04
Nhưng đôi khi, đen đủi đến mức uống nước lã cũng dắt răng.
Lần này tôi trở về thật sự đã bị Thiệu Trầm đeo bám.
Nguyên nhân rất đơn giản, cũng rất máu chó.
Đối với những gia đình như chúng tôi, không nằm ngoài việc liên hôn thương mại, điều này khiến tôi khó mà trở mặt tuyệt giao với anh ta.
Trong thế giới kinh doanh của người trưởng thành, giả vờ thân thiện, không gây thù chuốc oán với các gia tộc lâu đời là tố chất cơ bản nhất.
Nhưng Mạnh Vãn Ngu không kinh doanh, cô ta không hiểu sự “giả tạo” này của chúng tôi, cộng thêm việc bị tình yêu bi thảm làm mờ mắt.
Cô ta chỉ biết rằng mình đã đợi Thiệu Trầm rất lâu, rất lâu, nhưng anh ta lại đang ở bên cạnh “hộ tống” Ánh trăng sáng là tôi.
Còn Thiệu Trầm, giả ngu ngơ để trục lợi, anh ta cũng tưởng rằng mình đang ở bên cạnh “ánh trăng lòng” năm xưa.
Cuộc đối thoại chỉ có tôi và Thiệu Trầm cũng chẳng hề hài hòa tốt đẹp như Mạnh Vãn Ngu tưởng tượng.
Đối với cuộc hôn nhân mà tôi chán ghét này, đương nhiên tôi không thể là người đứng ra phản đối trước, vì điều đó sẽ ảnh hưởng đến cái nhìn của cha mẹ và các mối quan hệ thâm giao, ảnh hưởng đến kế hoạch kinh doanh của tôi.
Tôi không muốn trả giá cho cuộc tình dây dưa của bọn họ, cũng chẳng muốn tự dưng trở thành “bảo vệ tình yêu” không công cho họ.
Nhưng Thiệu Trầm không chỉ là một người đàn ông điển trai, cao quý khiến phụ nữ mê đắm.
Anh ta còn là một thương nhân.
Anh ta đương nhiên không đồng ý hủy hôn.
Cũng giống như Mạnh Vãn Ngu, anh ta “dĩ nhiên” sắp đặt cho tôi kịch bản Bạch Nguyệt Quang, dùng ánh mắt thâm tình như hồi còn yêu nhau mà nói với tôi: “Lâm Sơ, tôi sẽ cho em một câu trả lời thỏa đáng.”
Tôi nhất thời cạn lời, một là vì tức giận, hai là thực sự thấy xui xẻo.
Nhưng dù tôi có nói rõ ràng thế nào rằng mình không muốn kết hôn, tất cả đều bị anh ta khéo léo gạt đi.
Từng lời anh ta nói đều lộ ra một ý tứ: Cho dù anh ta có thích Mạnh Vãn Ngu đi chăng nữa, anh ta cũng hiểu rõ thân phận và địa vị của mình, anh ta chưa từng nghĩ đến việc sẽ kết hôn với cô ta, vì anh ta biết rõ thứ mình thực sự muốn là gì.
Và tôi, chính là đối tượng kết hôn hoàn hảo nhất của anh ta.
Tôi là lựa chọn có lợi nhất cho anh ta, điều này chẳng có gì phải bàn cãi.
Anh ta cũng thừa biết tôi là kẻ có “bệnh sạch sẽ” trong tình cảm, dù sao chúng tôi cũng từng yêu nhau ba năm trời.
Trong cái vòng tròn xã hội này của chúng tôi, hôn nhân phần lớn đều không do mình quyết định, nó chỉ là một hình thức giao dịch thương mại khác mà thôi.
Chỉ cần mặt mũi bên ngoài ổn thỏa, còn sau lưng “thân ai nấy lo, đường ai nấy đi” là chuyện hết sức bình thường.
Thế nên, việc anh ta tốn công tốn sức xử lý ổn thỏa Mạnh Vãn Ngu chẳng qua cũng chỉ là diễn cho tôi xem.
Anh ta muốn nói với tôi rằng: “Lâm Sơ, nhìn đi, tôi đã cho em đủ mặt mũi rồi, vậy nên đừng làm mình làm mẩy nữa, cuộc hôn nhân này không thể hủy bỏ đâu.”
Cái điệu bộ đó làm tôi nhớ đến anh ta của tám năm trước, cũng tự phụ như thế mà bảo tôi: “Lâm Sơ, rời xa tôi rồi em nhất định sẽ hối hận.”
Anh ta có hối hận hay không thì tôi không biết, chứ riêng tôi thì không.
Cuộc trò chuyện kết thúc trong sự bằng mặt không bằng lòng.
05
Và “câu trả lời thỏa đáng” mà Thiệu Trầm nói chính là vung ra một khoản bồi thường kinh tế kếch xù cho Mạnh Vãn Ngu.
Anh ta tạo ra một viễn cảnh cho thiên hạ thấy rằng: Chính thất Bạch Nguyệt Quang đã về, thế thân quả nhiên vẫn chỉ là thế thân.
Mạnh Vãn Ngu yêu Thiệu Trầm sâu đậm, yêu đến mức gần như đánh mất chính mình.
Cô ta chưa bao giờ được Thiệu Trầm công khai, lại còn phải tập cách làm quen với những tin đồn phong lưu của anh ta với những người đàn bà khác bên ngoài.
Vậy mà chỉ cần một câu nói của Thiệu Trầm rằng anh ta với những kẻ đó chỉ là “vui chơi qua đường”, Mạnh Vãn Ngu đã cam tâm tình nguyện ở bên cạnh anh ta suốt 5 năm.
Từ năm 20 tuổi đến năm 25 tuổi, thanh xuân của một người phụ nữ có được mấy lần 5 năm?
Khi họ ở bên nhau, dù Thiệu Trầm chẳng bao giờ để cô ta thiếu thốn về vật chất, nhưng anh ta luôn thiếu đi sự kiên nhẫn tối thiểu.
Anh ta không quan tâm cô ta thích gì, chẳng bận lòng việc cô ta đã đợi anh ta bao lâu.
Bởi vì Thiệu Trầm biết Mạnh Vãn Ngu yêu anh ta, yêu đến mức coi gian khổ như mật ngọt.
Yêu đến mức anh ta tin rằng dù mình có đối xử với cô ta thế nào, cô ta vẫn sẽ mãi yêu mình.
Đối với cô ta, anh ta luôn nắm chắc phần thắng.
Suy cho cùng, anh ta cũng chỉ đang cậy thế vào tình yêu của cô ta mà thôi.
Ngày hôm đó khi rời đi, tôi ngoái đầu nhìn lại, mang theo đầy ẩn ý mà dùng chính câu hỏi Thiệu Trầm từng hỏi tôi để vặn lại anh ta: “Anh sẽ không hối hận chứ?”
Anh ta bình thản đặt tách trà xuống, dáng vẻ như thể đã thấu thị tất cả mà đáp: “Tôi biết mình đang làm gì.”
Tôi “ồ” lên một tiếng đầy châm biếm, không nói thêm lời nào, xoay người đi thẳng.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖