1
Trên đường đi công tác về, chiếc xe khách tôi ngồi gặp tai nạn.
Cũng may tôi nghe lời Chu Ngôn, vừa lên xe đã thắt dây an toàn nên chỉ bị thương nhẹ ở bắp chân.
Trong phòng khám, một cô gái trẻ ở bàn bên cạnh đang gọi điện khóc lóc với bạn trai.
“Đau lắm, đau lắm, bao giờ anh mới đến đón em đây?”
“Vâng, em sẽ ngoan ngoãn đợi anh.”
Cô ta cúp máy, cười đến híp cả mắt.
Rõ ràng là được người yêu ở đầu dây bên kia dỗ dành cho mát lòng mát dạ.
Ánh mắt cô ta rơi trên người tôi, ngây ngô lên tiếng: “Chị ơi, chị cũng bị thương mà, sao không gọi người yêu đến đón?”
Tôi hơi sững người: “Chồng tôi bận công việc, không có thời gian qua đây.”
Cô ta nghiêng đầu, khóe môi không giấu nổi một nụ cười đắc ý: “Thế thì chị cũng đáng thương thật đấy.”
Cô ta còn rất trẻ, ý định khoe khoang hiện rõ mồn một như một đứa trẻ.
Tôi mỉm cười, không hề giận dữ: “Phải, tình yêu của người trẻ các em lúc nào cũng quấn quýt không rời.”
Năm tôi và Chu Ngôn mười tám tuổi, cũng từng như thế.
Trong buổi tiệc chia tay thầy cô sau kỳ thi đại học, anh ta đã say khướt.
Anh ta nắm chặt tay tôi, tự hào tuyên bố với tất cả mọi người: “Vừa tốt nghiệp đại học, tôi sẽ kết hôn với Đường Y ngay.”
“Không có bất cứ thứ gì có thể chia cắt được chúng tôi.”
Xử lý vết thương xong, tôi vừa nghĩ về chuyện cũ vừa bước ra khỏi phòng khám.
Vì vết thương ở chân nên tôi đi rất chậm.
Tại cổng bệnh viện, tôi vừa gọi taxi và ngồi vào trong xe.
Chỉ cách đó vài mét, một chiếc Bentley đen quen thuộc đột ngột dừng lại.
Cánh cửa mở ra, Chu Ngôn bước xuống, thần sắc lộ rõ vẻ lo lắng bồn chồn.
Tôi ngẩn người.
Làm sao anh ta biết tôi bị thương mà đến?
Đang định hạ kính xe xuống gọi anh ta. Thì giây tiếp theo, cô gái trẻ trong phòng khám lúc nãy chạy ào tới, lao thẳng vào lòng anh ta.
Chu Ngôn lùi lại một bước, cẩn thận né tránh cánh tay đang băng bó của cô ta, rồi ôm chặt lấy người vào lòng.
Qua lớp cửa xe, giọng nói của họ vọng vào tai tôi có chút mơ hồ.
“Đã bị thương rồi mà còn hấp tấp thế.”
Cô gái ngước mặt lên, nhìn anh ta nũng nịu: “Tại vì mấy ngày rồi không được gặp anh mà, dù có bị thương em cũng muốn được ôm cơ.”
Trong giọng nói của Chu Ngôn đầy sự bất lực nhưng lại hết mực nuông chiều: “Đúng là không thể để em rời khỏi tầm mắt anh dù chỉ một giây.”
2
Câu nói tương tự như thế, anh ta cũng từng nói với tôi.
Vào năm chúng tôi hai mươi tuổi.
Tôi cãi nhau với mẹ, bị đuổi khỏi nhà giữa đêm khuya, cứ thế lang thang vô định trên phố.
Khi nghe thấy tiếng Chu Ngôn, tôi còn ngỡ đó là ảo giác.
“Y Y.”
Tôi ngẩng đầu lên, anh ta đứng đó dưới ánh trăng, phong trần mệt mỏi, đôi mắt đỏ hoe.
Ánh mắt anh ta dừng lại trên vết tát trên má tôi, tràn đầy xót xa.
“Sau này về nhà rồi, tôi sẽ không để em rời khỏi tầm mắt dù chỉ một giây.”
3
Bên ngoài trời đang đổ mưa.
Khi Chu Ngôn về đến nhà, tôi đang co chân ngồi cuộn tròn trên sofa.
“Y Y, em về nhà rồi sao không bật đèn?” Anh ta nhấn công tắc, phòng khách vốn đang chìm trong bóng tối bỗng chốc sáng trưng.
Tôi ngơ ngẩn nhìn anh ta.
Ánh mắt tôi chậm rãi lướt qua từng phân, từng tấc trên gương mặt anh ta, muốn tìm ra một chút gì đó khác lạ so với trước kia.
Nhưng chẳng có gì cả, anh ta vẫn như mọi ngày.
Tầm mắt Chu Ngôn dời xuống, rơi trên vết thương vẫn còn rỉ máu ở bắp chân tôi, đồng tử anh ta đột ngột co thắt lại: “Sao lại bị thương thế này?”
Vẻ quan tâm và đau lòng đó trông thật chân thực, chẳng giống như đang diễn một chút nào.
Tôi há miệng, nước mắt bỗng chốc rơi lã chã: “… Đau, đau lắm.”
Ngoài cơn đau nhói khi vết thương chạm nước, phần nhiều hơn là nỗi đau thắt nơi tim, một cảm giác hoang mang tột độ như nhấn chìm lấy tôi.
Chu Ngôn lấy hộp thuốc đến, nắm lấy cổ chân tôi, giúp tôi xử lý vết thương.
“Y Y, vết thương này rốt cuộc là bị làm sao?”
Tôi khẽ đáp: “Lúc về hôm nay, xe gặp tai nạn.”
“Tại sao không liên lạc cho anh…”
Đang nói dở chừng, anh ta bỗng khựng lại.
Dường như nhận ra điều gì đó, anh ta đột ngột cụp mắt xuống, giả vờ như đang chăm chú xem xét vết thương trên chân tôi.
Nhưng thực chất là anh ta đang né tránh ánh nhìn trực diện của tôi.
Tôi bấm chặt lòng bàn tay, dùng hết sức bình sinh để giữ cho giọng điệu mình bình thường nhất có thể: “Hôm qua lúc gọi video, anh bảo hôm nay có một hợp đồng rất quan trọng cần bàn bạc, nên em không liên lạc.”
“Thế nào rồi, việc làm ăn thuận lợi chứ?”
Lông mi của Chu Ngôn vừa dài vừa dày, khi rủ xuống gần như che khuất hoàn toàn cảm xúc nơi đáy mắt.
Anh ta dùng kẹp gắp bông tẩm cồn i-ốt để sát trùng, hồi lâu sau mới lên tiếng đáp: “Ừm, rất thuận lợi.”
4
Xử lý vết thương xong, Chu Ngôn đi tắm.
Tôi rút điện thoại từ trong túi áo khoác của anh ta ra, mở khóa một cách dễ dàng.
Từ rất lâu trước đây, anh ta đã cài đặt dấu vân tay của tôi vào máy, nhưng tôi chưa bao giờ xem qua.
Chúng tôi bên nhau mười năm.
Tôi luôn dành cho anh ta một sự tin tưởng duy nhất và tuyệt đối.
Cũng giống như cách anh ta đối xử với tôi.
Vì vậy, đối với cuộc ngoại tình này, anh ta chẳng buồn che giấu bất cứ điều gì.
Trong lịch sử trò chuyện, hiện lên mồn một toàn là những lời lẽ mập mờ giữa anh ta và cô gái trẻ kia.
Cô ta tên Du Nhiễm, là đàn em khóa dưới, kém chúng tôi đúng bảy khóa.
Chu Ngôn gọi cô ta là Nhiễm Nhiễm.
Vì cô ta than phiền không hợp với bạn cùng phòng, Chu Ngôn liền thuê nhà riêng bên ngoài trường cho cô ta, còn trang bị cả một chiếc xe hơi.
Du Nhiễm thích gấu bông Disney, lúc anh ta đi Thượng Hải bàn chuyện làm ăn đã mua cho cô tận hai thùng lớn.
Cô ta đem những con gấu đó xếp đầy ghế sofa, chụp ảnh gửi sang: “Anh chỉ mua cho mình em thôi đúng không? Vợ anh không có đâu nhỉ?”
Chu Ngôn trả lời: “Không có, cô ấy không giống em, không thích mấy thứ này.”
Du Nhiễm hờn dỗi: “Ý anh bảo em trẻ con chứ gì?”
“Là đáng yêu.”
Đầu ngón tay tôi dừng trên màn hình rồi trượt xuống từng chút một, sức lực cứ thế lịm dần.
Hóa ra trước Tết, Chu Ngôn đột ngột đi Tây Tạng một chuyến.
Là để leo ba ngàn bậc thang, cầu một lá bùa bình an cho Du Nhiễm đang đổ bệnh.
Còn trong buổi họp lớp tháng Sáu, anh ta đột nhiên cáo bận rồi rời đi giữa chừng.
Là vì Du Nhiễm say rượu, khóc lóc bắt taxi đến tìm anh ta.
Từ rất lâu về trước, cô ta đã len lỏi và bám rễ vào từng kẽ hở trong cuộc sống của tôi và Chu Ngôn.
Tôi cố nén cơn đau đang khiến mình run rẩy, lướt xuống dưới cùng.
Là tin nhắn sau vụ tai nạn hôm nay.
“Em lấy nhẫn cưới của anh vứt đi rồi.”
Du Nhiễm kiêu kỳ nói, “Nhìn thấy nó là em thấy khó chịu, cứ như người đàn bà đó đang diễu võ dương oai với em vậy.”
“Chị ta có gì hay ho chứ, chẳng qua là gặp anh trước em thôi mà?”
“Rốt cuộc bao giờ thì hai người mới ly hôn?”
Và ngay vừa rồi, trước khi Chu Ngôn bước vào nhà, anh ta đã trả lời cô ta một câu: “Đợi thêm chút nữa, anh sẽ nói rõ ràng với cô ấy.”
✨ Đọc truyện mỏi mắt rồi có thể ghé góc shopee này xem đồ xinh nha, Chan cảm ơn nhiều! 👇
Ghé Gian Hàng Shopee Xinh Xắn
💌 Một chút niềm vui nho nhỏ thôi, là Chan sẵn sàng làm cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖