06
Kể từ ngày Mạnh Vãn Ngu cầm tiền rời đi không chút lưu luyến, tôi bắt đầu đóng vai khán giả xem kịch.
Dù là một Thiệu Trầm với đốm lửa thuốc lá lập lòe nơi ban công buổi dạ tiệc, hay một Thiệu Trầm chốc chốc lại kiểm tra điện thoại, tất cả đều để lộ ra hai chữ: Bồn chồn.
Có vẻ như anh ta không thể thông suốt nổi tại sao một Mạnh Vãn Ngu vốn dĩ luôn nằm trong tầm kiểm soát, một người mà anh ta tự tin rằng yêu mình đến mức không thể rời xa, lại có thể dứt khoát và gọn gàng đến thế khi chia tay.
Ban đầu, sự tự phụ và tự tin khiến anh ta chẳng mảy may bận tâm.
Nhưng rồi, vào một đêm khuya thanh vắng không thể chợp mắt, anh ta đã bấm số gọi cho Mạnh Vãn Ngu.
Trong lúc anh ta còn đang cân nhắc tìm một cái cớ hợp lý cho cuộc gọi này, thì đầu dây bên kia chỉ vang lên tiếng thông báo máy móc của tổng đài.
Anh ta bị cho vào “danh sách đen” rồi.
Nhất thời không rõ là anh ta tức giận nhiều hơn hay hoảng loạn nhiều hơn.
Anh ta ra lệnh cho người điều tra hành trình gần đây của Mạnh Vãn Ngu, và phát hiện ra rằng sau khi rời xa mình, cô ta không những sống rất tốt mà sự nghiệp còn thăng tiến như diều gặp gió.
Khi còn ở bên Thiệu Trầm, anh ta chưa bao giờ chủ động cho cô ta tài nguyên hay vai diễn tốt nào, vì trong mắt anh ta, giá trị thương mại của cô ta chưa đủ tầm.
Mạnh Vãn Ngu cũng chẳng nói gì, chỉ là ngày qua ngày, lại rắc thêm một nắm muối như sương tuyết lên vết thương vốn đã đẫm máu.
Rời khỏi Thiệu Trầm, Mạnh Vãn Ngu được một dự án lớn để mắt tới, trở thành nữ chính của một bộ phim đại nam chủ.
Nam chính đóng cùng cô ta là một ngôi sao thực lực tên Lục Sênh, người này có vẻ có ý đồ khá lộ liễu với Mạnh Vãn Ngu, điều này khiến sắc mặt Thiệu Trầm lạnh lẽo hẳn đi.
Thế là, anh ta lấy danh nghĩa đối tác đầu tư của tập đoàn Lâm thị chúng tôi để xuất hiện tại buổi tiệc đóng máy phim mới của cô ta.
Nhưng khi nhận được điện thoại của Mạnh Vãn Ngu, nghe cô ta khéo léo nhờ tôi đến đón một Thiệu Trầm đang say khướt, tôi cảm thấy mình bị xúc phạm không hề nhẹ.
Kể từ khi về Lương Thành, tôi và hai người này mới chỉ gặp nhau một hai lần.
Cái hành vi tùy tiện kéo tôi vào “vở kịch tình ái” của bọn họ khiến tôi cau mày đầy khó chịu.
Lúc đầu, tôi còn có chút đồng cảm với Mạnh Vãn Ngu, cảm thấy một cô gái tốt như vậy mà không may va phải “kiếp nạn” mang tên Thiệu Trầm thì thật đáng tiếc.
Nhưng với những cô gái đang chìm đắm trong tình yêu, có khuyên cũng chẳng được, mà cũng không nên khuyên.
Huống hồ trong mắt cô ta, tôi là tình địch, tôi càng không có tư cách để lên tiếng.
Thế nhưng Mạnh Vãn Ngu lúc này đây, một mặt cho rằng mình đã “nhân gian tỉnh táo”, quyết định không yêu Thiệu Trầm nữa, mặt khác lại theo bản năng mặc định rằng tôi sẽ dây dưa không rõ với anh ta.
Cái hành động này làm tôi nảy sinh một sự phản cảm không thốt nên lời.
Giọng cô ta lạnh nhạt, khẳng định mình và Thiệu tiên sinh không còn quan hệ gì nữa, hy vọng tôi mang anh ta đi, dáng vẻ mới thoát xác làm sao.
Nhưng chuyện đó thì liên quan quái gì đến Lâm Sơ tôi?
Giọng cô ta thỏ thẻ như muốn nói thêm điều gì đó, tôi chẳng buồn nghe lấy một chữ, thẳng tay cúp máy.
Điều này làm tôi nhớ lại khoảng thời gian mình mới trở về.
Nhiều năm không về Lương Thành, tôi không rành đường xá cho lắm, cộng thêm một đêm mưa xe bị hỏng giữa chừng, tôi mới nhắn một câu vào nhóm chat WeChat: “Ai ở gần đây có thể cho tôi quá giang một đoạn không?”
Nhưng chẳng biết kẻ rảnh rỗi nào đã đem chuyện này đi mách với Thiệu Trầm.
Tôi ngơ ngác nhấc máy, còn chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy giọng nói có phần căng thẳng của anh ta: “Tiểu Sơ, em đừng sợ, cứ đứng yên đó đừng đi đâu cả, tôi đến đón em ngay!”
Thật là kỳ quặc đến cực điểm.
Nhưng nghe nói, ngày hôm đó sau khi cúp điện thoại, Thiệu Trầm vội vã thu dọn đồ đạc, vớ lấy chìa khóa xe rồi lao thẳng vào màn mưa đêm.
Để mặc Mạnh Vãn Ngu trơ trọi bên chiếc bánh kem sinh nhật tuổi 25, ngồi thẫn thờ trong phòng khách giữa làn gió đêm ẩm ướt hồi lâu, thật lâu…
Còn tôi thì sao?
Tôi sẽ đợi anh ta chắc?
Sẽ vì hành động đó mà cảm động sao?
Dĩ nhiên là không, vì tôi đã qua cái tuổi biết rung động chỉ vì vài chuyện vặt vãnh này rồi.
Ngay sau khi anh ta cúp máy không lâu, tôi đã tìm được người có thể giúp mình: Anh trai của Thiệu Trầm, Thiệu Viêm.
Bước lên xe của Thiệu Viêm, tôi nhận lấy chiếc khăn lau khô nước mưa trên tóc, không nhịn được mà phàn nàn: “Em trai anh hình như mắc cái bệnh gì nặng lắm thì phải.”
Người đàn ông ở ghế lái khẽ cười, không hề cảm thấy bị xúc phạm khi tôi công kích cá nhân em trai mình, bởi anh cũng đáp lại một câu: “Khéo thật, tôi cũng thấy thế.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖