Góc Của Chan

LẠC – CHƯƠNG 5

10

Tôi được Nguyệt Nguyệt đón về từ tay cảnh sát giao thông.

Bởi vì tôi đã ngồi bệt bên đường, suốt nửa tiếng đồng hồ đèn giao thông luân chuyển, tôi cứ như một kẻ ngốc, bất động không nhúc nhích.

Nguyệt Nguyệt xin lỗi cảnh sát ở bên ngoài, sau đó mới lên xe.

“A Yến, hôm nay cậu bị làm sao thế hả!” Cô ấy thắt dây an toàn cho tôi: “Không lẽ Giang Thâm lại đến để thao túng tâm lý cậu à?”

Mặt tôi vẫn còn dính vết bùn, cả người bẩn thỉu, dường như bị rút cạn sức lực, tựa vào cửa kính: “Anh họ cậu… có quen ai bên Học viện Cảnh sát không?”

“Có quen, sao thế?”

“Giúp tớ nghe ngóng về Giang Thâm đi.”

Trong gương chiếu hậu, mặt tôi trắng bệch như tờ giấy.

Tay thắt dây an toàn của Nguyệt Nguyệt khựng lại, dường như cô ấy cũng nhận ra điều gì đó, sắc mặt thay đổi.

“Được…”

Lần này, đích thân anh họ Nguyệt Nguyệt gọi điện cho tôi.

Anh ấy biết tôi và Giang Thâm có mối quan hệ đặc biệt.

Câu đầu tiên anh ấy nói là: “Đừng hỏi nữa.”

Tôi siết chặt điện thoại, đầu đau từng cơn: “Là không có thông tin, hay là bảo em đừng hỏi nữa?”

Anh họ im lặng một hồi, buông câu cuối cùng: “Họ biết em đấy. Họ nhờ anh chuyển lời: Đừng hỏi nữa.”

Lồng ngực tôi như bị ai đó khoét rỗng, trống trải đến vô cùng.

Rõ ràng cách đây không lâu còn cãi nhau với Giang Thâm một trận nảy lửa, vậy mà giờ đây tôi lại chẳng thể nhớ rõ nữa.

Ngược lại, những ký ức của kiếp trước lại hiện về rõ mồn một.

“Sẽ mãi mãi không bao giờ kéo A Yến xuống nước.”

Câu nói ấy cuối cùng đã xé toạc vết thương trong lòng tôi, rồi lại rắc thêm một nắm muối mặn chát.

Tôi từng bị xâu xé đến tan nát trong sự mâu thuẫn giữa thực tại và trực giác.

Cho đến khoảnh khắc này, tôi mới tìm thấy câu trả lời.

Bí mật ẩn giấu phía sau Giang Thâm.

“Vạn nhất, em nói là vạn nhất thôi, nếu thực sự em đen đủi…”

“Vậy thì tuyệt giao, không qua lại nữa.”

Mọi chuyện đột nhiên trở nên sáng tỏ.

Kiếp trước, Giang Thâm đã chết trên đường đến lễ cưới, anh ta cũng đã trùng sinh trở về.

Anh ta biết rõ kết cục, thế nên lần này, anh ta không cho phép mình mủi lòng thêm nữa.

11

“A Yến, tớ thấy cậu thay đổi rồi.”

Nguyệt Nguyệt chống cằm trên bàn, trước mặt là bát sữa đậu nành đã nguội ngắt.

Kể từ sau cuộc điện thoại đó, tôi trở nên bình thản đến lạ lùng.

Tôi thường xuyên thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, hoặc cầm chiếc thìa mà nửa ngày không cử động.

“Nguyệt Nguyệt, dạo này để tớ dọn ra ngoài ở nhé.”

“Ý cậu là sao? Nhà tớ không tốt à?”

Cô ấy nhíu mày, cầm quả trứng luộc mà quên cả ăn: “Hay là cậu lại làm hòa với Giang Thâm rồi!”

“Cậu đừng nghĩ nhiều, tớ muốn yên tâm học bài.”

Tôi chậm rãi nhấp một ngụm sữa đậu lạnh lẽo, mỉm cười: “Dạo này bài vở nặng quá, có lẽ tớ sẽ mất tích một thời gian, cậu giúp tớ chăm sóc bố mẹ được không?”

“Cậu nói gì lạ thế, chị em mình mà còn khách sáo à.”

Cô ấy xua tay: “Cậu đấy, cứ phải thi đỗ cao học cho cái lão Giang Thâm kia tức chết.”

Chẳng bao lâu sau, tôi chuyển vào một căn hộ nhỏ khoảng 50 mét vuông, vừa đủ cho một người ở.

Xoong nồi bát đĩa đều tự tay tôi sắm sửa.

Mọi thứ đều mua theo cặp, giống hệt như hồi còn sống chung với Giang Thâm.

Tôi thích đứng bên cửa sổ nhìn dòng người qua lại, cũng thích mở khung chat giữa mình và Giang Thâm vào đêm muộn, cứ thế nhìn trân trân vào đó.

Tôi cũng không biết mình đang đợi chờ điều gì.

Một tuần trôi qua trong im lặng tuyệt đối.

Thời gian dường như ngưng trệ.

Thế là tôi bước chân vào đồn cảnh sát.

Vào một buổi chiều thứ Tư sắp đến giờ tan tầm, một viên cảnh sát trẻ tiếp đón tôi.

“Chào cô, cô cần giúp đỡ gì sao?”

Tôi cúi đầu, viết một dãy số biển xanh lên giấy: “Phiền các anh kiểm tra giúp tôi cái này.”

“Có chuyện gì sao?” Anh ta cầm lấy, nhìn thoáng qua rồi hỏi: “Tai nạn bỏ chạy à?”

Tôi ngồi trước mặt người cảnh sát, siết chặt nắm tay: “Tôi không biết, có thể là trọng tội, có thể là tội phạm ma túy, cũng có thể… chẳng là gì cả…”

Đó chính là biển số của chiếc xe tải ở kiếp trước, chiếc xe đã đâm xuyên dải phân cách, lao thẳng về phía tôi.

Trong lúc đó, bố tôi đã hai lần đánh lái né tránh nhưng đều bị hắn khóa mục tiêu lần nữa.

Cứ như thể… hắn ta nhắm thẳng vào tôi mà đến vậy.

Viên cảnh sát đối diện chắc hẳn đã coi tôi là một kẻ thần kinh không bình thường.

Anh ta quan sát tôi kỹ lưỡng một hồi: “Cô nên biết cái giá của việc báo án giả đấy.”

Tôi gật đầu: “Trăm sự nhờ các anh.”

Anh ta đi vào trong, một lúc sau có mấy người bước ra: “Cô đi theo chúng tôi.”

Chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi, tôi lại gặp lại Trình Văn.

Bụng cô ta đã to hơn một chút. Cô ta đích thân rót cho tôi cốc nước nóng rồi ngồi xuống đối diện: “Dãy biển số xe này, cô lấy từ đâu ra?”

“Tôi không thể nói.”

Trình Văn thu dọn đồ đạc: “Được, tôi biết rồi. Trời không còn sớm nữa, cô về đi.”

Tôi vẫn ngồi bất động.

“Tôi biết cô muốn hỏi gì, nhưng cô và Giang Thâm đã chia tay rồi.”

Cô ta cân nhắc một lát rồi nhắc nhở tôi: “Hãy giữ mình cho tốt, hiểu không?”

Tôi nhếch môi cười, hốc mắt cay xè: “Tôi hiểu, tôi sẽ không gây rắc rối cho anh ấy. Nếu sau này…”

Tôi không nói hết câu mà chỉ nhìn Trình Văn với ánh mắt van nài.

Người ta…

kiểu gì cũng phải sống sót trở về chứ?

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, cô ta lập tức cụp mắt xuống, thu dọn cốc nước của tôi.

“Muộn rồi, mau về đi.”

Tôi cảm thấy mình như rơi xuống một cái giếng cạn không đáy, cứ thế rơi mãi, rơi mãi…

Lúc chuẩn bị rời đi, tôi chỉ vào bụng cô ta.

Trình Văn “à” một tiếng, vành mắt hơi ửng hồng: “Không phải của anh ấy đâu. Bố của đứa trẻ… chắc hẳn cô đã thấy trên bản tin tin tức gần đây rồi.”

Thời tiết tháng 12 lạnh thêm vài phần.

Đi trên đường phố Nam, chẳng còn thấy mấy bóng người.

Vài chiếc túi nilon vụn vặt bị nước mưa cuốn lấy, dính bết dưới mặt đất, bị xe cộ qua lại cán lên, vỡ vụn như những miếng tôm chiên giòn.

Tôi lại nhớ đến món tôm chiên của Giang Thâm.

Anh ta thích dùng dầu đậu nành để chiên vì tôi thích mùi đó, còn anh ta thì lần nào cũng cằn nhằn là mùi nồng quá.

Rõ ràng là tại anh ta kén ăn thì có.

Tôi còn từng bảo, sau này con cái nhất định không được giống tính anh ta, nếu không thì khó nuôi lắm.

Bầu trời xám xịt.

Tôi ngửa đầu, há miệng thở hơi vào không trung để nén lại những giọt nước mắt nóng hổi sắp trào ra.

Có lẽ vì dáng vẻ đó quá nực cười nên mấy đứa trẻ bên đường bắt đầu trêu chọc.

Tôi không được tìm Giang Thâm, không được gọi điện cho anh ta.

Cũng giống như những lần anh ta đi “công ty” trước đây, không được đến thăm, chỉ cần lặng lẽ chờ đợi là được.

Những lúc rảnh rỗi, tôi phải tìm việc gì đó để làm.

Thế là đêm nay, tôi thu mình trên ghế sofa, mở lại bài đăng năm xưa mình từng viết:

《Nhật ký hằng ngày của tôi và Ngài J》

Tôi và Ngài J quen nhau ở rạp chiếu phim.

Còn nhớ bộ phim hôm đó tên là “Điệp vụ Tam Giác Vàng”, lúc bước ra khỏi rạp, tôi khóc thảm thiết đến mức hắt hơi một cái, nước mũi bắn thẳng vào cổ người đứng trước.

Ha ha ha, mọi người không đoán sai đâu, người đó chính là Ngài J.

Lúc đó thực sự ngượng muốn chết luôn ấy…

Đó là lần đầu tiên tôi hắt hơi mà quên che miệng, không phải do tôi vô ý thức đâu.

Vẻ mặt Ngài J lúc đó kiểu muốn cười mà không dám cười, rồi anh ta rút ra một gói khăn giấy.

“Đừng khóc nữa, lau mũi đi.”

Anh ta thực sự rất đẹp trai, cao hơn tôi rất nhiều, mặc một chiếc áo khoác da màu nâu thẫm, mái tóc đen hơi rối.

Đó là lần đầu tiên tôi bị xấu hổ đến mức muốn độn thổ.

Sau khi lau mũi xong, tôi lén nhìn anh ta thêm mấy lần.

Tôi cảm giác anh ta chưa có bạn gái, nếu không sao anh ta có thể kiên nhẫn đứng đó đợi tôi lau xong chứ.

Chủ thớt vốn nhát gan lắm, nhưng đó là lần đầu tiên, tôi dũng cảm xin WeChat của anh ta.

Thần kỳ là anh ta đã cho số thật!

Ngài J lúc đầu khó tán tỉnh cực kỳ, thường thì tôi nói ba câu anh ta mới hồi âm một câu kiểu thế.

Ha ha ha, nhưng tôi từ nhỏ đã có tính kiên trì, ngày nào cũng tìm, Ngài J sau này đánh giá hành vi của tôi lúc đó là: “Mặt dày tâm lỳ”.

Tôi bảo: “Thế sao anh lại cứ thích cái kiểu đấy của em?”

Ngài J không thèm tiếp lời.

Ha ha ha các chị em hiểu lầm rồi, không phải anh ta không thích tôi đâu, anh ta thuộc kiểu ngoài lạnh trong nóng đấy.

….

Tôi lại lên đây rồi, tôi và Ngài J ở bên nhau được khoảng một tuần thì cãi nhau.

Nguyên nhân là anh ta biến mất ba ngày, không trả lời tin nhắn của tôi.

Tôi vốn là người thiếu cảm giác an toàn, từ nhỏ có được thứ gì cũng đều bị người ta cướp mất, chắc là do cái huông của tôi nó thế.

Các đời bạn trai trước đó cũng chẳng suôn sẻ gì, luôn rời bỏ tôi vì những lý do cẩu huyết: ví dụ như “nữ thần” của họ quay về, ví dụ như anh ta không thích phụ nữ…

Tóm lại, trong tình cảm của tôi nhất định sẽ xuất hiện người thứ ba.

Cho nên khi Ngài J biến mất ba ngày, tôi tự mặc định là đã chia tay.

Hôm đó lúc tôi đang thu dọn hành lý thì anh ta! quay! về!

Lúc đó tôi thấy người này bị bệnh thần kinh rồi.

Chẳng thèm đếm xỉa đến anh ta.

Ngài J vào bếp, nghe tiếng thì chắc là đang nấu cơm.

Tôi thề là tôi chỉ vô tình liếc anh ta một cái thôi, tôi thề, gã này trông như vừa bị ai đánh ấy.

Thứ lỗi cho tôi không nhịn được nhé, tôi là người mở lời trước.

Ngài J giải thích là gặp chút rắc rối, anh ta mở công ty, sự nghiệp mới bắt đầu nên bị người ta quấy nhiễu cũng là chuyện thường.

Tôi hỏi tại sao không trả lời tin nhắn, Ngài J bảo điện thoại bị người ta đập nát rồi, không xem được.

Trời ạ, rốt cuộc anh ta làm nghề gì thế?

Không phải làm chuyện phạm pháp đấy chứ?

….

Cảm ơn gợi ý của các chị em, Ngài J đã thuộc lòng số điện thoại của tôi rồi.

Sau này điện thoại có vứt xuống Thái Bình Dương thì anh ta vẫn có thể liên lạc được với tôi.

Thanh niên thời nay thật chẳng dễ dàng gì, khởi nghiệp mà đầu tắt mặt tối, chẳng thấy mặt mũi đâu.

Chân thành khuyên nhủ các chị em: Đàn ông Kim Ngưu có thể yêu, nhưng máu sự nghiệp của họ mạnh thật đấy…

Á á á á, tức quá đi mất!

Tuần sau là sinh nhật Ngài J rồi, tôi đã chuẩn bị một bất ngờ cực lớn!

Hy vọng anh ta sức khỏe dồi dào!

Sống lâu trăm tuổi!

….

Chấn động các chị em ơi!

Ngài J đưa tôi đi hóng gió rồi!

Đường bờ biển đẹp tuyệt vời, lát nữa tôi lên ảnh cho các bạn xem…

Xin lỗi vì đã biến mất lâu như vậy.

Gặp chút sự cố nhỏ, người đang ở trong bệnh viện, đợi dưỡng thương xong sẽ tiếp tục cập nhật nhật ký.

Còn về đường bờ biển ấy à, haiz, thôi đừng nhắc đến nữa.

Oa oa oa, một chiếc xe đắt tiền quá đi mà…

….

Chúng tôi chưa chia tay đâu nhé, đừng đoán mò.

Tình cảm vẫn tốt lắm.

Ngài J là một người đàn ông ấm áp, ngoài lạnh trong nóng.

Trước đây tôi chẳng tin vào tình yêu đâu, nhưng khi thực sự gặp đúng người, tim vẫn sẽ rung động.

Làm sao giờ, muốn kết hôn quá, nhưng hình như anh ta không có ý định đó…

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!