7
Tôi ngẩn người trong tâm trạng rối bời một lúc lâu, rồi hạ quyết tâm đặt shipper mua một que thử thai.
Vạn nhất nếu như…
Chẳng ngờ vừa mở điện thoại ra, thông báo đã nổ tung.
“Chị Khương, chị không sao chứ?”
“Vãi thật, video nói chị nhảy sông à?”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Giờ chị đang ở đâu?”
Nhưng về sau, giọng điệu của đám bạn bắt đầu thay đổi.
“Vẫn là chị giỏi nhất, đỉnh thật đấy.”
“Chị cố tình làm thế để chọc tức Ôn thiếu và bọn họ phải không?”
Họ đang nói cái gì vậy?
Nhưng khi tôi tìm kiếm thì mọi tin nhắn trên các nền tảng đều đã bị xóa sạch sành sanh, không còn thấy bóng dáng cái video gọi là nhảy cầu đó nữa.
Là ai làm vậy?
Tôi nhận được vô số tin nhắn, kẻ thì chờ xem kịch hay, người thì quan tâm, nhưng tuyệt nhiên không có cái nào của Ôn Tử Ngâng.
Như có linh tính, tôi nhấn vào dấu chấm đỏ trên vòng bạn bè.
Ôn Tử Ngâng vừa đăng một tin mới cách đây ba phút.
Là hình ảnh hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau.
Bàn tay người đàn ông đầy sức mạnh, còn bàn tay người phụ nữ thanh mảnh, mềm mại.
Chúng đan cài vào nhau, như một đôi trời sinh.
Cậu ta viết: “Cuối cùng cũng đợi được em.”
Bên dưới, đám bạn bè xấu xa của cậu ta đã làm loạn cả lên.
Có kẻ còn cố tình tag tên tôi liên tục, chỉ sợ tôi không nhìn thấy.
Tôi nở nụ cười tự giễu, tắt điện thoại.
Còn mong chờ cái gì nữa đây?
Còn chê mình chưa đủ thảm hại sao?
8
Que thử thai đã được giao đến.
Vài phút chờ đợi kết quả có lẽ là khoảng thời gian dằn vặt nhất đối với tôi.
Nhưng khi kết quả hiện ra… tôi vừa thấy nhẹ lòng, lại vừa thấy trống rỗng.
Một vạch.
Cũng giống như giữa tôi và Ôn Tử Ngâng vậy.
Cuối cùng vẫn là thiếu đi một chút duyên phận.
Đúng lúc này, điện thoại tôi vang lên, là một số lạ.
Ban đầu tôi không định nghe, nhưng số đó lại gửi đến một tin nhắn: “Khương tiểu thư, tôi là Chu Cẩn.”
Khi gọi lại lần nữa, giọng người đàn ông ở đầu dây bên kia bình thản và trầm thấp:
“Khương tiểu thư, chào cô. Tối qua em trai tôi làm việc lỗ mãng đã gây rắc rối cho cô, các video liên quan trên mạng tôi đã cho người gỡ bỏ hoàn toàn. Nếu có yêu cầu bồi thường gì, cô cứ việc đề xuất.”
Tôi ngẩn người, đây là vị thần thánh phương nào?
“Giấy tờ tùy thân của em trai tôi hiện đang ở chỗ cô. Nếu không phiền, một tuần sau tôi sẽ đến tìm cô để nhận lại. Trong thời gian này, cô có thể suy nghĩ xem mình cần gì.”
Giọng điệu của anh ta có chút quen thuộc.
Cái thái độ bề trên đó, tôi đã từng thấy vô số lần ở những người nhà họ Ôn.
Chiếc áo khoác tôi tiện tay cuộn về hôm qua có nhãn hiệu trông khá quen mắt, Ôn Tử Ngâng từng rất thích hãng này, một chiếc áo thun đơn giản cũng có giá hàng chục triệu đồng.
Trong lòng tôi đã nhen nhóm một sự suy đoán.
Mãi cho đến khi tôi mở ví đựng giấy tờ ra, nhìn thấy địa chỉ đó…
Tôi mới sực nhớ ra đây là nhà họ Chu nào.
Chẳng phải là nhà họ Chu mới tiến quân vào Bắc Kinh nửa cuối năm nay, thế lực đủ sức đối trọng với nhà họ Ôn đó sao?
9
Chuyện xảy ra đêm đó cuối cùng vẫn bị rò rỉ ra ngoài.
Tất cả mọi người đều biết tôi đã làm trò hề, mất sạch mặt mũi trước mặt Ôn Tử Ngâng.
Việc tôi không hề mang thai cũng khiến bố tôi thất vọng tràn trề.
Trước kia họ còn kiêng dè mối quan hệ giữa tôi và Ôn Tử Ngâng, giờ thấy cậu ta sắp đính hôn, họ sợ tôi sẽ làm “chướng mắt” nhà họ Tống.
Ngay lập tức, họ lấy cớ tôi làm xấu mặt gia đình, ảnh hưởng đến giá cổ phiếu để đá văng tôi ra khỏi cốt cán của công ty.
Vẫn luôn ngu xuẩn và đê hèn như thế.
Tống Miên là “bạch nguyệt quang” thời cấp ba của Ôn Tử Ngâng, một khi “nữ vương” trở lại, quả nhiên là khí thế khác hẳn.
Ôn Tử Ngâng tự nguyện thu tâm.
Kẻ vốn ăn chơi trác táng nay quay đầu làm người đàn ông mẫu mực, những tấm ảnh tình tứ trên Instagram của họ khiến người ta muốn mù mắt.
Ai mà chẳng khen đại tiểu thư nhà họ Tống có tài “trị chồng”?
Tôi tất nhiên biết rõ khi Ôn Tử Ngâng toàn tâm toàn ý đối tốt với một người thì sẽ ấm áp đến nhường nào.
Trước kia cậu ta từng dịu dàng, săn sóc tôi bao nhiêu, thì sau khi chuyện đó xảy ra, cậu ta lại chán ghét tôi bấy nhiêu.
Dẫu sao thì giờ đây tôi cũng không cần phải lao tâm khổ tứ vì công ty, cũng chẳng cần phải “gọi là có mặt” phục dịch đại thiếu gia như trước nữa.
Tôi chặn xem vòng bạn bè của tất cả mọi người trong giới đó.
Chỉ riêng khi định hủy chế độ “ưu tiên” của Ôn Tử Ngâng trên WeChat, tay tôi khựng lại rất lâu, mãi không nỡ nhấn xuống.
Tôi như nghe thấy tiếng Ôn Tử Ngâng của mười năm trước đang ngang ngược đe dọa bên tai: “Cái ghim này, cả đời cô cũng không được bỏ! Cô mãi mãi chỉ được trả lời tin nhắn của tôi đầu tiên, không được nhìn đứa nào khác!”
Là chính tay cậu ta đã cài đặt chế độ đó.
Về sau, tôi từng vô tình thấy điện thoại của cậu ta, phát hiện mình chỉ là một trong số vô vàn những chấm đỏ liên lạc không tên.
Cậu ta vốn dĩ đã chặn tôi từ lâu rồi.
Lời nói vẫn còn văng vẳng bên tai.
Nhưng chàng thiếu niên tôi yêu, nay đã chẳng còn như xưa.
Tôi đưa tay sờ lên má, mới phát hiện mình đã đầm đìa nước mắt từ lúc nào không hay.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖