nhiệt, “Chỉ cần anh còn sống, mỗi năm sinh nhật em đều sẽ có quà.”
“Nói được làm được.”
“Nếu có năm nào đó anh không tặng… trừ khi anh chết rồi!”
Tôi đang định nói thêm gì đó thì bỗng khựng lại: “Chị gái kia, tại sao chị ấy lại khóc thế anh?”
Chu Ngôn nhìn theo hướng mắt tôi, chỉ thấy một khoảng không vắng lặng.
Anh ta vỗ nhẹ lên đỉnh đầu tôi: “Chẳng có ai cả mà, không phải em đang cố tình dọa anh đấy chứ?”
Tôi dụi mắt, nhìn lại lần nữa, quả thực chẳng còn thấy gì.
“Chắc là do tối qua thức khuya giải đề nhiều quá nên em nhìn nhầm thôi.”
…
Thời gian quay trở lại khoảnh khắc này.
Tôi từng bước tiến vào trong, đi đến bên bàn làm việc.
Chiếc hộp gỗ đó vẫn nằm im ở chỗ cũ, trông có vẻ đã cũ nát và hư hỏng ít nhiều.
Tôi run rẩy kéo ngăn kéo ra. Hai tiếng “cạch” thanh mảnh vang lên, hai chiếc nhẫn bạch kim xỉn màu rơi ra ngoài.
Bên trong vòng nhẫn, có khắc tên viết tắt của tôi và Chu Ngôn.
Trong phút chốc, tôi đánh mất toàn bộ sức lực, đưa tay lên che mắt, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Chu Ngôn thuở niên thiếu, đã ôm lấy trăm phần trăm chân tâm để thề thốt.
Đường Y thuở niên thiếu chỉ cảm thấy thật hạnh phúc, vì cô có thể cùng người bên cạnh mình đi đến tận năm một trăm tuổi.
Chúng tôi của khi ấy, chẳng một ai hay biết.
Chu Ngôn năm mười lăm tuổi đã nổ một phát súng vào hư không.
Rất nhiều năm sau, phát súng ấy đã găm đúng vào giữa tâm mày của Chu Ngôn năm hai mươi tám tuổi.
(HOÀN)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖