Góc Của Chan

ẢNH ĐẾ MẤT TRÍ NHỚ VÀ ĐỆ NHẤT KIÊU KỲ – CHƯƠNG 3

6

Tôi đang thử lòng Lâm Tụng.

Dù sao thì biểu hiện vừa rồi của hắn cũng có chút bất thường.

Thương trường mà, phải luôn cẩn trọng mọi lúc.

Nhưng Lâm Tụng lại co rúp trên sofa, dáng người cao lớn cuộn tròn lại, trông có vẻ thật sự rất khó chịu.

“Đau đầu, đầu anh đau quá.”

“Vợ ơi… vợ đâu rồi? Không cần anh nữa sao?”

Nói thật, gương mặt đó của hắn sinh ra đã quá đỗi đẹp trai.

Bất kể làm ra biểu cảm hay động tác gì cũng đều khiến người ta phải rung động.

Đúng là nam sắc hại người mà!

Tôi hít sâu vài hơi, nghĩ đến việc hắn đúng là một bệnh nhân, nhỡ xảy ra chuyện gì thật thì khổ, nên vẫn đưa tay lên thăm dò trán hắn.

“Em ở đây. Đau đầu lắm sao?”

“Ừm… Vợ xoa bóp giúp anh nhé, có được không?”

Hắn khẽ phát ra một tiếng ừ hử trong mũi, những ngón tay thon dài túm chặt lấy gấu váy tôi, cứ như thể sợ tôi sẽ biến mất không bằng.

Tôi bị hắn bám dính đến mức chẳng còn cách nào khác, đành ngồi xuống xoa bóp thái dương giúp hắn.

Đang ấn dở, Lâm Tụng đã vòng tay ôm chặt lấy tôi vào lòng, cúi đầu hôn xuống.

Trong cơn mơ màng, tôi hình như nghe thấy tiếng điện thoại rung, định đưa tay lấy thì lại bị nụ hôn đột ngột sâu thêm của Lâm Tụng giam giữ.

Nụ hôn kết thúc, tôi cầm lấy điện thoại thì lại phát hiện chẳng có tin nhắn nào cả.

Lâm Tụng đã ôm tôi ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Tôi bị hắn đè chặt không cử động nổi, gửi tin nhắn cho trợ lý cũng không thấy hồi âm, nhắm mắt lại, chẳng hiểu sao cũng ngủ thiếp đi luôn.

Tiếng chuông điện thoại reo vang làm tôi giật mình tỉnh giấc.

Vừa bắt máy, giọng nói gấp gáp của trợ lý đã truyền đến: “Hoa tổng! Đàn anh của cô nói gửi tin nhắn mà cô không trả lời, anh ấy không còn cách nào khác nên đã ký hợp đồng với tập đoàn Lâm thị rồi!”

“Gửi tin nhắn? Không thể nào, tôi không hề nhận được…”

Lời nói của tôi khựng lại, nghĩ đến cảm giác điện thoại rung lúc đang hôn nhau, tôi đột ngột quay đầu sang bên cạnh.

Chỗ bên cạnh trống không.

Người đàn ông vốn dĩ đang ôm tôi ngủ đã không thấy tăm hơi đâu.

Hay lắm!

Hay cho cái nhà anh họ Lâm kia!

Vừa ngủ vừa sờ lại còn hôn hít không ngừng, hóa ra là chơi trò “đen ăn đen” với tôi ở đây đấy hả?

Tôi cúp điện thoại, giẫm lên đôi cao gót, hùng hổ xách váy lao ra khỏi phòng.

Mới đi được vài bước, đã thấy Lâm Tụng đang đứng trên hành lang tầng hai, đang dây dưa lôi kéo với hai cô nàng tóc dài xinh đẹp.

Tôi cười lạnh một tiếng, bước tới nắm chặt lấy cánh tay hắn: “Lâm Tụng, anh còn dám công nhiên chơi bời gái gú ở đây à!”

Lâm Tụng quay đầu thấy tôi, lập tức vươn tay ôm chầm lấy: “Vợ ơi, cuối cùng em cũng đến rồi! Hai cái cô này cứ khăng khăng nói anh là anh trai của họ, trên người họ có mùi hôi lắm, anh buồn nôn quá.”

Tôi: “?”

“Rõ ràng tôi xịt nước hoa mà… Chờ đã, anh gọi cô ta là gì?!”

Cô nàng tóc vàng trợn tròn mắt: “Cô ta là Hoa Sênh mà! Là đại công chúa khó đối phó nhất của nhà họ Hoa! Là kẻ thù số một của anh đấy! Anh Tụng, có phải anh bị bỏ bùa mê thuốc lú rồi không?!”

“Câm miệng!” Lâm Tụng lạnh lùng nhìn cô ta: “Vợ tôi mà cô cũng dám mắng à? Cô ấy khó đối phó là vì cô ấy xinh đẹp, hạng xấu xí như cô tất nhiên là dễ đối phó rồi, đưa cho cô cái gương chắc cô tự dọa chết chính mình luôn quá.”

Cô nàng tóc vàng: “??”

Cô ta tức phát khóc: “Anh Tụng, anh…”

“Cô đừng có đeo bám tôi nữa, tôi không thèm làm thái tử gia nhà họ Lâm gì hết, tôi chỉ muốn làm chồng của vợ tôi thôi.”

Lâm Tụng nói xong liền dắt tay tôi bỏ đi thẳng.

7

Chuyện bắt đầu trở nên hóc búa rồi đây.

Bởi vì tôi không thể xác định nổi Lâm Tụng rốt cuộc có phải đang diễn hay không.

Bảo là diễn à?

Nhưng mọi phản ứng của hắn đều không giống.

Bảo không phải diễn?

Nhưng hắn đóng đạt quá mức quy định, đặc biệt là những lời tình tứ sến súa khi hắn hôn tôi…

Nếu hắn không thực sự mất trí nhớ.

Thì có nghĩa là hắn thực sự thích tôi.

Điều này lại càng không thể xảy ra.

Tôi đưa Lâm Tụng đến bệnh viện trước, bảo bác sĩ kiểm tra não bộ cho hắn một lần nữa.

Bên ngoài tòa nhà cấp cứu, trợ lý báo cáo tình hình với tôi: “Hoa tổng, người ký hợp đồng với đàn anh của cô là đại diện Triệu của tập đoàn Lâm thị. Nhưng chúng ta không thể chắc chắn được liệu có phải Lâm tổng chỉ thị cho đại diện Triệu đi hay không, có lẽ… Lâm tổng thực sự chưa khôi phục?”

Tôi đang nhíu mày suy nghĩ thì đột nhiên một chiếc xe đỗ lại bên cạnh.

“Hoa đại tiểu thư, có rảnh để trò chuyện chút không?”

Tôi không ngờ, người tìm đến mình lại là đứa em trai riêng của Lâm Tụng.

Tên là Lâm Chính Tông.

Tôi cười khẩy: “Chậc, cái tên này nghe một cái là biết con riêng rồi. Tên mới của hoàng đế à?”

Lâm Chính Tông nghiến răng: “Nghe nói người anh trai mất tích của tôi đang nằm trong tay cô hả?”

Tôi lộ vẻ chấn động: “A, anh trai cậu mất tích rồi sao?”

“Tôi đoán là anh tôi mất trí nhớ rồi nên mới bị cô nắm thóp.”

Lâm Chính Tông nhìn chằm chằm tôi: “Hoa đại tiểu thư, tôi biết cô làm tất cả vì chuyện làm ăn, tôi rất khâm phục cô, hay là chúng ta hợp tác nhé? Cô giao anh tôi cho tôi. Chỉ cần tôi làm phế đôi chân của anh ta, ông nội sẽ đuổi anh ta khỏi tập đoàn thôi, nhà họ Lâm không chấp nhận một kẻ tàn tật nắm quyền đâu. Đợi tôi giành được quyền thừa kế, dự án khu đô thị mới sẽ nhượng lại cho cô 10% lợi nhuận trong vòng 5 năm, thấy sao?”

Phải thừa nhận là điều kiện hắn đưa ra rất hấp dẫn.

Thương nhân thì chẳng bao giờ có lý do để từ chối lợi ích, huống chi đây còn là mỡ dâng tận miệng.

Chỉ là, cái thằng em này của Lâm Tụng… cũng chẳng làm tôi ưa nổi.

Rất nhanh sau đó, kết quả kiểm tra đã có, tình trạng của Lâm Tụng vẫn như trước, không có tiến triển gì.

Trên xe đi về, tôi hỏi Lâm Tụng có phải đã lén xóa tin nhắn của tôi không.

Lâm Tụng nghịch ngợm những ngón tay của tôi, vẻ mặt vô tội, đáy mắt long lanh ngấn nước.

Cứ như thể tôi mà hỏi thêm câu nữa là hắn sẽ nhảy thẳng xuống xe để chứng minh sự trong sạch của mình luôn vậy.

Đến cả trợ lý ngồi ghế phụ cũng không nhịn được quay đầu lại nói: “Hoa tổng, cô đừng ép anh ấy nữa, anh ấy đã bảo không phải mình rồi mà, vả lại bác sĩ vừa bảo anh ấy cần được chăm sóc tốt, cô… đừng bắt nạt anh ấy nữa.”

Tài xế cũng phụ họa: “Đúng đấy Hoa tổng, Lâm tiên sinh thực sự rất yêu cô, vừa rồi cô mới rời đi một lát mà anh ấy đã cuống cuồng hết cả lên.”

“……”

Xem đi, không phải tôi tự luyến đâu.

Những ngày qua, Lâm Tụng đối với tôi quá đỗi “nhất mực thâm tình”.

Đến cả trợ lý và tài xế của tôi cũng bắt đầu nói giúp cho hắn rồi.

Tôi nghi ngờ cứ đà này, bọn họ sắp biến thành người của Lâm Tụng hết cả lượt.

Tôi không tin, nếu hắn thực sự đang giả vờ mà lại không để lộ ra một chút sơ hở nào!

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!