Góc Của Chan

TUYỆT TUYỆT – CHƯƠNG 3

7.

Trần Úc Niên quay lại rất nhanh, đi đi về về chưa đầy nửa tiếng đồng hồ.

Tôi có chút ngạc nhiên.

Trên trán anh ta lấm tấm mồ hôi mỏng, anh ta giải thích với tôi: “Tôi để trợ lý qua đó rồi.”

Tôi khẽ gật đầu.

Sự hiện diện của anh ta khiến cả phòng ngủ trở nên chật chội và ngột ngạt.

Tôi cố ý kéo dài thời gian vệ sinh cá nhân, chậm chạp quay lại phòng.

Thấy anh ta đã nhắm mắt nằm trên giường, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Tôi thận trọng nhích người ra phía mép giường, khoảng cách giữa hai chúng tôi thậm chí còn đủ chỗ cho hai người lớn nằm nữa.

Bất thình lình, bàn tay ấm áp của người đàn ông phủ lên eo tôi, ánh mắt anh ta nhìn tôi đầy tình tứ.

Ngay khi anh ta cúi người áp sát lại gần…

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh anh ta và Chu Phức Ngữ quấn quýt bên nhau, cùng những dòng nhật ký ghi lại từng chút một cuộc sống của họ ở Mỹ.

Tôi mạnh bạo đẩy anh ta ra.

Cảm giác ghê tởm dâng lên mãnh liệt.

Đột nhiên, anh ta bật đèn lên.

Sự chán ghét trong mắt tôi không kịp che giấu.

Anh ta sững sờ, đáy mắt vốn dĩ đạm mạc giờ hiện lên vẻ hoảng loạn.

Tôi chớp mắt, lấy lại vẻ bình thản: “Tôi sực nhớ ra mình còn công việc chưa làm xong, tôi qua phòng sách trước.”

Tại phòng sách, tôi liên lạc với luật sư ly hôn.

Sau đó, tôi gửi thư phản hồi cho cấp trên.

Nửa tháng trước, sếp đã trao cho tôi cơ hội thăng tiến: chuyển sang Mỹ làm Giám đốc khu vực.

Khi đó, sếp đã hết lời khuyên nhủ: “Chi Ý, lẽ nào em không muốn đi sao? Đây là cơ hội mà bao nhiêu người cầu còn chẳng được.”

Tôi đã do dự rất lâu, vì Trần Úc Niên và Chu Phức Ngữ đang ở đó.

Tôi không muốn chạm mặt hai người họ nơi đất khách quê người.

Thật vừa hay, giờ anh ta đã về, tôi cũng có thể ly hôn rồi.

8.

Rời khỏi phòng sách, tôi sang phòng khách ngủ.

Tôi đặt báo thức rất sớm, định bụng sẽ rời đi lặng lẽ.

Không ngờ, anh ta còn dậy sớm hơn cả tôi.

Chúng tôi nhìn nhau, anh ta vẫn giữ vẻ thản nhiên, tháo tạp dề trên người ra: “Ăn sáng đi.”

Tôi không ngờ anh ta lại dậy sớm thế, nhìn vào điện thoại, tôi tìm một cái cớ: “Tôi sắp muộn làm rồi. Tôi đi trước đây.”

Nhưng Trần Úc Niên không để tôi đi dễ dàng như vậy, anh ta nhanh chóng đóng gói bữa sáng vào hộp, động tác ung dung tự tại: “Tôi đưa em đi.”

Anh ta khoác áo khoác vào.

Tôi muốn từ chối, nhưng anh ta mạnh mẽ nắm lấy tay tôi.

Lại một lần nữa tiếp xúc thân mật, nhưng chẳng còn cảm giác rung động nào, chỉ có sự gượng gạo vây bủa.

Tay tôi cứng đờ, để mặc anh ta dắt đi.

Anh ta lái xe sai hướng.

Tôi nhắc nhở: “Tôi đổi chỗ làm rồi.”

Sau khi cuộc thi khiêu vũ năm đó kết thúc, tôi đã từ chức tại studio múa.

Vì áp lực dư luận, tôi cũng không thể tiếp tục hoạt động trong ngành múa được nữa.

Sai lầm của Chu Phức Ngữ khiến người ngoài đổ dồn mọi tội lỗi lên đầu tôi, cộng thêm việc có Trần Úc Niên đứng ra bảo lãnh cho cô ta, cả người trong giới lẫn ngoài giới đều cho rằng nhân phẩm của tôi có vấn đề.

Trần Úc Niên ngẩn người, gương mặt lộ vẻ thẫn thờ.

Giọng anh ta hơi khàn đi: “Chuyện này là sao?”

Năm đó, rất nhiều phụ huynh đã kéo đến studio làm loạn, yêu cầu tôi phải thôi việc, nếu không họ sẽ không ký tiếp hợp đồng.

Tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc rút khỏi vị trí cổ đông đồng sáng lập.

Tôi không giải thích, cũng chẳng muốn giải thích.

Tôi chỉ đọc địa chỉ công ty hiện tại cho anh ta.

Đến nơi, tôi chuẩn bị xuống xe, khách sáo nói lời cảm ơn.

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt đen thẳm u tối.

Một lần nữa, anh ta nhắc nhở: “Chi Ý, chúng ta là vợ chồng.”

“Không cần phải khách sáo như thế.”

Đây là lần thứ hai anh ta nhắc tôi chuyện này.

Anh ta nói: “Chiều tối tôi đến đón em.”

Tôi chớp mắt, đầu óc xoay chuyển rồi nói dối một câu: “Không cần đâu. Bộ phận của tôi dạo này có dự án mới, tối nay tôi phải tăng ca.”

Sau khi về nước, Trần Úc Niên thường xuyên về nhà rất muộn, tôi cứ ngỡ tối nay anh ta cũng thế.

Vì vậy, sau khi lấy cớ tăng ca để thoái thác việc anh ta đón mình, tôi chọn cách về nhà sớm, dù sao anh ta cũng chẳng biết được.

Thế nhưng, vừa đẩy cửa bước vào, bóng dáng Trần Úc Niên đã hiện ra trong bếp.

Nghe thấy tiếng động, anh ta quay người lại, ném một cái nhìn về phía tôi: “Chẳng phải em nói phải tăng ca sao?”

Ánh mắt tôi lảng tránh: “À… công việc xong sớm hơn dự kiến nên không cần tăng ca nữa.”

Anh ta nấu ba món mặn và một món canh.

Nhìn những món ăn trên bàn, tôi có chút thẫn thờ.

Trước khi ra nước ngoài, Trần Úc Niên không hề biết nấu ăn, vậy mà khi trở về, anh ta lại sở hữu tay nghề điêu luyện đến thế.

Nhưng tất cả đều là nhờ Chu Phức Ngữ “rèn luyện” mà thành.

Chu Phức Ngữ từng nhắc chuyện mình không ăn được đồ Tây, nên Trần Úc Niên đã vì cô ta mà học nấu món Trung.

Cô ta còn từng khoe Vlog Trần Úc Niên nấu ăn, dù trong đó chỉ có bóng lưng của anh ta.

Trong video đó, trạng thái của Chu Phức Ngữ rất tốt: “Hello các fan yêu dấu, chúc mừng năm mới. Dù chúng mình không ở trong nước, nhưng chúng mình vẫn đang đón năm mới cùng mọi người tại đây. Cho mọi người xem anh bạn thanh mai trúc mã của mình này, anh ấy đang nấu cơm cho mình đó. Mình ăn không quen đồ Tây nên anh ấy đã đi học nấu món Trung rồi.”

Bóng lưng người đàn ông thanh mảnh, hơi cúi người.

Dù hình ảnh Trần Úc Niên chỉ lướt qua nhưng vẫn gây ra một cơn chấn động nhỏ.

Khi ấy, tôi đã rất lâu không được gặp anh ta.

Đó là cái Tết đầu tiên kể từ ngày anh ta rời đi.

Nhìn ảnh anh ta qua màn hình mạng xã hội, sống mũi tôi cay nồng, trong lòng dâng lên cảm giác hụt hẫng xót xa.

Thời đại học, vì bố mẹ ly hôn rồi ai nấy đều có gia đình riêng, tôi thường phải đón Tết một mình.

Anh ta đã ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ rồi chuyển sang tàu cao tốc để đến thành phố của tôi, tìm tôi, ở bên tôi suốt bốn cái Tết.

Nhưng cái Tết đầu tiên sau khi kết hôn, anh ta đã vắng mặt.

Những món anh ta nấu đều là món Chu Phức Ngữ thích.

Trần Úc Niên nhìn tôi với ánh mắt đầy mong đợi: “Ngon không?”

Tôi khẽ gật đầu: “Khá ngon.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!