Góc Của Chan

ẢNH ĐẾ MẤT TRÍ NHỚ VÀ ĐỆ NHẤT KIÊU KỲ – CHƯƠNG 5

10

Lâm Tụng không chỉ muốn “làm chết” tôi, mà còn muốn làm cho Hoa thị chết theo.

Hắn như một con chó điên đi tranh cướp mọi việc làm ăn của Hoa thị, kể cả có phải bù lỗ hắn cũng nhất quyết cướp cho bằng được.

Chuỗi hành động trả thù này khiến tôi không kịp trở tay.

Cả công ty rối như tơ vò.

Đến cả bố mẹ vốn đã ít khi hỏi han chuyện công ty cũng phải gọi điện lo lắng hỏi thăm.

Tôi thực sự hết cách, đành phải liên lạc lại với đàn anh Giang.

May thay anh ấy rất thấu tình đạt lý, hứa sẽ dốc sức giúp Hoa thị đạt được hợp tác.

Tôi lập tức thu xếp hành lý, bay ra nước ngoài.

Đến khách sạn đã là buổi đêm, tôi chẳng kịp nghỉ ngơi mà lập tức trang điểm, thay một chiếc váy đỏ rực.

Đối với nhan sắc của mình, tôi luôn tự tin tuyệt đối.

Dù sao thì từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ Lâm Tụng ra, tất cả mọi người đều khen tôi xinh đẹp.

Lúc đến gõ cửa phòng suite của đàn anh, tôi phát hiện cửa không khóa.

Một bóng hình cao ráo đang ngồi trên ghế sofa, lưng quay về phía tôi.

Tôi bưng ly rượu vang bước vào, cười nói: “Đàn anh, xin lỗi nhé, em đến muộn.”

Tôi ngồi xuống sofa.

Vừa quay đầu lại, đập vào mắt là gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lẽo của Lâm Tụng.

Tôi sợ tới mức run tay, cả ly rượu vang đổ ụp lên người.

“Anh…!”

“Thấy tôi mà trưng ra cái bộ mặt chết chóc này à?”

Lâm Tụng ung dung tựa lưng vào sofa, nheo mắt nhìn tôi: “Nếu đổi thành gã đàn anh chó chết kia của em, có phải em đã nhào tới ôm ấp rồi không?”

Tôi giận dữ lườm hắn: “Anh mắng ai đấy hả?!”

“Mắng Giang Kỳ Tân đó, xót rồi à?”

“Đàn anh đâu? Anh làm gì anh ấy rồi?”

Hắn cười lạnh: “Giết rồi, đang chuẩn bị nấu lẩu đây.”

“Lâm Tụng!”

Tôi đập mạnh ly rượu xuống bàn, đứng dậy định bỏ đi, nhưng Lâm Tụng lại trầm giọng lên tiếng: “Hoa Sênh, em dám bước đi một bước thử xem? Muốn đi tìm hắn à?”

Tôi đứng khựng lại, hừ lạnh: “Chứ không tôi ở lại đây làm gì, để anh bắt nạt chắc?”

“Tôi bắt nạt em? Là ai đem bán chồng mình trước hả?”

“Tôi đã bảo không phải tôi…”

Lâm Tụng vươn tay kéo lấy tay tôi.

Tôi hất hắn ra, gót giày cao gót bị trẹo một cái, thế là bị hắn ôm gọn rồi ngã nhào xuống sofa.

Tay hắn đỡ lấy thắt lưng tôi, mặt lạnh như tiền nhưng giọng điệu lại đầy vẻ lo lắng: “Ngã rồi à? Đau ở đâu?”

“Không cho anh chạm vào tôi!”

Lâm Tụng chẳng thèm để ý, tay hắn nắn bóp khắp người tôi, thấy tôi không hít hà vì đau thì sắc mặt mới dịu đi đôi chút.

Nhưng khi tay hắn chạm lên trán tôi, đôi lông mày sắc sảo bỗng nhíu chặt lại: “Sao lại nóng thế này?”

Tôi cắn môi không nói, cảm thấy mình vừa bị hắn xem trò cười.

Cứ hễ hỏa khí bốc lên hay lo lắng quá mức là tôi lại rất dễ phát sốt.

“Hoa Sênh, em bị ngốc à?” Lâm Tụng bế ngang tôi lên rồi rảo bước đi ra ngoài, dáng vẻ vô cùng gấp gáp.

“Anh làm cái gì thế…”

“Đi gặp bác sĩ, em muốn sốt thành ngốc luôn à? Đừng có cựa quậy.”

Hắn xốc nhẹ tôi trong lòng, mỉa mai: “Sao lại gầy đi thế này, nhớ đàn anh đến mức ăn không ngon ngủ không yên à?”

Tôi há miệng cắn chặt vào cánh tay hắn.

Kết quả là bị đống cơ bắp rắn chắc đó làm cho đau cả răng.

Lâm Tụng cười hừ một tiếng.

“Anh thả tôi xuống, tôi chẳng sao cả…”

Sự thật chứng minh, tôi đúng là chỉ được cái cứng miệng.

Chẳng bao lâu sau tôi bắt đầu sốt cao không dứt.

Bác sĩ nói do hệ miễn dịch của tôi giảm sút nên đã bị nhiễm cúm A.

Trong thời gian nằm viện ở nước ngoài, luôn là một tay Lâm Tụng chăm sóc tôi.

Hắn cũng chẳng thuê hộ lý, cứ thế ngủ luôn trong phòng bệnh, ngày ngày mua cơm cho tôi.

Tôi hoàn toàn không đoán được ý đồ của hắn là gì.

Hắn định làm gì đây, vỗ béo tôi rồi mới thịt à?

Ngày thứ năm tôi nằm viện, đàn anh Giang Kỳ Tân nói muốn đến thăm tôi.

Cả tuần tôi chưa gội đầu, cứ liên tục soi gương vuốt tóc, hòng tạo ra chút cảm giác bồng bềnh ảo ma.

Lâm Tụng lạnh mặt đứng một bên: “Đừng soi nữa, người đang nằm chình ình trong phòng bệnh mà còn muốn dùng sắc đẹp dụ dỗ hắn à?”

“Cái này mà gọi là dụ dỗ sắc đẹp hả!”

“Thế sao lúc gặp tôi, chẳng thấy em chăm chút thế này bao giờ?”

Tôi lười cãi nhau với hắn, đang nghĩ xem lát nữa có thể lén trò chuyện riêng với đàn anh không.

Cửa phòng bệnh bị gõ.

Giang Kỳ Tân ôm hoa bước vào, đi cùng anh ấy còn có… bạn trai mới quen.

Lâm Tụng nhướn mày, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Tôi: “……”

Cười cái khỉ mốc ấy mà cười!

11

Giang Kỳ Tân và bạn trai vừa đi, nụ cười gượng gạo trên mặt tôi cũng vụt tắt.

Anh ấy yêu đương rồi, tôi không tiện tìm anh ấy bàn chuyện hợp tác riêng nữa, lỡ làm bạn trai anh ấy hiểu lầm thì hỏng bét.

Chuyện làm ăn của tôi lại một lần nữa đổ sông đổ biển.

Mặt tôi xị ra như cái mâm, sống không bằng chết.

Lâm Tụng mang bữa trưa đến, mở nắp đặt trước mặt tôi, thìa đũa đều bày biện sẵn sàng.

“Tôi không muốn ăn.”

Tôi ủ rũ.

“Thích hắn đến thế cơ à?” Lâm Tụng lấy khăn ướt lau tay cho tôi, lạnh lùng nói: “Hắn chẳng qua chỉ là một tên gay thôi mà, em đến cơm cũng nuốt không trôi sao?”

Thực ra… tôi cũng chẳng thấy đau khổ gì cho cam.

Tôi nhận ra tình cảm của mình dành cho đàn anh Giang không hề sâu đậm đến thế.

Thời đại học cũng chỉ là ngưỡng mộ, gọi “nam thần” cho quen miệng nên cũng chẳng buồn đổi cách gọi thôi.

Cái tôi muốn hơn cả là bàn xong chuyện làm ăn cơ.

“Mặc kệ tôi!” Tôi tọng một thìa cơm lớn vào miệng, phồng má nhai nhồm nhoàm.

Lâm Tụng đưa tay gạt hạt cơm dính trên khóe miệng tôi: “Ăn từ từ thôi, thật là chẳng có tiền đồ gì cả.”

“Hừ, anh cười tôi, thế còn anh với Triệu Vũ Điềm thì sao? Bao nhiêu năm rồi mà đến một cô bạn gái anh cũng không tìm…”

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.

Tôi thật không ngờ Triệu Vũ Điềm cũng đang ở nước ngoài.

Cô ta vừa xuất hiện, mặt Lâm Tụng đã đanh lại.

Họ ra ngoài nói chuyện.

Tôi ở trong phòng bệnh vừa ăn cơm vừa nhìn trộm ra ngoài, cuối cùng vẫn quyết định lẻn ra nghe lén.

Triệu Vũ Điềm không nhân cơ hội này nói xấu tôi đấy chứ?

Hồi ở trường, thực ra chúng tôi cũng chẳng ưa gì nhau.

Triệu Vũ Điềm cực kỳ giỏi cái trò “trà xanh”, tôi đã từng nếm trái đắng dưới tay cô ta mấy lần rồi.

Dù sao hiện tại tôi đang nằm trong “tay” Lâm Tụng, vạn nhất hắn giúp “ánh trăng sáng” ngược đãi tôi thì sao?

Vừa chạy ra, đã thấy Lâm Tụng và Triệu Vũ Điềm đứng ở góc hành lang.

Mắt Triệu Vũ Điềm đỏ hoe, nhỏ giọng nói: “Anh Tùng, em biết, bao nhiêu năm nay anh vẫn không thay đổi…”

Lâm Tụng quay lưng về phía tôi, tôi không nhìn rõ biểu cảm của hắn.

Nhưng tôi đoán, chắc chắn là một ánh mắt tràn đầy sủng ái rồi.

Hay lắm, vừa mới cười nhạo tôi xong, quay ngoắt đi một cái đã bắt đầu đưa tình liếc mắt với nhau rồi!

“Chị Sênh?” Triệu Vũ Điềm tinh mắt phát hiện ra tôi.

“Sao chị lại đứng nép ở đó thế? Em với anh Tùng lâu ngày không gặp nên ngồi ôn lại chuyện cũ chút thôi, tụi em đang định…”

Định cái gì?

Định ở bên nhau chắc?

Ngón tay trong túi áo của tôi khẽ cuộn lại, lập tức cướp lời: “Ồ, thế thì trùng hợp quá. Bạn trai tôi cũng vừa đến đón tôi về nước rồi, hai người cứ tự nhiên nhé, không cần để ý đến tôi đâu.”

Dứt lời, Lâm Tụng đột ngột quay đầu nhìn tôi, ánh mắt sắc lẹm và u ám: “Bạn trai?”

“Phải, tôi mới quen không lâu, du học sinh bên này, cực phẩm ‘tiểu nãi cẩu’ luôn nhé.”

Tôi giơ giơ chiếc điện thoại, chẳng thèm đếm xỉa đến ánh mắt của Lâm Tụng, quay lưng bỏ đi thẳng.

Chẳng biết tại sao, mũi tôi bỗng thấy hơi cay cay.

Tôi đi về phòng bệnh, nhìn thấy đồ ăn trên bàn, còn có cả trái cây đã gọt sẵn, đồ tráng miệng trong tủ lạnh…

Tất cả những thứ này đều do một tay Lâm Tụng chuẩn bị cho tôi.

Những ngày qua, sự chăm sóc của hắn dành cho tôi có thể nói là tỉ mỉ đến từng chân tơ kẽ tóc.

Chẳng khác gì mẹ tôi chăm sóc tôi vậy.

Tôi ngồi xuống tiếp tục ăn cơm.

Thế nhưng nuốt thế nào cũng không trôi, trong lòng cứ thấy nghẹn lại.

Đồ tồi.

Đồ tồi đại phong lưu!

Trong lòng thì chứa chấp “ánh trăng sáng”, vậy mà còn ở đây tung hỏa mù bằng “đạn bọc đường” với tôi…

Không phải chỉ là yêu đương thôi sao, ai mà chẳng biết làm?

Hắn yêu Triệu Vũ Điềm được, thì tôi cũng yêu được!

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!