9
Đêm khuya hôm đó, có tiếng gõ cửa phòng tôi.
Là Thẩm Tri Uyên.
Anh ta bước vào ngồi xuống bên cạnh tôi.
Một lúc lâu anh ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi đăm đăm.
Ánh mắt ấy vô cùng phức tạp.
Có sự thăm dò, có sự xem xét, và cả những thứ mà tôi không đọc hiểu được.
Dường như anh ta muốn nhìn thấu qua vẻ bình lặng bên ngoài để chạm đến tận sâu trong linh hồn tôi.
Rất lâu sau, anh ta mới dời tầm mắt đi.
Anh ta không hề nhắc đến Bạch Mộng Nguyệt, mà từ trong chiếc cặp công văn mang theo bên người, anh ta lấy ra một bản hồ sơ y tế cũ kỹ đã ngả vàng đưa cho tôi.
Trên bìa hồ sơ viết tên của anh ta.
Tôi nghi hoặc mở ra.
Bên trong ghi chép về một vụ tai nạn xe hơi từ nhiều năm trước.
Vụ tai nạn đó đã khiến dây thần kinh não bộ của anh ta bị tổn thương, dẫn đến việc anh ta bị mất đi phần lớn xúc giác và khứu giác trong một thời gian ngắn.
“Em gái tôi đã phải chịu đựng nỗi đau bệnh tật giày vò suốt nhiều năm trên giường bệnh, tôi hận bản thân mình vô năng không thể làm gì được.”
“Nhưng sau vụ tai nạn đó, ngay cả tư cách để cảm nhận nỗi đau tôi cũng đánh mất…”
“Suốt ba tháng trời.”
Giọng anh ta giữa đêm thanh vắng nghe trầm thấp lạ thường.
“Tôi không biết nóng lạnh, cũng chẳng biết đớn đau.”
“Dùng nước sôi xối vào tay cũng không có cảm giác gì, cho đến khi tận mắt thấy da thịt bị bỏng tới mức tím tái.”
“Tôi va phải cạnh bàn, máu chảy đầm đìa cũng chẳng hề hay biết, cho đến khi người khác kinh hãi hét lên và chỉ cho tôi xem.”
Tôi thẫn thờ, không thể tin nổi mà nhìn anh ta.
“Tôi hiểu rõ hơn bất cứ ai rằng, việc không cảm nhận được không có nghĩa là nguy hiểm không tồn tại.”
“Đó là cảm giác mất kiểm soát đối với chính hoàn cảnh của bản thân.”
“Là nỗi cô đơn khi cả thế giới đều coi em là một con quái vật, trong khi chỉ mình em biết rằng mình chỉ là bị ‘hỏng hóc’ mà thôi.”
“Tôi hiểu rõ điều đó hơn bất kỳ ai.”
Anh ta khẽ thở dài một tiếng u uẩn.
“Tôi không muốn em phải trải qua điều đó thêm một lần nào nữa.”
Đến lúc này, anh ta mới hoàn toàn trút hết nỗi lòng với tôi.
“Tô Căng, tôi cưới em không phải vì em ‘dễ kiểm soát’, cũng không phải vì những điều kiện mà nhà họ Tô đưa ra.”
“Mà là vì tôi thấu hiểu thế giới của em nguy hiểm đến nhường nào.”
Khoảnh khắc ấy, một góc sâu thẳm nhất nơi đáy lòng tôi dường như bị những lời nói của anh ta đâm trúng, rung động mãnh liệt.
10
Từ ngày đó, phương thức chung sống của chúng tôi đã xảy ra một sự thay đổi kỳ quặc.
Anh ta bắt đầu cưỡng chế lắp đặt cho cuộc sống của tôi đủ loại thiết bị giám sát không tưởng.
Trong giày của tôi có cảm biến để ngăn tôi đứng quá lâu làm tổn thương bàn chân.
Ly nước của tôi là loại điều chỉnh nhiệt độ thông minh, luôn giữ ở mức nhiệt không bao giờ làm tôi bị bỏng.
Anh ta thậm chí còn kiếm đâu ra một chiếc máy giám sát siêu nhỏ, nửa ép buộc đeo vào cổ tay tôi, kết nối 24/24 với ứng dụng trên điện thoại của anh ta.
Chỉ cần có một biến động bất thường nào, điện thoại của anh ta sẽ lập tức cảnh báo chủ nhân.
Tôi cảm thấy mình giống như đang bị giám sát một cách tinh vi, nhưng thật kỳ quái, tôi lại cảm nhận được một sự an tâm chưa từng có từ trong đó.
Sau khi thấy an lòng, tôi lại tự giễu cợt mỉm cười.
Có lẽ Thẩm Tri Uyên đối tốt với tôi chỉ vì chứng vô cảm của tôi quá hiếm thấy, quá kỳ lạ, gợi lại cho anh ta chút ký ức về quãng thời gian mất cảm giác ngắn ngủi của chính mình mà thôi.
Chỉ là nhất thời thấy mới lạ mà thôi.
Dẫu sao thì, gia tộc của tôi cũng chính vì lý do này mới coi tôi như một quân cờ để gả cho anh ta.
Ngày hôm ấy, anh ta cùng tôi tham dự một buổi đấu giá từ thiện.
Hội trường rất đông người, khi tôi đi băng qua một lối đi nhỏ.
Để tránh một người phục vụ đang bưng rượu, tôi vô tình va phải cạnh của một chiếc bàn vuông bằng gỗ đỏ bên cạnh.
Tại vị trí khuỷu tay truyền đến một cảm giác va chạm mạnh.
Nhưng tôi chẳng hề để tâm, cứ thế tiếp tục đi theo Thẩm Tri Uyên về phía trước.
Đi được vài bước, anh ta đột nhiên dừng lại.
Đôi lông mày nhíu chặt, anh ta ngoảnh đầu nhìn tôi trân trân.
“Có chuyện gì thế?” Tôi hỏi.
Anh ta không nói lời nào, trực tiếp nắm lấy cánh tay tôi, kéo ống áo lên cao.
Dưới lớp ống tay bằng lụa trắng, một vết rách dài hoác ra đầy hãi hùng.
Máu tươi đang tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ rực cả một mảng vải lớn.
Tôi thẫn thờ, cúi đầu nhìn vết thương dữ tợn kia.
Đầu óc trống rỗng.
Tôi… bị thương rồi sao?
Từ bao giờ thế?
Sắc mặt Thẩm Tri Uyên ngay lập tức sa sầm đến đáng sợ.
Anh ta không nói hai lời, cắt ngang cuộc trò chuyện với một đối tác kinh doanh quan trọng ngay tại chỗ.
Anh ta cởi áo vest ngoài bọc lấy người tôi, bế bổng tôi lên.
Trước những ánh mắt ngỡ ngàng của toàn bộ khách khứa, anh ta sải bước rời khỏi hiện trường.
11
Lúc xử lý vết thương ở bệnh viện, tôi nhìn nghiêng khuôn mặt luôn căng thẳng của anh ta suốt cả quá trình.
Khi bác sĩ băng bó, anh ta khẽ nhíu mày theo bản năng.
Một cảm giác kỳ lạ bắt đầu lan tỏa trong lòng tôi.
Rất nhanh sau đó, tôi nghe nói rằng khách sạn năm sao nơi tổ chức buổi đấu giá ấy, chỉ trong vòng một đêm đã thay mới toàn bộ bàn ghế có góc cạnh sắc nhọn.
Đồng thời, tất cả các góc bàn, góc tường đều được bọc một lớp đệm giảm chấn dày cộp.
Trên đường từ bệnh viện về nhà, không gian trong xe rất yên tĩnh, anh ta đột nhiên lên tiếng: “Sau này, nếu cơ thể bị va đập, hoặc có bất kỳ cảm giác bất thường nào, phải lập tức dừng lại để kiểm tra ngay.”
Tôi nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ lùi lại vun vút, lòng đầy mịt mờ.
Anh ta dường như nhận ra sự lúng túng của tôi, tông giọng bỗng dịu xuống: “Tô Căng, em phải học cách tự yêu lấy chính mình.”
Anh ta bắt đầu dạy tôi cách nhận biết những “tín hiệu không đau” mà cơ thể phát ra: “Ví dụ, da mẩn đỏ, sưng tấy, nghĩa là có viêm hoặc bị bầm tím.”
“Nhiệt độ tại chỗ tăng cao, là cơ thể đang báo cho em biết nơi đó đang phát viêm.”
“Nhịp tim tăng nhanh vô cớ, hơi thở trở nên dồn dập, có thể là cơ thể đang phản ứng căng thẳng, cảnh báo em có nguy hiểm.”
Anh ta giống như một người thầy kiên nhẫn nhất thế gian.
Tôi ngẩn ngơ nhìn anh ta.
Nhìn khuôn mặt nghiêng tuấn tú của anh ta lúc ẩn lúc hiện dưới ánh sáng le lói hắt qua cửa xe.
Tôi cố gắng từ đôi mắt sâu thẳm ấy để phân định xem sự quan tâm vượt mức bình thường này rốt cuộc là chân tâm, hay chỉ là giả ý.
Thứ tôi nhìn thấy chỉ là một sự chân thành sâu thăm thẳm mà tôi không sao thấu hiểu hết được.
Cứ như vậy, mối quan hệ giữa tôi và anh ta nhanh chóng ấm lên trong sự giao thoa giữa “bảo vệ” và “được bảo vệ”.
Anh ta bắt đầu nắm tay tôi một cách đầy tự nhiên để kiểm tra xem móng tay tôi có bị gãy hay không, hay sẽ theo bản năng che chắn phía sau mỗi khi tôi xuống cầu cầu thang.
Những đụng chạm cơ thể từng khiến tôi không thoải mái nay lại trở nên thường xuyên và tự nhiên đến lạ.
Còn tôi, cũng bắt đầu quen với sự hiện diện của anh ta.
Quen với việc mỗi sáng thức dậy sẽ nhận được báo cáo chỉ số cơ thể từ anh ta kèm một câu: “Mọi thứ đều bình thường”.
Quen với việc để lại một ngọn đèn chờ anh ta về lúc đêm muộn.
Tất cả những điều này đều lọt vào tầm mắt của một Bạch Mộng Nguyệt đầy lòng đố kỵ.
Hai lần liên tiếp phá hoại thất bại đã khiến cô ta hoàn toàn rơi vào điên cuồng.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖