Góc Của Chan

NGƯỢC CHIỀU ĐỂ YÊU EM – CHƯƠNG 5

11

Tôi có một dự cảm chẳng lành.

Cái cậu nhóc Lương Tây Dã này định bám lấy tôi đây mà.

Sáng hôm đó tỉnh dậy, cậu ta thản nhiên nói với tôi: “Chị ơi, quản lý của tôi đồng ý cho tôi nghỉ một tuần sau concert, chị dẫn tôi đi chơi cùng đi.”

Tôi còn chưa nhận thức được cái sự “đi chơi” này mang tính chất gì, thế là lọt hố luôn.

Ban ngày, tôi đi chơi thì cậu ta trang bị tận răng, bám theo không rời nửa bước.

Có người ở bên cạnh thì cậu ta còn tỏ vẻ dè dặt, giả vờ lạnh lùng cao ngạo, hễ vắng người là nắm tay, mắt ươn ướt đòi hôn đòi ôm.

Cái này ai mà đỡ cho thấu?

Cậu ta đang ở cái tuổi tràn đầy lòng nhiệt huyết với thế giới này, ban ngày có thể lôi tôi chạy đôn chạy đáo hết khu danh thắng này đến con phố nọ, hai chân dài như lắp động cơ, lúc nào cũng dồi dào sức lực.

Tôi mệt đứt hơi, thầm nghĩ tối về chắc sẽ được ngủ một giấc thật ngon.

Buổi tối, hừ… tôi đúng là mơ mộng hão huyền!

Buổi tối còn mệt hơn cả ban ngày.

Sau vài ngày liên tục như thế, cả người tôi rã rời.

May mà Trình Nhượng đã về công ty ngay sau khi concert của Lương Tây Dã kết thúc, nếu không, kết cục của tôi thật không dám tưởng tượng nổi.

Cô trợ lý nhỏ thì đã nhìn thấu tất cả.

Sau vài ngày im lặng, cuối cùng con bé cũng mang theo tâm trạng phức tạp và nặng nề để nhắc nhở tôi: “Chị Vãn, em thấy thế này không ổn chút nào.”

Con bé ngồi xổm bên mép hồ bơi khi tôi vừa từ dưới nước trồi lên.

Tôi dùng tay vuốt mạnh nước trên mặt và tóc: “Ý em là chuyện gì không ổn?”

“Chuyện chị và Lương Tây Dã yêu đương ấy, không ổn chút nào.”

Nó bắt đầu bấm đốt ngón tay giảng giải đạo lý cho tôi: “Chị xem, cậu ấy nổi tiếng như thế, ngày nào cũng lôi chị chạy vào chỗ đông người. Dù hai người đã ngụy trang kỹ, nhưng khó tránh khỏi có lúc sơ hở.”

“Nếu lỡ bị nhận ra, hoặc bị chụp lại, chị có biết hậu quả sẽ thế nào không?”

Gương mặt nó đầy vẻ khổ sở, còn tôi thì ngẩn người: “Ai bảo tôi đang yêu đương với cậu ta?”

“Hả?” Nó ngây ra: “Hai người không phải đang yêu nhau sao?”

Tôi búng nhẹ vào trán nó, mỉm cười: “Lớn ngần này rồi sao vẫn ngây thơ thế.”

Nói xong, tôi trầm ngâm một lát, tìm một từ thích hợp hơn để mô tả mối quan hệ giữa tôi và Lương Tây Dã: “Là sức hút.”

Con bé lắc đầu: “Em không hiểu.”

“Trên người tôi vừa vặn có thứ cậu ta thích, và cậu ta cũng vừa vặn kích thích được hứng thú của tôi.”

Hiếm khi Lương Tây Dã chơi bời đủ rồi nên hôm nay không xuất hiện để bám lấy tôi đòi đi chơi, tâm trạng tôi rất tốt nên nói cũng nhiều hơn một chút.

Tôi cười bảo: “Đó là một kiểu quan hệ phụ thuộc ngắn hạn.”

Cô bé trợ lý trợn tròn mắt, sau cơn chấn động liền lí nhí lẩm bẩm: “Chị Vãn, chị chỉ chơi bời thôi, nhưng nếu Lương Tây Dã coi là thật thì sao?”

“Làm sao có thể chứ?” Tôi bơi ra giữa hồ: “Dưới chân cậu ta là đại lộ ánh sáng, tương lai là biển sao rực rỡ, cậu ta phải biết mình nên chọn gì.”

Con người mà, ai cũng có lúc mê muội nhất thời, nhưng sau khi cân nhắc lợi hại, cậu ta tự nhiên sẽ im hơi lặng tiếng mà xếp đoạn tình cảm này vào loại “tình sương khói” mà thôi.

Con bé không đồng tình: “Chị Vãn, không phải ai cũng tỉnh táo như chị đâu.”

Tôi mím môi, lặn sâu xuống đáy nước.

Tỉnh táo sao?

Thực ra đó cũng chẳng phải điều tốt đẹp gì.

Tỉnh táo để cầm lên rồi đặt xuống, tỉnh táo để cảm nhận rõ rệt từng cơn đau.

Người tỉnh táo, chẳng đáng yêu chút nào.

Đêm đó, Lương Tây Dã có chút kỳ lạ.

Chàng trai vốn dĩ luôn rạng rỡ như ánh mặt trời đột nhiên trở nên u ám chẳng rõ lý do.

Trên giường cậu ta cũng không nói lời nào, chỉ lầm lũi dùng sức dày vò tôi như đang dồn nén bực tức.

Tôi đoán cậu ta gặp chuyện gì đó, và hoàn toàn không nghĩ chuyện này có liên quan đến mình, nên tôi cũng chẳng hỏi han gì.

Không quan tâm, và cũng thiếu đi khả năng đồng cảm.

Có lẽ cậu ta hy vọng tôi sẽ hỏi, nên sau khi thấy tôi chẳng mảy may đả động, cậu ta cũng nổi giận.

Lần đầu tiên cậu ta không ở lại qua đêm chỗ tôi.

Sau khi mặc quần áo vào, cậu ta đứng bên giường nhìn tôi chằm chằm đầy u uất.

Đôi mày mắt xinh đẹp phủ lên một tầng âm u lạnh lẽo, trông cũng có chút khí thế dọa người.

Tôi thở dài vẻ vô tội: “Nói đi xem nào, tôi chọc giận gì cậu à?”

Cậu ta không hé môi, một lát sau mới vung chân dài đá văng cái ghế kê chân một cách đầy bực dọc.

Tôi thản nhiên nhìn cậu ta làm loạn, chẳng có ý định ngăn cản.

Sau khi trút giận xong, cậu ta quay người bỏ đi: “Ngày mai tôi về.”

Tôi khoác chiếc váy ngủ, với lấy bao thuốc lá.

Khi ngọn lửa từ bật lửa lóe lên, tôi ngậm điếu thuốc, chỉ “ừ” một tiếng nhẹ tênh.

Sau đó, tiếng cửa bị đóng sầm “rầm” một cái vọng lại.

12

Tính toán thời gian, Lương Tây Dã quấn lấy tôi suốt, kỳ nghỉ một tuần đã bị cậu ta kéo dài ra thành gần nửa tháng.

Nhớ đến vẻ mặt nghiêm nghị của người quản lý bên cậu ta, tôi đoán chắc cậu ta bị mắng không hề nhẹ.

Dù sao với một ngôi sao đang nổi như cồn, việc không xuất hiện kinh doanh suốt nửa tháng rõ ràng là một lựa chọn không mấy lý trí.

Bị mắng là cái chắc, tâm trạng không tốt cũng là điều dễ hiểu.

Chuyện này tôi không để tâm lắm, cuộc sống vẫn cứ trôi qua thong thả.

Dưới sự “oanh tạc” không ngừng của Trình Nhượng, tôi luyến tiếc kết thúc kỳ nghỉ, cùng trợ lý nhanh chóng xách gói về nhà.

Trình Nhượng đã hạ quyết tâm vực tôi dậy, và chị ấy thực sự rất đáng gờm.

Trong hai tháng tôi mải mê chơi bời bên ngoài, chị ấy đã dùng sức bình sinh mang về cho tôi một xấp kịch bản và thông cáo.

Tôi xem qua, trong đó thậm chí còn có vài hợp đồng đại diện cho các thương hiệu lớn.

“Cái này mà tôi cũng xứng sao?” Tôi phủ nhận theo bản năng: “Không, tôi không xứng.”

Trình Nhượng không khách sáo tặng tôi một cái tát vào không khí: “Bà đây nói cô xứng là cô xứng!”

“Ồ.”

Bị áp chế, tôi chỉ còn cách ngoan ngoãn phục tùng.

Cô trợ lý nhỏ rất biết an ủi người khác: “Chị Vãn, thực ra thâm niên của chị không hề thấp, ngày xưa chị cũng từng rất hot, chẳng qua mấy năm nay chị ít lộ diện thôi.”

“Sao tôi chẳng nhớ là mình từng hot nhỉ?”

“Chị đúng là quý nhân hay quên.”

Con bé cười khúc khích, chân thành nói: “Chỉ cần chị nghiêm túc làm việc, chị sẽ sớm hot trở lại thôi.”

Tôi cho rằng kỳ vọng này của con bé thật quá đỗi ngây thơ và mịt mù.

Làm một con “cá mặn” bao nhiêu năm nay, không tranh với đời đã trở thành bản năng của tôi rồi.

Hot hay không, tôi luôn giữ thái độ rất tùy duyên.

Tôi bắt đầu bận rộn dần lên, tất nhiên, hoàn toàn là bị ép buộc.

Trình Nhượng cầm roi đuổi theo sau lưng, tôi chỉ còn cách cắm đầu mà chạy thôi.

“Chị Vãn, đây là quy trình hoạt động phía nhãn hàng gửi tới, chị xem lại đi.”

Tôi nhận tờ quy trình từ tay trợ lý, vừa nhìn qua đã thấy hơi choáng váng.

Bạn đồng hành đi thảm đỏ cùng tôi… lại là Lương Tây Dã!

Giới giải trí này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, vậy mà thế này cũng đụng mặt nhau sao?

Hơn nữa, với đẳng cấp của tôi hiện tại mà sánh bước cùng cậu ta trên thảm đỏ, chẳng phải sẽ bị mắng là kẻ “liếm mặt” không biết lượng sức mình sao?

“Đổi người khác đi.” Tôi quay sang bảo Trình Nhượng.

Trình Nhượng cười khẩy đầy khinh miệt: “Bên nhãn hàng đã sắp xếp xong xuôi từ tám đời rồi, cô tưởng mặt mình to lắm chắc mà đòi đi điều đình?”

Tôi: “…”

Cho đến lúc sắp vào trường quay, tim tôi vẫn còn thấy nghẹn lại, đơn giản là vì tôi thực sự không muốn bị mắng.

Dẫu biết “tai tiếng cũng là tiếng tăm”, nhưng tôi vốn chẳng thiết tha gì cái sự nổi tiếng ấy cả.

Tôi đứng giữa làn gió lạnh run cầm cập, cuối cùng Lương Tây Dã cũng đến.

Thảm đỏ trải dài tít tắp về phía trước, cậu ta diện âu phục đứng đó, đôi chân dài miên man chiếm trọn ưu thế, gương mặt lạnh lùng cực ngầu, chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.

Tôi khoác lấy cánh tay cậu ta, cũng chẳng thấy ngại ngùng gì, gương mặt không chút cảm xúc dư thừa, bình thản khen một câu: “Đẹp trai đấy.”

“Chị im miệng đi, không cần chị nói tôi cũng biết.”

Cậu ta nhìn thẳng về phía trước, kiêu ngạo nhếch môi.

Cái vẻ cao ngạo này đúng là đập thẳng vào mặt tôi.

Được lắm, mèo ngoan mà cũng học được cách cắn người rồi đấy.

Coi như tôi nhìn lầm, đây nào phải mèo con ngoan ngoãn, rõ ràng là một chú sói con mới đúng.

Tôi không muốn tự chuốc bực vào thân nên dứt khoát im lặng luôn.

Xong xuôi quy trình hoạt động, trong buổi tiệc rượu, cuối cùng tôi cũng chộp được cơ hội lẻn ra ban công của một căn phòng vắng người.

Vừa mới lôi bao thuốc từ trong túi ra, trong bóng tối đã vang lên tiếng bước chân.

“Thiên hạ này chỉ có mình tôi biết là chị sẽ mò đến đây.” Giọng nói lạnh lùng của Lương Tây Dã vang lên.

Tay tôi run bắn, trợn mắt nhìn về phía phát ra âm thanh.

Căn phòng không bật đèn lại còn rất rộng, lúc đi vào tôi hoàn toàn không nhận ra có người bên trong, chỉ mải mê lao thẳng ra ban công để giải tỏa cơn thèm thuốc.

Vạn lần không ngờ, Lương Tây Dã lại đứng đây “ôm cây đợi thỏ”.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!