Góc Của Chan

MÀN KỊCH TRUY THÊ CỦA THẨM THIẾU GIA – CHƯƠNG 3

9

“Cô cũng mặt dày thật đấy, người ta rõ ràng là chẳng có ý gì với cô.”

Đỗ Lam nghe xong thì bĩu môi: “Cái gương mặt vô dục vô cầu đó của Thẩm Tiêu, sao cô có thể hạ thủ được hay thế?”

Tôi thở dài: “Vì tiền cả thôi.”

“Vì tiền á? Tôi thấy căn bản là cô thèm muốn thân xác người ta, tiện thể thỏa mãn cái lòng hiếu thắng chết tiệt của cô thì có.”

Đỗ Lam đột nhiên nhớ ra điều gì, kích động nắm lấy tay tôi: “Thế nên đứa nhỏ là từ đâu mà có? Anh ta vẫn động lòng với cô đúng không?”

“Làm gì có…”

“Giang tiểu thư, tiết mục tiếp theo là của đội cô rồi, mời cô vào chuẩn bị.”

Nhân viên công tác đột nhiên chạy đến gọi tôi.

Tôi vội vàng đáp lời, vung tay áo dài, gọi những người biểu diễn cùng đi chuẩn bị.

Vừa bước lên sân khấu, tôi đã nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán xung quanh.

“Ai thế, sao lại hát Kinh kịch ở đây?”

“Lạ thật đấy, có ai nghe hiểu không nhỉ?”

“Chắc là ai đó bỏ tiền ra để được diễn thôi.”

Dưới khán đài đột nhiên vang lên một tràng pháo tay, ánh mắt tôi không tự chủ được mà bị Thẩm Tiêu thu hút.

Anh ta đã cởi áo khoác ngoài, mặc một bộ vest đen, hai cánh tay thả lỏng đặt trên thành ghế, hai bàn tay khẽ vỗ vào nhau.

Thấy Thẩm Tiêu vỗ tay, những người xung quanh dù không hiểu chuyện gì cũng đều vỗ tay theo.

Khúc nhạc chọn hôm nay là vở 《Ngọc Đường Xuân》, cả vở diễn phải hát mất hơn hai tiếng đồng hồ, nên tôi chỉ trích đoạn cuối cùng mang tên 《Đoàn Viên》.

Vở diễn là do ban tổ chức chỉ định, vừa hay tôi cũng biết hát.

Nội dung vở này, nói ngắn gọn là gương vỡ lại lành, lời thoại cũng khá dễ hiểu.

Trong lúc hát, tôi nhận ra những người vừa nãy còn đang xôn xao không hiểu bên dưới dường như đều đã bị cuốn vào lời ca.

Thậm chí sau những đoạn luyến láy khó, tiếng vỗ tay dưới khán đài hết đợt này đến đợt khác vang lên, lòng tôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Chuyến đi này, hy vọng là không uổng công.

Kết thúc đoạn trích vài phút, tôi trở về hậu trường tẩy trang.

Vừa mới ngồi xuống đã có người mang hoa đến tặng.

Lần này hành trình không được công khai, chắc không phải fan tặng rồi.

“Khỏi phải đoán, trợ lý của Thẩm Tiêu gửi tới đấy.”

Đỗ Lam nhét bó hoa vào tay tôi: “Hoa hướng dương, nắm bắt chuẩn xác sở thích của cô luôn, còn bảo là không động lòng với cô nữa đi?”

“Nhưng chuyện tôi thích hoa hướng dương cũng có phải bí mật gì đâu.”

Tôi vừa cởi bộ hý phục trên người ra vừa bĩu môi nói.

Là người của công chúng, sở thích tất nhiên là công khai minh bạch rồi.

Thợ trang điểm phải loay hoay mãi mới tẩy sạch được lớp hóa trang trên mặt tôi.

Vừa tẩy xong, tôi đã bị Đỗ Lam lôi lại: “Đi thôi, đã đến lúc trả cô về cho chủ cũ rồi, hôm nào nhớ kể nốt đoạn kết câu chuyện cho tôi nghe đấy.”

“Chẳng cần chờ hôm nào, hôm nay luôn cũng được.”

Nói rồi, tôi lén lút đi ra sau khán đài, đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Thẩm Tiêu: “Tôi nói chị nghe, tôi đặt vé máy bay rồi, chúng ta mau chuồn về Hàng Châu thôi.”

“Đang tìm tôi à? Muốn đưa tôi về Hàng Châu sao?”

Một giọng nói thanh lãnh vang lên ngay phía sau lưng tôi.

Đỗ Lam lúc này đã thức thời lùi xa vài bước: “Thẩm tiên sinh sao lại sang đây ạ? Tôi đang định đưa Yêu Yêu về xe của ngài đây.”

Dứt lời, Đỗ Lam đẩy tôi về phía trước một cái, còn ghé tai tôi dặn dò nhỏ: “Đi nói cho rõ ràng mọi chuyện đi, có biến thì gọi cho tôi, tôi sẽ dẫn bảo kê đến trấn lột… à không, trấn trường cho cô.”

Tôi lảo đảo một cái, suýt thì đứng không vững.

Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, tôi thấy bàn tay Thẩm Tiêu nửa đưa ra định đỡ lấy, nhưng rất nhanh đã thu về, siết chặt thành nắm đấm.

Năm đó, anh ta cũng từng siết chặt đôi tay như thế, để rồi bị tôi gỡ ra từng ngón, từng ngón một.

Tôi thở dài một tiếng: “Đi thôi.”

10

Rời khỏi hội trường đã gần mười hai giờ đêm.

Tôi cứ ngỡ anh sẽ tìm một quán cà phê nào đó để nói chuyện, không ngờ anh ta lại đưa thẳng tôi về nhà.

Anh ta xuống xe trước, nhìn tôi đang ngồi bồn chồn không yên trong xe: “Cái đó… hay là tôi không vào đâu nhỉ, vị hôn thê của anh mà biết thì không hay cho lắm.”

“Không có vị hôn thê nào cả.” Thẩm Tiêu đột ngột cắt ngang lời tôi, trầm giọng nói.

“Hả?”

“Giang tiểu thư, Thẩm tổng của chúng tôi không hề đính hôn. Tối nay chỉ là bữa tiệc gia đình giữa nhà họ Giang và nhà họ Quý thôi.”

Anh tài xế quay đầu lại nói: “Thẩm tổng vì muốn tham gia sự kiện này mà còn không thèm đến dự tiệc nhà nữa là.”

Tôi sững người, liếc nhìn Thẩm Tiêu một cái.

Không có vị hôn thê, vậy tin tức trước đó là ai tung ra?

Tin giả về thái tử gia nhà họ Thẩm, chắc chẳng ai gan đến mức dám đồn bậy đâu.

Chẳng lẽ là do chính Thẩm Tiêu tung ra?

Thế này chẳng phải là trêu đùa cả giới thượng lưu sao?

“Phải, là tôi tung ra đấy.” Thẩm Tiêu xoay nhẹ tràng hạt trên tay, trực tiếp giải đáp thắc mắc của tôi: “Nếu tôi không nói mình đính hôn, liệu em có chịu về Bắc Thành không?”

“Chuyện này…”

Quả thực là không bao giờ.

“Còn chưa xuống xe?”

Tràng hạt trong tay Thẩm Tiêu bắt đầu xoay nhanh hơn: “Sao thế? Năm đó đến phòng nghỉ riêng của tôi còn dám ngủ lại, giờ lại không dám vào nhà tôi à?”

“Đợi đã,” cái chân định bước ra của tôi khựng lại, tôi ngẩng phắt đầu lên nhìn căn nhà của Thẩm Tiêu với vẻ cảnh giác: “Tôi vào rồi liệu có ra được không đấy? Anh không định giam lỏng tôi chứ?”

Chủ yếu là vì từ lúc gặp lại Thẩm Tiêu lần này, tôi cứ thấy có gì đó không ổn.

Thẩm Tiêu bây giờ nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ, chỉ cần vô tình chạm phải ánh mắt ấy thôi là tôi đã thấy sởn gai ốc rồi.

Anh ta gần như là “kẹp nách” tôi lôi vào nhà.

Thật sự không trách tôi nghĩ nhiều được mà!

Sau khi tôi hỏi câu đó, không khí bỗng rơi vào im lặng.

Ngay cả tràng hạt trên tay Thẩm Tiêu cũng ngừng lại trong thoáng chốc.

Sau đó, nó lại chậm rãi xoay chuyển, anh còn khẽ cười một tiếng: “Nếu tôi nói đúng thì sao?”

Tôi nhìn tràng hạt trong tay anh ta, tiếng gỗ va chạm trầm đục mà thanh thúy vang lên, tôi vội vàng xin lỗi: “Ngại quá, tôi mạo phạm anh rồi.”

Tôi đang nghĩ cái quái gì không biết, anh ta là Thẩm Tiêu cơ mà, sao có thể làm cái trò rẻ tiền đó được.

Anh ta đâu phải là yandere đâu.

“Không sao, không mạo phạm. Yên tâm đi, tôi sẽ không làm gì em đâu.”

Nói xong, anh ta lịch thiệp nghiêng người nhường lối cho tôi.

Nhìn động tác quý ông này của anh ta, tôi lại tự kiểm điểm bản thân vì đã nghĩ quá nhiều.

Vào nhà xong, Thẩm Tiêu dẫn tôi thẳng đến một căn phòng.

“Trong này có đồ ngủ, em đi tắm trước đi.”

Nói xong anh ta liền đi ra ngoài.

Đến khi tôi tắm xong, Thẩm Tiêu chuẩn xác bước vào, một tay vẫn còn đang lau tóc.

“Anh vào đây làm gì?”

“Máy sấy tóc ở phòng em.”

Thẩm Tiêu vừa nói vừa thản nhiên bước vào phòng tắm trong phòng tôi, lấy máy sấy ra rồi bắt đầu sấy tóc.

“Căn biệt thự to đùng thế này mà chỉ có phòng tôi có máy sấy thôi à?”

Thẩm Tiêu nhìn tôi một cách bất lực: “Yêu Yêu, nhìn thấu rồi thì đừng có nói ra.”

Sấy xong tóc cho mình, anh ta lại vẫy tay gọi tôi qua: “Yêu Yêu, lại đây, tôi sấy tóc cho em.”

“Hả? Chuyện mập mờ thế này, không hợp lắm đâu nhỉ?”

Việc sấy tóc chẳng phải là chuyện anh ta nên làm với vợ mình sao?

“Lại đây.”

“Ờ.”

Chắc chỉ là sấy tóc thôi nhỉ?

Tiếng máy sấy kêu ù ù, không biết có phải do gió quá nóng không mà mặt tôi bắt đầu nóng bừng lên.

Khó khăn lắm mới sấy xong, tôi vội vàng đứng bật dậy.

Nhưng lại bị Thẩm Tiêu nhấn vai ngồi xuống, hai tay anh ta áp lên mặt tôi: “Sao mặt lại nóng thế này?”

Vừa nói anh ta vừa ghé sát lại gần tôi: “Chẳng lẽ là bị sốt rồi?”

Thấy gương mặt anh ta cứ thế phóng đại dần trước mắt, tôi cuống quýt nhắm chặt mắt lại.

Và rồi tôi nghe thấy anh ta khẽ cười: “Sao thế, đang mong chờ điều gì à?”

“Anh… anh mới là người đang mong chờ ấy!”

Nghe thấy giọng điệu trêu chọc của anh ta, tôi lập tức phản bác.

Khốn thật, mặt lại càng đỏ hơn rồi.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!