Góc Của Chan

SƠN NGUYỆT CHẲNG HAY, THANH XUÂN ĐÃ CẠN – CHƯƠNG 8

24

Nhị thiếu gia nhà họ Chu bị thương, dĩ nhiên lại là một trận náo loạn.

Phía bệnh viện như gặp phải đại địch, kiểm tra tỉ mỉ cho cậu ta từ đầu đến chân, cuối cùng chẩn đoán kết quả là nứt xương chân phải.



Nứt xương mà vẫn có thể đánh ngang ngửa với Ôn Tử Ngâng.

Sau khi có kết quả kiểm tra, Chu Lập đắc ý vô cùng, cứ rêu rao rằng Ôn Tử Ngâng chẳng có gì ghê gớm, chỉ là một thằng “văn yếu võ mềm” mà thôi.

Chuyện nực cười hơn còn ở phía sau.

Ôn Tử Ngâng cũng trước sau chân vừa chân sau nhập viện ngay tại đó.

Nói cách khác, hai kẻ tử thù vừa mới đấm đá túi bụi xong, giờ đây lại cùng nhau nằm viện.

Cửa đối cửa.

Bộ bọn họ không sợ hai người này lại đánh nhau tiếp hay sao?

25

Làm con trai nhà người ta bị thương phải nhập viện, việc chăm sóc dĩ nhiên tôi không thể thoái thác trách nhiệm.

Tin tức truyền đi.

Người đến thăm bệnh của cả hai bên đông như trẩy hội.

Phía nhà họ Chu thì không nói, nhưng phía nhà họ Ôn, đa số những người đến thăm đều đã nghe loáng thoáng về chuyện của tôi và Ôn Tử Ngâng.

Giờ đây thấy tôi đang chăm sóc Chu Lập.

Cả hai thiếu gia nhà giàu lại nằm ở những phòng bệnh với vị trí đầy vi diệu, mà nguyên nhân là vì đánh nhau vì tôi.

Trong phút chốc, ánh mắt mọi người nhìn tôi đều trở nên kỳ lạ, cứ như đang nhìn một hạng “yêu cơ họa quốc” nào đó.

Bố tôi không biết lấy tin tức từ đâu, hỉ hả dắt theo mẹ kế vội vàng định chạy tới.

Nhìn thấy gương mặt ông ta là tôi đã thấy buồn nôn.

May mà Chu Lập mắt nhìn sáu phương tai nghe tám hướng, người còn chưa kịp lên lầu đã bị cậu ta cho bảo vệ chặn lại bên ngoài, sau đó còn vẫy đuôi tranh công với tôi.

Cậu ta hỏi: “Khương Khương, cô xem tôi làm thế có tốt không?”

Tôi cảm thấy có chút ấm lòng.

26

Chu Lập là con út, cũng là báu vật trong lòng nhà họ Chu.

Vốn dĩ tôi tưởng người nhà họ Chu sẽ trách mắng mình.

Thế nhưng sau khi họ tới, Chu Lập đã đứng ra gánh hết mọi chuyện về mình, chỉ nói là do uống quá chén.

Mẹ của Chu Lập là một người phụ nữ rất dịu dàng, bố cậu ta tuy trông có vẻ uy nghiêm đáng sợ nhưng hễ bị sự mềm mỏng của vợ quấn lấy là cả người liền trở nên hiền hòa hơn hẳn.

Chu phu nhân thậm chí còn an ủi tôi: “Không sao đâu tiểu Khương, đều tại cái thằng nhóc thối này uống coca nhiều quá nên bị loãng xương thôi, không trách cháu được.”

Chu Lập ở bên kia gào lên: “Mẹ, đó toàn là ngụy khoa học thôi!”

Chu phu nhân lườm cậu ta một cái, Chu Lập lập tức im bặt.

Bà lại nắm lấy tay tôi, tiếp tục dịu dàng nói: “Chuyện này bác cũng biết rồi, đều tại anh nó nhốt nó lại.”

“Về bác sẽ đánh gãy chân chó của nó!”

Chu – chân chó – Cẩn liếc nhìn tôi một cái, rồi lại thản nhiên dời tầm mắt đi chỗ khác, xem như là mặc nhận.

Tôi thực sự bái phục.

Những người này tin tức thông thạo, tôi không tin họ không biết về những lời đồn giữa tôi và Ôn Tử Ngâng, đặc biệt là khi cái người kia hiện đang nằm ngay phòng bệnh đối diện.

Thế nhưng Chu phu nhân vẫn có thể đối xử dịu dàng với tôi như vậy.

Có bầu không khí gia đình như thế này, chẳng trách Chu Lập và Ôn Tử Ngâng lại lớn lên với tính cách hoàn toàn khác biệt.

Tôi vẫn nhớ như in gương mặt cao quý, giữ kẽ của mẹ Ôn Tử Ngâng năm đó: “Tiểu Khương à, sau này phải làm phiền cháu chăm sóc Tử Ngâng nhiều rồi.”

Bà khựng lại một chút. “Tử Ngâng nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện, cháu giúp bác chú ý một chút, đừng để mấy hạng người không ra gì sán lại gần nó. Con người sinh ra đã chia ra làm năm bảy loại, quan trọng nhất vẫn là phải biết tự lượng sức mình.”

Lúc đó tôi còn nhỏ, vẫn chưa nghe ra hàm ý mỉa mai trong lời nói của bà ta.

Giờ nghĩ lại… Chẳng phải là đang ám chỉ tôi nên khôn hồn một chút, đừng có mơ tưởng đến những thứ căn bản không thuộc về mình hay sao?

27

Sau đó, Chu Lập ghé tai nói nhỏ với tôi: “Khương Khương, cô cứ yên tâm đi, bố mẹ tôi hồi trẻ đều là ‘chiến thần thuần ái’ cả, họ thích cô lắm! Trước khi tới đây, họ đã dạy dỗ ông anh cả của tôi một trận rồi, cô thấy lần này anh ta ngoan hẳn không?”

“Thế còn anh trai cậu thì sao?”

“… Cô biết chuyện đó chưa?”

Cậu ta thấp giọng hỏi.

“Biết gì cơ?”

“Anh cả tôi có một mối tình đầu chết trẻ…”

Sắc mặt tôi thay đổi rõ rệt: “Cậu đừng bảo là tôi trông giống mối tình đầu của anh ta nhé?”

Cái tình tiết “thế thân” đáng sợ gì thế này?

Vẻ mặt Chu Lập cực kỳ khó tả: “… Cô nghĩ nhiều quá rồi. Chỉ là vì tình đầu gặp tai nạn mất sớm nên tâm lý anh ta hơi biến thái chút, không chịu nổi cảnh tôi tìm thấy chân ái trước anh ấy thôi. Anh ấy nhốt tôi lại, hại tôi phải nhảy cửa sổ, mẹ tôi về là lôi anh ấy ra đánh một trận rồi. Cô cứ yên tâm đi, anh ấy không dám đến đây diễu võ dương oai nữa đâu!”

Nói xong, cậu ta chậc chậc cảm thán: “Không ngờ nha, hóa ra cô lại thích kiểu thiết lập như thế à?”

Ngay khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn dùng ngón chân đào luôn một tòa lâu đài dưới đất vì xấu hổ.

Chỉ hận bản thân sao tự nhiên lại nhiều lời quá làm gì.

28

Đây không phải lần đầu tôi đến khu phòng bệnh đặc biệt này, nhưng là lần đầu tiên tôi đến để chăm sóc một người không phải Ôn Tử Ngâng.

Ngày đầu tiên gặp nhau ở hành lang, trên mặt Ôn Tử Ngâng hiện rõ vẻ “quả nhiên là thế”.

Cậu ta tưởng rằng tôi vẫn sẽ giống như trước đây, đeo bám cậu ta không buông.

“Hôm nay cô mang gì tới thế? Đi mua ít tôm cua đi, ngày mai tôi muốn uống cháo hải sản chính tay cô nấu, cơm bệnh viện chẳng có món nào ngon bằng cô làm cả…” Cậu ta vừa tự nói tự đắc vừa đưa tay định đón lấy chiếc cặp lồng trong tay tôi, nhưng tôi đã nhẹ nhàng lách người né tránh.

“Cái này không phải cho cậu.”

Sắc mặt Ôn Tử Ngâng lúc đỏ lúc trắng, cả người ngẩn ra tại chỗ: “Cô không phải đến đưa cơm cho tôi sao?”

Tôi chẳng buồn để ý đến cậu ta, đi thẳng.

“Ồ, đây chẳng phải Ôn thiếu sao?” Giọng nói của kẻ chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn – Chu Lập vang lên: “Sao mà thảm thế này? Đói bụng mà không có ai đưa cơm à? Mau gọi vị hôn thê của anh tới đi, đừng có suốt ngày nhìn chằm chằm vào bạn gái nhà người ta thế. Trông có khó coi không chứ?”

Ôn Tử Ngâng rốt cuộc vẫn không thể làm ra hành động xin ăn giữa bàn dân thiên hạ, chỉ có thể sa sầm mặt mũi để tôi đi qua: “Khương Miên, cô giỏi lắm.”

Tôi thèm vào mà quan tâm cậu ta.

29

Tôi chỉ là đi chậm vài bước chân thôi.

Ấy thế mà khi trở lại phòng, “chú chó Samoyed” Chu Lập đã nằm trên giường bày ra bộ mặt như thiếu phụ bị bỏ rơi.

“Tôi mới không để mắt tới cô có một lát thôi, mà cô lại đi thăm hắn ta.”

“Cô đi đi.”

Cậu ta dứt khoát xoay người dùng lưng đối diện với tôi, còn lấy chăn trùm kín đầu, nhỏ giọng lầm bầm: “Cứ để một mình tôi ở đây, trong chiếc chăn hoa nhỏ này, ôm lấy trái tim tan vỡ.”

Tôi vô cảm túm lấy cái chăn, trùm kín mít cả người cậu ta lại.

Im miệng đi cho tôi nhờ!

30

Có lẽ trận đánh nhau với Chu Lập rốt cuộc cũng đã đánh bay được đống nước trong não Ôn Tử Ngâng ra ngoài.

Lần này Ôn Tử Ngâng dường như cuối cùng đã nhận ra chuyện năm xưa có uẩn khúc, cậu ta âm thầm khởi động cuộc điều tra.

Khi những sự thật năm đó dần dần được lật mở từng chút một…

Tống Miên hoảng loạn rồi.

Cô ta bắt đầu liên lạc với tôi.

Lại muốn dùng chiêu cũ, lấy tro cốt ra để mua chuộc sự im lặng của tôi về chuyện năm xưa.

Lúc cô ta dùng kế “mận thay đào” (chiếm công lao người khác), sao không nghĩ rằng mình sẽ có ngày hôm nay nhỉ?

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!