07
Sau khi cúp máy của Mạnh Vãn Ngu, dĩ nhiên tôi chẳng đi đón Thiệu Trầm làm gì.
Thậm chí giây tiếp theo tôi đã quên bẵng chuyện đó.
Thiệu Trầm chắc chắn cũng không nhớ tới tôi, vì màn say rượu này vốn là cái bẫy anh ta cố ý giăng ra cho Mạnh Vãn Ngu.
Giữa bao ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, anh ta lầm bầm gọi tên Mạnh Vãn Ngu, trông chẳng khác nào một kẻ thất tình đang mượn rượu tỏ bày tâm ý thật lòng.
Anh ta tự tin Mạnh Vãn Ngu yêu mình, sẽ không bỏ mặc mình, anh ta muốn diễn cho cả đoàn làm phim xem, bao gồm cả nam chính Lục Sênh kia nữa.
Nhưng kết quả đêm đó lại không như anh ta mong đợi.
Mạnh Vãn Ngu cũng xách túi, dẫm trên đôi giày cao gót quay lưng đi thẳng không thèm ngoảnh lại.
Bỏ lại một Thiệu Trầm mặt mày u ám, lạnh lẽo đến mức khiến mọi người xung quanh không ai dám thở mạnh.
Lúc này, Thiệu Trầm vẫn chỉ nghĩ rằng Mạnh Vãn Ngu làm vậy là đang dỗi mình mà thôi.
Và anh ta, chỉ cần kiên nhẫn dỗ dành một chút, một Mạnh Vãn Ngu yêu anh ta đến đánh mất chính mình rồi cũng sẽ quay lại thôi.
Ban đầu, Mạnh Vãn Ngu thực sự không giống như những gì cô ta nói hay làm, không thể cứ thế mà quên ngay Thiệu Trầm hay cắt đứt hoàn toàn được.
Dù sao cũng là người mình yêu suốt 5 năm, cô ta vẫn còn nhen nhóm một chút hy vọng.
Như tôi đã nói trước đó, khi một người quá chìm đắm vào tình ái, họ sẽ không khống chế được bản thân mà tự mình suy diễn.
Thế nên, khi tôi xuất hiện tại phim trường với tư cách nhà đầu tư thực thụ để thị sát, Mạnh Vãn Ngu lại “dĩ nhiên” cho rằng tôi đến để thị uy với cô ta.
Thú thật, ban đầu tôi cũng định giải thích với cô ta một chút.
Cho đến khi nhìn thấy ánh mắt uất ức, không cam lòng xen lẫn chút ngưỡng mộ của cô ta, tôi biết có giải thích thế nào cũng vô ích.
Sự giải thích của tôi, trong mắt cô ta, sẽ chỉ biến thành một kiểu khiêu khích khác mà thôi.
Và tôi quả thực không phải vì cô ta mà đến.
Chính vì hiện tại giá trị thương mại của cô ta đủ lớn nên mới có cảnh chúng tôi tái ngộ.
Nhưng trên đời này thứ không thiếu nhất chính là tin hành lang, cộng thêm gương mặt giống nhau đến bảy tám phần của hai đứa, những ánh mắt dò xét và những lời xì xào bàn tán như những cái gai sắc nhọn, một lần nữa đâm thấu tim Mạnh Vãn Ngu.
08
Tôi đến phim trường thị sát là vì lợi nhuận đầu tư, còn Thiệu Trầm đến lại là vì mưu đồ khác.
Nhưng loại người như anh ta, khi không muốn thừa nhận nội tâm mình thì luôn phải tìm lấy một lý do nào đó, giống như cái cách anh ta tìm đến Mạnh Vãn Ngu rồi cứ nhất quyết gán cho người ta cái danh hiệu “thế thân” vậy.
Thế nên, khi anh ta gọi tên tôi và bước tới, tôi biết ngay anh ta lại “phát bệnh” rồi.
Tôi hít một hơi thật sâu, không ngừng tự nhủ trong lòng phải giữ mặt mũi, không được trở mặt.
Sau đó, tôi nở nụ cười gượng gạo đáp lại lời chào của anh ta.
Nhưng gã giám đốc sản xuất lại là một kẻ ngốc.
Hắn không nhìn ra những luồng sóng ngầm giữa tôi và Thiệu Trầm, cũng chẳng thấy được ánh mắt Thiệu Trầm sắp dán chặt lên người Mạnh Vãn Ngu đến nơi.
Hắn đem hết vốn liếng những lời chúc tụng hay ho nhất trần đời tuôn ra với tôi và Thiệu Trầm.
Hắn nói câu nào, sắc mặt Mạnh Vãn Ngu tái đi một phần câu đó.
Cho đến khi không chịu nổi nữa, cô ta khẽ nói: “Xin lỗi, tôi thấy hơi khó chịu, xin phép đi trước.”
Cô ta đi rất vội, vội đến mức không chú ý tới bàn chân của cô nữ phụ đang cố tình chìa ra.
Thế là cả hai chúng tôi cùng ngã nhào xuống đất, đau đến mức tôi nghiến răng kèn kẹt.
Hiện trường hỗn loạn thành một đoàn.
Mà Thiệu Trầm lại gọi tên tôi, theo bản năng định đến đỡ tôi trước.
Khoảnh khắc đó, tôi thực sự không thể nhịn thêm được nữa.
Cái gì mà thể diện gia tộc, cái gì mà lễ nghi hàm dưỡng, lúc đó tôi chẳng cần gì hết.
Theo phản xạ, tôi hất mạnh bàn tay đang chìa ra của Thiệu Trầm.
Hất mạnh đến nỗi sắc mặt anh ta lập tức trở nên khó coi, suýt chút nữa thì không giữ nổi cái “mặt nạ giả tạo” kia.
Sau khi mọi người cuống cuồng đỡ tôi dậy, Thiệu Trầm mới chuyển ánh mắt đã kìm nén bấy lâu sang Mạnh Vãn Ngu đang ngã gục bên cạnh.
Anh ta nhìn cô ta với vẻ mặt không hài lòng, lời nói ra cũng lạnh lùng tương tự: “Cô đang làm cái gì thế? Còn không mau xin lỗi Lâm Sơ đi!”
Thân hình Mạnh Vãn Ngu cứng đờ, hàng mi rủ xuống khẽ run rẩy như cánh bướm sắp lìa cành.
Cô ta không ngờ rằng, cùng ngã như nhau, cùng bị thương như nhau, Thiệu Trầm không những không quan tâm cô ta mà còn quay sang trách cứ.
Tôi đứng bên cạnh, thầm mắng chửi Thiệu Trầm trong lòng khi thấy anh ta lại một lần nữa nhân danh tôi để làm tổn thương Mạnh Vãn Ngu.
Mạnh Vãn Ngu lí nhí hồi lâu, vừa mới thốt ra tên tôi đã bị tôi giơ tay ngăn lại.
Tôi quét mắt nhìn một vòng những người xung quanh, kẻ nào chạm mắt tôi đều chột dạ cúi đầu.
Ánh mắt họ nhìn ba chúng tôi cứ như đang xem kịch hay sắp đến hồi gay cấn, còn tôi thì không muốn bị động làm con khỉ trong rạp xiếc cho thiên hạ xem nữa.
Tôi hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn vốn là vì đồng cảm với Mạnh Vãn Ngu, nhưng giờ xem ra, có câu nói rất đúng: “Kẻ đáng thương tất có chỗ đáng trách.”
Sự im lặng của tôi không phải là cái cớ để Thiệu Trầm và Mạnh Vãn Ngu lôi tôi vào những rắc rối thị phi của họ.
Còn một điều nữa…
Dưới bàn dân thiên hạ và trong sự ngỡ ngàng của Thiệu Trầm, tôi bước đến trước mặt cô nữ phụ đang đứng phía sau xem kịch.
Cô ta cứ ngỡ mình che giấu tâm tư nhỏ mọn kia rất khéo, còn trao cho tôi một nụ cười kiểu “cô hiểu mà”, như muốn ám chỉ: “Nhìn xem, Lâm tiểu thư, tôi đã giúp cô dạy dỗ con tiện nhân cướp đàn ông của cô rồi nhé.”
Tất nhiên, tôi đáp lại cô ta bằng một nụ cười lịch sự.
Sau đó, tôi đột ngột ra tay, giữa tiếng hét thất thanh của cô ta, tôi đẩy mạnh cô ta xuống hồ nước phía sau.
Tôi gằn giọng, lạnh lùng tuyên bố với cô ta: “Cô bị phong sát rồi.”
Chưa dừng lại ở đó, tôi xoay người, ngay trước mặt Thiệu Trầm, Mạnh Vãn Ngu và gã giám đốc sản xuất mà thông báo: “Bộ phim này, nhà họ Lâm chúng tôi rút vốn.”
Để mặc ba người bọn họ ngơ ngác nhìn nhau, đứng đờ ra đó như những pho tượng.
Tất nhiên sẽ có người hỏi, Thiệu Trầm giàu có như thế, tôi rút vốn rồi chẳng lẽ anh ta không bỏ tiền túi ra bù vào cho Mạnh Vãn Ngu sao?
Nhưng đáng tiếc, cho dù anh ta có là Thiệu Trầm đi chăng nữa, thì trong bối cảnh cuộc liên hôn giữa hai gia tộc đã đóng đinh trên bảng vững chắc, anh ta cũng sẽ không vì một người đàn bà mà làm loạn đến mức khiến cả hai bên cùng bẽ mặt.
Đó mới là hiện thực.
Thiệu Trầm, chẳng phải anh mượn danh nghĩa đầu tư của nhà tôi để đi thăm Mạnh Vãn Ngu sao?
Mạnh Vãn Ngu, chẳng phải cô nghĩ rằng rời xa Thiệu Trầm là có thể một mình đảm đương vai chính, một mình tỏa sáng sao?
Một người đàn ông không chịu hủy hôn, mượn danh nghĩa “Bạch Nguyệt Quang” của tôi để rồi chính mình cũng không nhìn thấu nổi trái tim mình, và một người đàn bà tự hạ thấp bản thân nhưng lại luôn nghĩ Bạch Nguyệt Quang đang tìm mọi cách nhắm vào mình…
Vở kịch của hai người, xin lỗi, tôi không nhận diễn.
Tôi là một thương nhân, không phải diễn viên phụ để chứng kiến tình yêu của các người.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖