Góc Của Chan

CHIẾC HỘP GỖ – CHƯƠNG 4

11

Sau này tôi mới biết, thành phố nơi chúng tôi ở đã xảy ra trận động đất mạnh 6.4 độ.

Tòa nhà của chúng tôi quá cao, nên cảm giác rung chấn đặc biệt dữ dội.

Thế nhưng lúc này, tôi vẫn chưa hề hay biết gì cả.

Chỉ ngồi bên ngoài phòng cấp cứu giữa đêm khuya, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào ánh đèn đỏ rực trên cửa.

Số người bị thương trong trận động đất không hề ít, bên cạnh loáng thoáng vọng lại tiếng khóc nấc nghẹn ngào của một cô gái.

Có người an ủi cô ấy: “Sẽ không sao đâu.”

Người bên cạnh tiến lại hỏi tôi: “Chị ơi, người nhà chị cũng đang cấp cứu bên trong ạ?”

Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu: “Là chồng tôi.”

Có lẽ biểu hiện của tôi quá mức bình thản, cô ấy hơi khựng lại, rồi nhanh chóng lùi về.

Ngay sau đó là những tiếng bàn tán xì xào truyền tới.

“Sao chị ta chẳng có vẻ gì là lo lắng thế nhỉ?”

“Haizzz, loại người này ấy mà, không chừng đang đợi chồng chết để thừa kế gia sản đấy, tránh xa chị ta ra một chút…”

Tôi khẽ nhếch môi, không hề phản bác.

Chỉ là đang tự hỏi, nếu Chu Ngôn không yêu tôi, tại sao vào khoảnh khắc đó, anh ta lại bất chấp tính mạng để cứu tôi.

Nhưng nếu anh ta yêu tôi, tại sao lại dây dưa với Du Nhiễm?

Trái tim của một người, thật sự có thể cùng lúc chia ra cho hai người sao?

Tôi nghĩ không thông.

Vĩnh viễn cũng nghĩ không thông.

12

Chiếc đèn pha lê quá nặng, khi va đập vào người đã khiến xương bả vai, lưng và cánh tay của Chu Ngôn bị gãy nhiều chỗ.

Nhưng may mắn là không có vết thương nào đe dọa đến tính mạng.

Chiều tối ngày hôm sau, anh ta tỉnh lại.

Trong suốt thời gian đó, điện thoại của anh ta cứ sáng rồi lại tắt, toàn là thông báo tin nhắn chưa đọc và cả mấy cuộc gọi nhỡ.

Thực ra dấu vân tay của tôi có thể mở khóa, nhưng tôi không thèm nhìn lấy một lần.

Sau khi Chu Ngôn tỉnh dậy, tôi chỉ bình tĩnh nói: “Có một số lạ gọi cho anh mười mấy cuộc điện thoại đấy.”

Anh ta hơi ngẩn người, rồi đáp: “Sau động đất mọi người đều cuống cuồng cả, chắc là gọi nhầm thôi.”

Tôi không phản bác, chỉ mệt mỏi gật đầu.

“Em mệt quá, muốn ngủ một lát.”

Mấy ngày nay tôi ngủ rất nông.

Nên vào nửa đêm, khi nghe thấy tiếng động khẽ khàng phía sau, tôi gần như tỉnh giấc ngay lập tức.

Tôi không nhúc nhích, chỉ nằm yên trên giường, lặng lẽ nghe tiếng Chu Ngôn bước vào nhà vệ sinh.

Anh ta bấm gọi điện thoại. “Là anh đây, đừng khóc nữa Nhiễm Nhiễm, anh không sao, ngoan nào.”

“Rung chấn quả thực rất mạnh.”

“Nhưng chỉ cần nghĩ đến em, anh chẳng còn sợ điều gì nữa.”

Ánh trăng trắng ở thê lương, xuyên qua bóng cây hắt vào phòng.

Tôi quay lưng về phía anh ta, giả vờ như đã ngủ say, nhưng nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng.

Tình yêu vốn dĩ là một mệnh đề hoàn toàn mang tính chủ quan.

Có lẽ đối với Chu Ngôn, nó chưa bao giờ tồn tại cái gọi là “duy nhất”.

Vì thế, dù cho những vết xương gãy khiến anh ta đau đến mức không thể chợp mắt, anh ta vẫn hạ thấp giọng, dịu dàng và kiên nhẫn dỗ dành Du Nhiễm.

“Nhiễm Nhiễm, sự an toàn của em quan trọng hơn, đừng chạy lung tung.”

“Em không cần đến thăm anh đâu, cứ chăm sóc tốt cho bản thân mình trước đi.”

13

Thế nhưng, cũng giống như việc cô ta cố ý khiêu khích sau khi nhận ra tôi.

Du Nhiễm chưa bao giờ là một cô gái biết nghe lời và ngoan ngoãn.

Ngày hôm sau, khi cô ta tìm đến bệnh viện.

Cô gái giường bên cạnh đang nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ: “Chồng chị ngay cả mạng sống cũng chẳng màng để cứu chị, anh ấy đối với chị tốt thật đấy.”

Tôi gượng gạo nhếch môi: “… Phải rồi.”

Y tá ló đầu vào gọi: “Bệnh nhân Chu Ngôn và người nhà, bác sĩ Lục gọi hai người đến phòng khám một lát.”

Tôi vẫn luôn ghi nhớ, ngày hôm ấy, trời nắng rất đẹp.

Rực rỡ và nồng cháy.

Tôi cẩn thận dìu lấy cánh tay không bị thương của Chu Ngôn, cùng anh ta bước ra khỏi phòng bệnh.

Giây tiếp theo, tôi chạm mặt Du Nhiễm đang đứng cách đó chỉ hai bước chân.

Cô ta đỏ hoe mắt, tiếng gọi gần như nghẹn ngào: “A Ngôn.”

Sự im lặng đến ngạt thở chỉ kéo dài trong thoáng chốc, tôi bình thản lên tiếng: “Làm ơn nhường đường cho, bác sĩ đang đợi chúng tôi ở phòng khám.”

Du Nhiễm nhìn tôi, dường như bị câu nói đó làm cho phát điên ngay lập tức.

“Cô còn giả vờ cái gì nữa? Chẳng phải cô đã nhận ra tôi từ lâu rồi sao?” Cô ta mở miệng với đầy sự thù địch: “Cô đừng nghĩ rằng chỉ cần mình giả câm giả điếc là có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

“Tôi nói cho bà già nhà cô biết, A Ngôn sớm đã không còn yêu cô nữa rồi. Dù cô có trưng ra bộ dạng đáng thương này thì anh ấy nhìn vào cũng chỉ thấy buồn nôn thôi!”

“Đừng có lấy cái mác hôn nhân ra mà ép tôi, trong tình yêu chưa bao giờ cần đến đạo đức cả. Huống hồ A Ngôn vẫn luôn muốn ly hôn với cô, là do cô mặt dày mày dạn đeo bám không buông!”

Cô ta càng mắng càng hăng, đột ngột vươn tay ra định lôi kéo tôi.

Tôi theo bản năng né ra sau, cô ta nở một nụ cười đắc ý rồi dồn lực đẩy mạnh tôi một cái.

“Y Y!”

Một tiếng “đốp” khô khốc vang lên, sau gáy tôi đập mạnh vào tường.

Tôi ngã ngồi xuống đất.

Cơn đau còn dữ dội hơn cả cú va chạm ở đầu chính là nỗi đau thấu xương từ vùng bụng dưới truyền đến.

Và cả dòng chất lỏng ấm nóng, đỏ tươi đang chậm rãi chảy ra từ phía dưới thân.

Chu Ngôn nhìn thấy vệt máu loang lổ ấy, đồng tử co rút lại.

Anh ta gần như hoảng loạn mà quỳ sụp xuống, định đỡ lấy tôi: “Y Y, em đừng nghe cô ta nói bậy, anh căn bản không hề quen biết cô ta…”

Đến nước này rồi, anh ta vẫn còn nói dối.

Vẫn còn muốn lừa gạt tôi.

Tôi nhắm chặt mắt lại, khi mở lời, giọng nói đã run rẩy không thôi: “Chu Ngôn, ngày tai nạn xe khách đó, anh đến bệnh viện đón cô ta, tôi đang ngồi ngay trong chiếc xe bên cạnh và nhìn hai người đấy.”

Chu Ngôn đờ đẫn nhìn tôi.

Nhịp thở của anh mất kiểm soát trở nên dồn dập, ánh mắt nhìn tôi từng chút một nhuốm màu sợ hãi thấu tận tâm can.

“… Y Y.”

“Cho nên, tôi đã biết về sự tồn tại của cô ta từ lâu, biết rõ mối quan hệ giữa hai người rồi. Cô Du Nhiễm phải không?”

Tôi vịn tay vào tường, lảo đảo đứng dậy.

Máu xuôi theo đôi chân chảy xuống, loang ra một màu đỏ tươi đầy kinh hãi.

Chu Ngôn định tới đỡ nhưng bị tôi hất mạnh ra.

Tôi ngước mắt, nhìn thẳng vào Du Nhiễm đang đứng đối diện.

“Thật không may cho cô, cú đẩy của cô dẫn đến việc tôi bị sảy thai, đã cấu thành tội cố ý gây thương tích. Camera hành lang bệnh viện chắc chắn đã ghi lại toàn bộ sự việc. Cô Du, hẹn gặp lại ở đồn cảnh sát.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!