11
Tháng Ba, tôi nhận được một lời ủy thác từ một cô bé.
Giữa tiết trời se lạnh lúc giao mùa, cô bé mặc bộ đồng phục mỏng manh, trên cổ thắt chiếc khăn quàng đỏ.
Mắt trái của em có chút kỳ lạ, hình như đã bị mù.
Trên đường lớn, em chặn chúng tôi lại: “Chị ơi, ở chỗ chị có thể giúp em kết bạn được không? Em muốn có bạn.”
Cô bé tên là Hướng Noãn.
Bố mẹ em qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi từ khi em còn nhỏ, em lớn lên trong sự nuôi nấng của một mình bà nội.
Bà thường xuyên mắng em là “ngôi sao chổi”, chẳng mảy may quan tâm, thậm chí còn coi con mắt trái của em là điềm gở.
Bạn bè ở trường cũng hùa vào bắt nạt em.
“Chẳng ai thích em cả.” Giọng cô bé chùng xuống.
Vì lời ủy thác này, chúng tôi bắt đầu tìm kiếm ở khắp các trường tiểu học.
Cuối cùng, tại trường Tiểu học số 1 Lâm Thành, chúng tôi đã tìm thấy một bé gái.
Cô bé có nụ cười ngọt ngào như một mặt trời nhỏ.
Lúc dẫn em đi gặp Hướng Noãn, em cứ thế tung tăng nhảy nhót suốt dọc đường.
Bố mẹ đi bên cạnh chỉ biết cười bất lực: “Cái con bé này từ nhỏ đã chạy nhảy hoang dã quen rồi.”
Nói xong, như sợ chúng tôi hiểu lầm, người mẹ bổ sung thêm một câu: “Nhưng mà, như vậy cũng chẳng có gì không tốt cả.”
Đúng vậy, chẳng có gì là không tốt.
Dù là hoạt bát hay trầm lặng, thì đó chẳng phải đều là chính em sao?
Hai cô bé gặp nhau, chưa đầy mười lăm phút đã quấn quýt không rời.
Cô bé kia hơi cúi đầu, nghiêm túc nói: “Mắt của bạn chẳng xấu chút nào hết, là tại họ không có mắt nhìn thôi. Từ hôm nay, mình sẽ là bạn của bạn.”
Tôi cũng lên tiếng: “Chị cũng thế.”
Lê Minh Minh: “Cả chị nữa.”
Mẹ của cô bé quỳ xuống, xoa đầu Hướng Noãn: “Nhà cô cũng không xa đây đâu. Nếu cháu nhớ Mạn Mạn thì cứ đến chơi nhé, cô sẽ nấu món ngon cho cháu ăn.”
Lúc ra về, tôi nói với cô bé: “Đừng quá bận tâm đến những gì kẻ không thích mình nói, những điều đó không đủ quan trọng đâu. Quan trọng là, bản thân em biết mình là người như thế nào.”
Tôi từng đọc được một câu trong sách của Sophie Tana:
“Tôi nguyện làm người tình thân mật nhất, làm người đồng đội trung thành nhất của chính mình. Tự tôn, tự ái, tự tin, cả đời luôn như vậy, cho đến chết cũng chẳng đổi thay.”
Cô bé nghe mà vẫn còn mơ màng chưa hiểu hết, tôi mỉm cười ôm em vào lòng: “Tiểu Noãn, em là một người rất tốt, tốt lắm đấy.”
Tập phim lần này tôi không đăng lên ngay.
Tôi bảo với Lê Minh Minh rằng mình vẫn còn một đoạn “ngoại truyện” chưa ghi hình xong.
Tối đó khi đang dựng video tại nhà, tôi nghe thấy tiếng xe ngoài cửa.
Trình Dã gọi điện đến: “Dương Huỷ Hân, xuống lầu đi.”
Chúng tôi đã gần một tuần không gặp nhau.
Thời gian qua anh vừa vào công ty mới, có nghiệp vụ phải bay ra nước ngoài, bận đến mức chân không chạm đất.
Khi tôi xuống lầu, anh đang mở cốp xe.
Thấy tôi, anh vẫy vẫy tay.
Trong cốp xe chất đầy đủ loại đồ ăn vặt anh gom góp được từ nước ngoài.
Anh nhét vài hộp vào tay tôi, còn phần lớn thì tự mình ôm khệ nệ trong lòng.
Giọng điệu đầy tự nhiên: “Ừm, quà tặng cho ‘bạn bình thường’ thôi mà.”
Tôi dở khóc dở cười.
Anh hếch cằm: “Bạn hiền, dẫn đường lên nhà đi chứ!”
Mối quan hệ của chúng tôi vẫn chưa tiến thêm bước nào, và anh cũng chẳng mảy may để tâm.
Có một lần, tôi không nhịn được mà hỏi: “Chẳng lẽ từ xưa anh đã thích tôi rồi sao?”
“Hồi đó tôi đã biết yêu đương là gì đâu!”
Anh nhích lại gần tôi một chút: “Lúc đó tôi chỉ cực kỳ muốn làm bạn với em thôi. Ai ngờ em vừa chuyển đến chưa được bao lâu đã chuyển trường đi mất, tôi đã buồn lắm đấy.”
….
Trình Dã của năm xưa gầy gò, tự ti, bước đi luôn cúi gầm mặt.
Còn Dương Huỷ Hân thì luôn ngẩng cao đầu kiêu hãnh, đáp trả lại những ác ý mà lẽ ra cô không đáng phải chịu đựng.
Cậu thiếu niên Trình Dã mười mấy tuổi khi đó đã từng nghĩ: “Thật muốn làm bạn với Dương Huỷ Hân quá.”
Nhưng suốt những năm tháng ấy, cậu vẫn chưa một lần dám bước tới.
Ngày hay tin cô chuyển trường, Trình Dã đã trốn ở nhà khóc một trận.
Trình Dã không nói cho Dương Huỷ Hân biết, năm anh hai mươi ba tuổi, anh và cô từng có một cuộc chạm mặt ngắn ngủi vì công việc của công ty.
Nhưng lúc đó cô không nhận ra anh.
Còn anh, đã nhận ra cô ngay lập tức.
Sau này, anh xảy ra xung đột về lý tưởng với sếp nên quyết định về quê.
Hay tin Dương Huỷ Hân cũng đã trở về, việc đầu tiên anh làm chính là chủ động tấn công.
Anh quá khao khát được làm bạn với cô.
Sau khi thực sự ở bên cạnh Dương Huỷ Hân, những màn sương mờ dần tan biến, anh nhìn thấy một Dương Huỷ Hân chân thực và dũng cảm hơn bao giờ hết.
Tình cảm anh dành cho cô không phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên, mà giống như “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”.
Một hạt mầm đã được gieo xuống từ thời cấp hai, trải qua bao năm tháng, cuối cùng cũng bén rễ đâm chồi.
Dương Huỷ Hân nghe xong có chút chấn động: “Tôi không ngờ rằng, hồi đó lại có người muốn làm bạn với mình đến thế.”
Trình Dã chống cằm nhìn cô: “Bản thân em đã là một vầng sáng rồi, những người cùng tần số tự nhiên sẽ bị em thu hút thôi.”
Cảm ơn định mệnh đã xoay vần, để anh và Dương Huỷ Hân có thể gặp lại nhau lần nữa.
Dương Huỷ Hân nói, cứ thong thả mà tiến tới thôi.
Anh thấy thế cũng tốt.
Bởi anh cũng chẳng phải kiểu người thích một tình yêu vội vã.
Ngoại truyện
Kể từ sau khi chia tay Dương Huỷ Hân ở quán cà phê, Yến Cận Bắc không còn gửi tin nhắn nào cho cô nữa.
Mỗi khi nghĩ về việc tình cảm nhiều năm cuối cùng lại thành ra thế này, anh ta lại cảm thấy trái tim nhói lên đau đớn.
Nhưng, người gây ra tất cả chuyện này lại chính là anh ta.
Sau khi Kỳ Thâm gây chuyện ở chỗ cô, anh ta và hắn đã có một trận cãi vã nảy lửa.
Anh ta không hiểu tại sao ác ý của Kỳ Thâm đối với cô lại lớn đến thế, tại sao hắn cứ phải như một con chó điên cắn chặt lấy cô không buông.
Cho đến khi Kỳ Thâm gào lên lặp đi lặp lại: “Thế thì mày đi mà theo đuổi cô ta lại đi! Cái thành phố Lâm Thành đó có gì tốt mà cô ta phải ở lại đó?”
Trong những lời lẽ vặn vẹo của hắn, anh ta mới cảm nhận được một điều gì đó khác thường.
Anh ta khẽ nheo mắt: “Mày thích cô ấy?”
Cơ thể Kỳ Thâm cứng đờ, hắn cười lạnh theo thói quen: “Tao mà lại đi thích cái con mập…”
“Mày thích cô ấy.”
Lần này là một câu khẳng định.
Kỳ Thâm không diễn nữa, hắn đâm lao thì phải theo lao: “Phải! Thì đã sao? Tại sao lần nào cô ta nhìn tao cũng như nhìn một đống rác rưởi? Tại sao cô ta luôn phớt lờ tao? Chỉ cần cô ta nói với tao một câu dịu dàng thôi, tao đã chẳng thèm bắt nạt cô ta rồi!”
Nghe câu nói đó, Yến Cận Bắc cảm thấy không thể tin nổi, và hơn cả là sự hối hận tột cùng.
Anh ta thế mà lại để mặc cho một con rắn độc như thế cắn xé Dương Huỷ Hân suốt bao nhiêu năm trời.
“Nhưng cô ấy ghê tởm mày.”
“Chẳng lẽ cô ta không ghê tởm mày sao?” Kỳ Thâm hỏi ngược lại.
“Tao với mày không giống nhau.” Ánh mắt anh ta lạnh băng, áp sát hắn: “Tao và cô ấy có tình cảm.”
“Nhưng đối với Dương Huỷ Hân mà nói, tất cả đều như nhau cả thôi.”
Anh ta đã không bận tâm đến câu nói đó của hắn.
Anh ta tìm đến quê hương của Dương Huỷ Hân, đứng đợi dưới lầu nhà cô như một kẻ bệnh hoạn.
Anh ta muốn nói với cô rằng anh ta thích cô.
Anh ta và Hạ Chi đã chia tay rồi, anh ta chẳng hề yêu cô ta chút nào.
Liệu họ có thể bắt đầu lại từ đầu không?
Nhưng Dương Huỷ Hân đã không cho anh ta cơ hội đó.
Đúng như lời Kỳ Thâm nói, cô cũng ghê tởm anh ta y như vậy.
Sau khi cô rời đi, anh ta ngồi lại quán cà phê rất lâu.
Lúc bước ra cửa, anh ta bỗng thấy hoang mang vô định.
Anh ta chẳng biết phải đi về đâu.
Anh ta và Dương Huỷ Hân không còn “nhà” nữa rồi.
Chẳng có phương hướng nào dẫn lối cho anh ta quay về tổ ấm của hai người nữa.
Anh ta tự lừa dối mình, ép bản thân không được quan tâm đến cô nữa.
Anh ta lao vào làm việc điên cuồng, để rồi vì quá kiệt sức mà phải nhập viện.
Trong phòng bệnh, anh ta mở tài khoản mạng xã hội của cô ra.
Ở đó có video mới nhất cô vừa đăng tải.
Trong video có một đoạn ngoại truyện ngắn.
Đó là những lời Dương Huỷ Hân nói:
“Gửi những cô gái yêu dấu:
Chào bạn, hiện giờ bạn đang làm gì thế?
Đang vùi đầu vào đống bài tập, hay đang bôn ba giữa phố xá nhộn nhịp?
Bạn là một học sinh, một người trưởng thành, hay đã là một người mẹ?
Bạn sống có tốt không, có hạnh phúc không?
Dù ở bất kỳ cương vị nào, tôi vẫn muốn nói với bạn của ngày hôm nay một câu rằng: Bạn thực sự rất tuyệt vời.
Tôi từng là một vận động viên cử tạ, có một thân hình thô kệch, ngoại hình không đủ đẹp trong mắt người đời.
Tôi từng nghe người ta bàn tán, hạ thấp mình, nhưng tất cả những điều đó đều không thể định nghĩa được tôi là ai.
Tôi của thời thiếu niên luôn muốn giữ cho lưng mình thật thẳng.
Tôi tự hỏi, họ thì biết cái gì chứ?
Tôi có thể vì tập luyện mà tăng cân, luyện tập ngày này qua tháng nọ, lẽ đương nhiên tôi phải cảm thấy tự hào về một chính mình như thế.
Cũng như vậy, tôi hy vọng bạn đang ngồi trước màn hình kia cũng cảm thấy tự hào về chính mình.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vào làm ở một công ty lớn, làm marketing vài năm.
Khi xin nghỉ việc, tôi cũng từng đấu tranh tâm lý dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn chọn từ bỏ.
Tôi trở về quê, quyết định cứ tạm thong thả đã.
Tôi là người may mắn.
Cũng chính lúc này, tôi chợt nhận ra rằng khả năng sửa sai của cuộc đời lớn hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều.
Khi phát hiện mình đi sai đường, chỉ cần quay đầu lại là được.
So với việc cứ đâm đầu vào ngõ cụt, thì việc đưa ra một lựa chọn mới mới là điều quan trọng hơn.
Tất nhiên, nếu không quay đầu lại cũng chẳng sao, vì biết đâu ngay khoảnh khắc tiếp theo, bạn sẽ thấy ‘sau cơn mưa trời lại sáng’.
Các cô gái yêu dấu, mong các bạn hãy tự hào về chính mình.
Hy vọng các bạn hãy yêu lấy bản thân.
Giống như tôi vậy.
Tôi rất hài lòng với chính mình của hiện tại.”
Yến Cận Bắc cứ thế xem đi xem lại như một cách tự hành hạ bản thân.
Nỗi đau trong lòng càng lúc càng tỉnh táo, anh ta nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của cô gái ngày hôm ấy: “Anh đang khinh thường tôi.”
Cô chưa bao giờ yếu đuối, kẻ yếu đuối luôn là anh ta, người dùng tình cảm để trốn tránh mọi vấn đề.
Đêm đó, anh ta mơ thấy một giấc mơ.
Trong mơ là một ngày tuyết rơi, cô gái nhỏ sau khi đắp xong quả cầu tuyết liền lao thẳng vào lòng anh ta.
“Huỷ Hân.” Anh ta thì thầm.
Cô gái ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực và ấm áp.
“Tạm biệt nhé.”
Trong mơ, anh ta đã nói lời vĩnh biệt cô lần cuối cùng.
Trong mơ là thời khắc tươi đẹp nhất của nhân gian.
Còn ngoài giấc mộng, mọi thứ đã đổi thay từ rất nhiều năm về trước.
Hóa ra…
Ngay từ nhiều, nhiều năm trước, anh ta đã nên nói lời tạm biệt một cách tử tế.
Anh ta hiểu ra quá muộn màng.
Để rồi phụ lòng một cô gái suốt bấy nhiêu năm.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖