11
Xe của Chu Tự Ngôn dừng lại dưới lầu.
Khi người giúp việc ra đón, anh ta vẫn hỏi như thường lệ: “Cô chủ ngủ rồi sao?”
Người giúp việc đang nhận lấy chiếc áo khoác của anh ta bỗng giật mình kinh ngạc: “Cô chủ không đi cùng anh sao ạ?”
Chu Tự Ngôn khựng lại ngay tức khắc: “Cô nói cái gì?”
Đêm đen đặc quánh, chỉ có ánh đèn trong nhà bao trùm lấy bóng dáng anh ta.
“Chiều nay cô chủ ra ngoài mua sắm và uống trà.”
“Đến tối khi tài xế định đi đón thì cô chủ bảo không cần, nói là sẽ ăn tối bên ngoài cùng anh.”
Người giúp việc càng nói càng sợ, giọng nói bắt đầu run rẩy.
“Cô chủ trước khi đi đã dặn rồi, tối nay không cần chuẩn bị cơm tối.”
Chu Tự Ngôn đột nhiên tiến tới một bước, túm lấy cổ áo người giúp việc: “Cô ấy còn nói gì nữa, một chữ cũng không được thiếu, nói cho rõ ràng!”
Người giúp việc sợ đến tái mét mặt mày: “Không có, không có gì nữa ạ, cô chủ chỉ nói không cần chuẩn bị cơm tối thôi.”
Chu Tự Ngôn mạnh tay buông người ra.
Anh ta vừa rảo bước nhanh lên lầu, vừa lấy điện thoại gọi cho Hứa Trăn.
“Anh tìm Bích Hàm à?”
“Hôm nay chúng tôi đâu có gặp nhau.”
“Nhưng chiều nay Bích Hàm nói đã hẹn ăn tối với cô.”
Giọng Chu Tự Ngôn vô cùng bình tĩnh.
Một sự bình tĩnh mà chính anh ta cũng không dám tin.
Chỉ là không ai thấy, bàn tay đang nắm điện thoại của anh ta đang run lên bần bật.
“Bích Hàm đúng là có gọi cho tôi, nhưng tôi có ca phẫu thuật nên chúng tôi đã hẹn dịp khác gặp sau.”
Chu Tự Ngôn không biết mình đã cúp máy bằng cách nào.
Anh ta lại gọi cho những người bạn thân thiết khác của Lâm Bích Hàm.
Nhưng tất cả đều nói hôm nay không liên lạc cũng không gặp mặt.
Chu Tự Ngôn đứng ngoài phòng ngủ chính, cánh cửa đóng chặt.
Trong khoảnh khắc đó, anh ta thậm chí không có can đảm để đẩy cửa bước vào.
Lâm Bích Hàm là người thông minh như thế, sao anh ta lại ngu xuẩn ôm tâm lý cầu may, cho rằng cô thực sự không biết gì về mọi hành động của mình chứ?
Nhưng cô biết từ khi nào?
Cô biết bao nhiêu? Và anh ta… liệu có thể giành lại được sự tha thứ của cô không?
Chu Tự Ngôn bàng hoàng nhớ lại chuyện của nhiều năm trước.
Khi đó họ vẫn còn đang học đại học.
Vì hoạt động của câu lạc bộ, anh ta có đi hơi gần gũi với một cô em khóa dưới.
Cô gái đó thầm mến anh ta, rất nhiều người đều nhận ra.
Lâm Bích Hàm đã nhắc nhở anh ta hai lần, nhưng anh ta hoàn toàn không để tâm.
Dù sao anh ta yêu cô như thế, căn bản không thèm nhìn đến những người phụ nữ khác.
Sau đó, trong một buổi liên hoan câu lạc bộ, anh ta đã đỡ rượu giúp cô em kia, còn tiện đường đưa cô ta về ký túc xá.
Lâm Bích Hàm cũng chẳng thèm cãi nhau với anh ta, trực tiếp đề nghị chia tay.
Lúc đó anh ta hoàn toàn ngây người, cảm tưởng như trời sập xuống vậy.
Về sau, suốt nửa năm trời chia tay, anh ta thậm chí không nhớ nổi mình đã sống sót qua những ngày đó như thế nào.
Anh ta cũng gần như chẳng thể nhớ nổi mình đã phải nỗ lực đến nhường nào mới cầu xin được Lâm Bích Hàm hồi tâm chuyển ý, cho anh ta một cơ hội để hàn gắn năm xưa.
Giây phút đẩy cửa bước vào, tay Chu Tự Ngôn run rẩy dữ dội.
Trong phòng tối đen như mực, giường chiếu sạch sẽ chỉnh tề.
Trống rỗng.
Ngỡ như ngay cả hơi thở đặc trưng thuộc về riêng cô cũng đã tan biến cùng một lúc.
Chu Tự Ngôn rảo bước đi vào, vô vọng đẩy tung từng cánh cửa.
Thế nhưng phòng nào cũng trống không.
Anh ta run tay bấm số gọi cho cô.
Chuông vẫn đổ, nhưng tuyệt nhiên không có người nhấc máy.
Chu Tự Ngôn cố gượng ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Anh ta châm một điếu thuốc, rít một hơi thật sâu.
Lúc này mới tìm số của Lâm Việt gọi đi.
“Lâm Việt, cho người đi tìm, ngay lập tức cho người đi tìm và kiểm tra cho tôi.”
“Thưa anh Chu, anh muốn tôi kiểm tra gì ạ?”
Anh ta đọc địa chỉ câu lạc bộ nơi Lâm Bích Hàm đã đến ban ngày cho Lâm Việt.
“Kiểm tra xem sau khi rời khỏi đó cô ấy đã đi đâu, giờ đang ở đâu, những ngày qua cô ấy đã liên lạc với những ai.”
“Lâm Việt, kiểm tra giấy tờ của cô ấy, sân bay, ga tàu cao tốc, bến xe khách, đừng bỏ sót bất kỳ nơi nào.”
“Còn nữa, kiểm tra định vị điện thoại của cô ấy, có tin tức gì phải báo cho tôi ngay lập tức.”
12
Chu Tự Ngôn quay người xuống lầu, trực tiếp lái xe lao thẳng về phía sân bay.
Những nơi cô có thể đi vốn chẳng có nhiều.
Ngoài thị trấn nhỏ quê hương cách đây vài trăm dặm, thì cũng chỉ có thành phố nơi một cô bạn thân khác hồi đại học của cô lấy chồng.
Chu Tự Ngôn nỗ lực trấn an bản thân.
Anh ta tự nhủ mình luôn hành sự kín kẽ.
Đám bạn bè xung quanh đều đã được anh ta cảnh cáo, không ai dám nói năng bậy bạ trước mặt cô.
Đào Nguyện lại càng không dám.
Vì vậy, có lẽ cô chỉ tình cờ nghe được vài lời đồn thổi phong thanh nào đó.
Có lẽ chỉ vì dạo gần đây anh ta thường xuyên về nhà quá muộn, thời gian bên cô quá ít, lại thất hứa vài lần.
Cô thấy không thoải mái nên muốn cho anh ta một bài học thôi.
Bây giờ không còn như trước kia.
Họ là vợ chồng, mọi lợi ích đều ràng buộc với nhau.
Sức khỏe cô không tốt, lại luôn ở nhà tĩnh dưỡng.
Rời xa anh ta, cô chẳng khác nào chú chim sẻ bị thả ra khỏi lồng vàng, không sống nổi đâu.
Chu Tự Ngôn tự an ủi mình như thế.
Nhưng dường như mọi chuyện đều vô dụng.
Suốt dọc đường, tim anh ta đập liên hồi.
Trong lồng ngực như có dòng máu sôi trào, cả trái tim bị giày vò như thể đang nằm trên chảo dầu, bếp lửa.
Lúc gặp đèn đỏ giữa đường, anh ta lại gọi cho cô.
Vẫn là không có người bắt máy.
Gần đến sân bay thì Lâm Việt gọi tới. “Cô chủ rời khỏi câu lạc bộ vào khoảng 4 giờ chiều.”
“Chỉ có điều, video của cả con phố đó đều bị che chặn, không tra được hành tung của cô chủ.”
“Sân bay và ga tàu cao tốc cũng đã kiểm tra, không có thông tin di chuyển của cô chủ.”
“Thưa anh Chu, hay là cô chủ vẫn còn ở trong kinh thành?”
Chu Tự Ngôn siết chặt vô lăng, đột ngột thở phào một cái: “Đi tìm đi, bất luận thế nào cũng phải tìm bằng được người cho tôi.”
“Còn nữa, đã tra được định vị điện thoại chưa?”
“Không tra được ạ, định vị điện thoại của cô chủ dường như cũng bị can thiệp và che chặn có chủ đích.”
Đầu óc Chu Tự Ngôn vang lên một tiếng “oàng” rồi trống rỗng hoàn toàn.
Lâm Việt còn nói thêm gì đó, anh ta căn bản không nghe lọt tai.
Anh ta chỉ chợt nhớ tới lời cô nói lúc hỏi tiền mình hôm đó.
Cô nói cũng chuẩn bị cho anh một món quà, để ở phòng bảo vệ trường cũ.
Theo hẹn thì ba ngày sau mới lấy, tức là ngày mai.
Nhưng anh ta không thể chờ thêm dù chỉ một giây.
13
Khi anh ta phóng xe bạt mạng đến trường thì đã qua nửa đêm.
Đèn phòng bảo vệ đã tắt từ lâu.
Anh ta chẳng màng đến gì nữa, xuống xe lao tới đập cửa rầm rầm.
Chóp mũi bỗng chạm phải một cảm giác mát lạnh.
Chu Tự Ngôn theo bản năng đưa tay lên quẹt, thì chạm phải những bông tuyết băng giá.
Kinh thành đã rơi đợt tuyết đầu mùa.
Anh ta và Lâm Bích Hàm định tình cũng chính trong một trận tuyết đầu mùa như thế này.
Chu Tự Ngôn đứng ngẩn ngơ giữa làn tuyết đang dần dày đặc.
Mãi một lúc lâu sau vẫn không thể định thần lại.
Cho đến khi bác Tống bảo vệ gọi anh ta mấy tiếng liên tục, anh ta mới sực tỉnh.
Thứ được đưa tới chỉ là một chiếc túi giấy kraft đơn giản.
Giây phút đón lấy nó, anh ta cảm giác như mình đang cầm một hòn than nóng bỏng tay, theo bản năng muốn vứt ra ngoài.
Có lẽ, anh ta đã lờ mờ đoán được bên trong là thứ gì.
Có lẽ anh ta căn bản không muốn đối mặt.
Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn mở nó ra.
Đập vào mắt là năm chữ lớn: “ĐƠN LY HÔN ĐỒNG THUẬN”.
Trang cuối cùng là chữ ký tay và dấu vân tay đỏ chói của cô.
Bên dưới là những bản in ảnh chụp màn hình tin nhắn.
Ngoài những thứ đó ra, cô không để lại cho anh ta dù chỉ một lời nhắn nhủ.
Nhưng dường như, những gì cần nói, những gì cần làm, cô đều đã bày tỏ quá rõ ràng.
Những dòng tin nhắn ấy, Chu Tự Ngôn chỉ liếc qua một cái đã vò nát tập giấy thành một nắm tròn.
Anh ta đưa cho bác Tống điếu thuốc, lên tiếng xin lỗi và cảm ơn đầy lịch sự.
Sau đó lái xe lao thẳng đến chỗ Đào Nguyện.
Lúc mở cửa, Đào Nguyện vẫn còn ngái ngủ, nhưng vừa thấy anh ta đã vui mừng khôn xiết, định nhào tới ôm lấy.
Đáp lại cô ta là một cái tát nảy đom đóm mắt khiến cô ta ngã quỵ.
Chu Tự Ngôn không nói một lời, gương mặt lạnh tanh, bồi thêm mấy cái tát liên tiếp.
Mặt Đào Nguyện sưng vù, khóe miệng rách toác chảy máu.
Cô ta bị đánh đến mức không đứng vững, ngã ngồi bệt xuống đất, vừa ôm bụng vừa khóc lóc van xin.
Chu Tự Ngôn cứ thế đứng từ trên cao, lạnh lùng nhìn xuống.
Rồi chẳng một chút xót thương, anh ta tung một cú đá thẳng vào bụng dưới của cô ta.
Đào Nguyện đau đến chết đi sống lại, ôm bụng lăn lộn trên sàn.
Máu tươi tuôn ra từ kẽ chân, nhuộm đỏ cả một mảng thảm trắng.
Nhưng anh ta vẫn cảm thấy chưa đủ, cúi người túm lấy cổ áo Đào Nguyện, nhấc bổng cả người cô ta lên.
“Cô tính là cái thứ gì?”
Anh ta bóp chặt khuôn mặt sưng húp của Đào Nguyện, khiến cằm cô ta gần như trật khớp.
Gương mặt tuấn tú của anh ta giờ đây vặn vẹo, dữ tợn.
Nhưng giọng nói vẫn lạnh lẽo và bình thản đến đáng sợ: “Một kẻ bán thân mà cũng dám khiến vợ tôi không vui sao?”
“Tôi để cô sinh con, chẳng qua là vì không nỡ để vợ tôi chịu khổ.”
“Cô tưởng mang thai là thành cành vàng lá ngọc rồi à? Đào Nguyện, ai cho cô cái gan đi quấy rối vợ tôi, khiến cô ấy tức giận hả?”
Đào Nguyện chỉ thấy trước mắt tối sầm từng đợt.
Bụng dưới đau như có dao cắt, cô ta sợ đến phát khiếp, hối hận đến cực điểm.
Tại sao cô ta lại tham lam không biết đủ?
Tại sao lại dám mơ tưởng đến vị trí Chu phu nhân?
Nếu cô ta cứ an phận sinh đứa bé ra, vinh hoa phú quý làm sao thiếu phần cô ta được?
“Em không dám nữa, Chu Tự Ngôn… em thật sự không dám nữa rồi.”
“Cầu xin anh, cứu lấy đứa bé, đứa bé sắp không giữ được rồi…”
“Muộn rồi.” Chu Tự Ngôn ghê tởm đẩy mạnh cô ta ra.
“Đào Nguyện, tốt nhất cô nên cầu nguyện ông trời để vợ tôi tha thứ cho tôi và theo tôi về nhà.”
“Bằng không, cả đời này của cô coi như xong đời rồi.”
“Chu Tự Ngôn, đây cũng là con của anh mà…”
Đào Nguyện đau đến co giật, nằm bất lực trên sàn vật lộn trong đau đớn.
Bàn tay đầy máu cố gắng vươn ra muốn níu lấy Chu Tự Ngôn.
Nhưng anh ta lùi lại một bên, lạnh lùng nhìn cô ta đau đến ngất đi.
Lúc này mới bấm một cuộc điện thoại: “Đưa người đến bệnh viện, không chết là được.”
Chu Tự Ngôn không thèm nhìn Đào Nguyện lấy một cái, quay người ra khỏi phòng.
Xuống đến tầng dưới, mặt đất đã được bao phủ bởi một lớp trắng xóa.
Chu Tự Ngôn chỉ mặc sơ mi và quần tây nhưng chẳng hề thấy lạnh.
Anh ta lại gọi cho Lâm Bích Hàm, vẫn không ai nhấc máy.
Chu Tự Ngôn rủ mắt nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.
Lúc này mới chợt nhớ ra, dường như từ mấy ngày trước, trên tay Lâm Bích Hàm đã không còn đeo nhẫn cưới nữa rồi.
Vậy nên, ngày hôm đó ở bệnh viện…
Thật ra cô đều đã thấy, đều đã nghe hết rồi nhỉ.
Nhưng lúc đó, cô lại không hề chất vấn.
Thậm chí không rơi lấy một giọt lệ.
Cô hẳn phải thất vọng về anh ta đến mức nào?
Chu Tự Ngôn không dám nghĩ, không dám nghĩ đến tâm trạng của Lâm Bích Hàm lúc đó.
Cũng giống như việc anh ta không tìm được từ ngữ nào để mô tả cảm xúc của chính mình lúc này vậy.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖