19
Tôi bị Ôn Tử Ngâng giam lỏng bên cạnh cậu ta.
Bị tịch thu điện thoại, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.
Dù được hưởng nhung lụa, nhưng cậu ta tuyệt nhiên không coi tôi là một con người.
Mắt thấy ngày cưới đã cận kề, Ôn Tử Ngâng lại giống như một đứa trẻ bị mất đi món đồ chơi yêu thích, dốc hết lòng hết sức ở đây để lấy lòng tôi.
Tôi không thấy cảm động, chỉ thấy nực cười.
Cậu ta không hiểu vì sao tôi không còn chấp nhận cậu ta nữa.
Cậu ta vẫn còn đang mơ giấc mộng đẹp “vợ cả vợ lẽ” vẹn cả đôi đường.
20
Hôm nay là sinh nhật tôi.
Tôi chủ động đề nghị muốn đến nhà hàng Michelin mà chúng tôi từng hay hẹn hò.
Ôn Tử Ngâng mừng rỡ phát điên, tưởng rằng cuối cùng tôi cũng chịu xuống nước với cậu ta.
Hoa tươi quà cáp không thiếu thứ gì, khung cảnh được bài trí lãng mạn và lộng lẫy vô cùng.
Đến cả phòng bao cũng là cái phòng năm đó.
Người quản lý định lên chào hỏi, nhưng thấy không khí giữa chúng tôi kỳ lạ nên lẳng lặng đưa rượu lên rồi lui xuống.
Những ngày qua, cậu ta ngày càng trở nên nôn nóng.
Thấy món quà dày công chuẩn bị lại bị tôi ngó lơ lần nữa, Ôn Tử Ngâng rốt cuộc không nhịn được mà hỏi: “Chị gái, không có gì muốn nói với tôi sao?”
Tôi vẫn im lặng không đáp.
Tôi chỉ đơn giản là đang chờ đợi.
Tôi đặc biệt chọn nhà hàng này vì nó có cổ phần của nhà họ Tống.
Kiểu gì chẳng có mấy kẻ “tai mắt” hóng hớt được tin vị hôn phu của cô ta đang chi bộn tiền ở đây để dỗ dành một người đàn bà khác.
Chừng đó là đủ để đại tiểu thư nhà họ Tống tức đến nổ phổi rồi.
21
Quả nhiên.
Điện thoại của cậu ta chẳng mấy chốc đã rung lên điên cuồng.
Ôn Tử Ngâng cúi đầu nhìn màn hình, chửi thề một câu.
Cậu ta thông minh thế mà, nên lập tức phản ứng ra ngay: “Là cô làm.”
Tôi bình thản nhìn cậu ta.
“Tôi không nghĩ chúng ta còn gì để nói với nhau nữa. Ngày sinh nhật cậu, đám bạn của cậu sỉ nhục tôi như thế, chẳng phải cậu vẫn xem rất vui vẻ sao?”
Ôn Tử Ngâng ngẩn người: “Cô đã nghe thấy hết rồi?”
Tôi cười đến mức nước mắt trào ra: “Có phải cậu thấy tôi rất rẻ rúng không Ôn Tử Ngâng? Tôi cứ khổ sở bám lấy cậu, làm con chó liếm của cậu, bên cạnh cậu có người phụ nữ khác tôi cũng giả vờ như không biết. Giờ bạch nguyệt quang của cậu về rồi, tôi nhường chỗ cho cô ta, chẳng lẽ tôi làm thế còn chưa đủ sao?”
Ôn Tử Ngâng có chút lúng túng: “Không phải như thế đâu…”
Cậu ta vụng về định đưa tay lau nước mắt cho tôi: “Tôi không có ý đó.”
“Cậu đừng gọi tôi là chị gái nữa!” Tôi rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, “Cậu còn muốn sỉ nhục tôi đến bao giờ nữa hả?”
“Ôn Tử Ngâng, nếu cậu còn chút niệm tình cũ nào thì hãy để tôi đi! Tôi không muốn làm tình nhân của bất cứ ai cả!”
“Khương Miên, để tôi nghĩ thêm đã…”
Cậu ta hạ giọng, dùng cái tông giọng mà tôi từng thích nhất, “Đợi tôi nghĩ thông suốt rồi nói sau được không? Trong lòng tôi, cô là người đặc biệt.”
Thế nhưng cậu ta rõ ràng vẫn đang từng bước tiến hành hôn lễ với Tống Miên theo đúng kế hoạch.
Nực cười làm sao.
Thực ra tôi biết cả.
Tôi biết thời gian qua cậu ta vẫn luôn gây rắc rối cho nhà họ Chu, thậm chí đến mức có chút mất lý trí.
Câu nói đó của Chu Cẩn không đơn thuần là bảo tôi tự trọng, mà còn là đang cảnh cáo những phiền phức mà Ôn Tử Ngâng mang lại.
Tôi biết hết tất cả.
Nhưng Ôn Tử Ngâng thì không hiểu.
Sau khi tôi từ chối, cậu ta vẫn cứ cố chấp hỏi tôi: “Có phải cô đã yêu người khác rồi không?”
Tôi rốt cuộc cũng từ bỏ việc giải thích.
“Phải.”
“Là ai? Có phải thằng Chu Lập không?”
Khi bị Ôn Tử Ngâng ấn mạnh vào tường, tôi phát hiện ra mình vậy mà vẫn có thể cười nổi.
“Ôn Tử Ngâng, cậu thực sự làm tôi thấy buồn nôn.”
Đôi mắt cậu ta đỏ ngầu, cúi đầu định cưỡng hôn tôi.
Ngay khoảnh khắc hai đôi môi sắp chạm nhau, tôi quay ngoắt đầu đi.
Ôn Tử Ngâng nghiến răng nghiến lợi nói bên tai tôi: “Khương Miên, đây là nợ cô thiếu tôi!”
“Không,” tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta, “Ôn Tử Ngâng, tôi không nợ cậu.”
“Chưa từng nợ.”
22
Cánh cửa bị đá văng ra, va vào tường phát ra một tiếng động chát chúa.
“Buông cô ấy ra!” Chu Lập vậy mà đã đến!
Cánh cửa bị đá bay.
Chu Lập không biết vừa trốn từ đâu ra, cả người trông vô cùng nhếch nhác.
Nhưng khi lao tới nhìn thấy Ôn Tử Ngâng đang cúi đầu định cưỡng bức tôi, cơn giận lập tức bùng lên.
Cậu ta vung tay giáng một cú đấm cực mạnh vào mặt Ôn Tử Ngâng.
Ôn Tử Ngâng đâu phải hạng người chịu chịu thiệt, cậu ta giơ chân đá thẳng vào bụng Chu Lập, khiến cậu ta văng ra xa, va vỡ tan tành cái bình hoa lớn cao bằng người ở hành lang.
Hai người đàn ông to xác lao vào nhau, tiếng nắm đấm chạm vào da thịt nghe đến rợn người.
Cứ như thể giữa họ có mối thâm thù đại hận gì sâu sắc lắm.
“Dừng tay lại hết đi!” Tôi một mặt gọi người đến can ngăn, mặt khác lại ngấm ngầm “ngáng chân” Ôn Tử Ngâng.
Khoảng thời gian bị cái tên khốn này nhốt như nhốt rùa trong chậu, tôi đã tích tụ đầy một bụng lửa giận rồi.
Chẳng mấy chốc, gương mặt điển trai của Ôn Tử Ngâng đã lãnh trọn mấy cú, sưng vù lên thấy rõ.
Ngày mai cậu ta còn có một cuộc họp quan trọng cơ đấy.
Để tôi xem xem, cậu ta định vác cái mặt đó đi gặp ai.
Tống Miên cũng vừa lúc chạy tới, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Tôi thấy móng tay cô ta bấm sâu vào quai túi xách.
Chậc.
Da cá sấu Himalaya.
Đắt lắm đấy.
Cuối cùng, người quản lý nghe thấy tiếng động cũng mang người tới, vất vả lắm mới tách được hai kẻ đang đánh nhau đến đỏ mắt kia ra.
“Khương Miên! Cô nói cho rõ ràng cho tôi!” Ôn Tử Ngâng gầm lên sau lưng tôi.
Tôi nghe thấy Tống Miên giáng cho cậu ta một cái tát giòn giã.
Đánh hay lắm.
23
“Khương Khương, tôi đau quá.” Chu Lập ở bên cạnh tôi trưng ra vẻ mặt đáng thương hết mức, cố sống cố chết cho tôi xem khóe miệng sưng đỏ và quầng mắt tím bầm của mình.
Một thời gian không gặp, cậu ta gầy đi trông thấy.
“Sao cậu lại tới đây?”
Tôi thở dài hỏi.
“Tôi nhảy cửa sổ trốn ra đấy!” Cậu ta tự hào ưỡn ngực, nhưng rồi lại xìu xuống ngay: “Nếu không phải lúc nhảy xuống bị thương thì tôi chẳng đời nào thua đâu!”
Lúc hai bên xô xát khi nãy, tôi đã nhận thấy chân phải của cậu ta có chút không tự nhiên, hóa ra là do nhảy cửa sổ.
“Thời gian qua gia đình tôi làm khó cô đúng không?”
Cậu ta thận trọng hỏi, “Xin lỗi nhé Khương Khương, đều tại tôi không tốt, chuyện này sau này sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Tôi sẽ không để cô lại một mình nữa đâu.”
Tôi im lặng một hồi, rồi đưa tay nắm lấy tay cậu ta.
Cả người cậu ta cứng đờ lại.
Giây phút ấy, tôi như nhìn thấy sau lưng Chu Lập có một cái đuôi chó trắng vô hình đang dựng đứng lên.
Cậu ta giống như một con hồ ly đực đã thành tinh, vểnh đuôi, bước những bước chân lâng lâng như đi trên mây.
Cho đến khi lên xe rồi, cả người cậu ta vẫn còn đang “treo ngược cành cây”.
“Tỉnh lại đi.” Tôi không nhịn được vỗ vỗ vào người cậu ta.
Chu Lập vẫn giữ nguyên bộ dạng phê pha như đang ở trên chín tầng mây, cậu ta quay đầu lại, gương mặt tràn ngập vẻ hạnh phúc như đang đắm mình trong cõi mộng.
“Khương Khương, cô nắm tay tôi rồi. Cô nắm tay tôi rồi. Nắm tay tôi rồi…”
Cậu ta cứ lải nhải như một cái máy phát thanh bị hỏng, khiến tôi cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
“Câm miệng!”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖