5
Tôi vốn đang cân nhắc xem nên làm gì, nghe Minh Minh nói vậy liền thấy tâm đầu ý hợp ngay.
Tôi chuyển khoản luôn 50.000 tệ làm vốn khởi nghiệp.
Minh Minh ôm chầm lấy tôi, vừa hôn vừa hét ầm lên: “Hai đứa mình hợp tác, chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám cho xem!”
Tôi vừa bất lực vừa thấy vui lòng.
Có lẽ là vì cuộc sống mới đang ở ngay trước mắt.
Dù thành công hay thất bại, tôi của hiện tại vẫn cảm thấy tràn đầy hào hứng vì những cảnh sắc mới lạ trên con đường khác của cuộc đời.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi bắt đầu nghiên cứu cách xây dựng kênh và quay phim.
Buổi quay đầu tiên là ở khu đại học, chúng tôi bắt gặp ngẫu nhiên vài người qua đường, nhưng phản ứng sau đó khá mờ nhạt.
Thế là, chúng mình chuyển địa điểm sang trường tiểu học.
Lần này tôi làm tốt hơn hẳn.
Ở bên cạnh lũ trẻ nhỏ, cảm giác căng thẳng cũng bớt đi phần nào.
Kết thúc buổi quay, chúng tôi định đi tìm chỗ nào đó để ăn cơm.
Lê Minh Minh bỗng nhiên túm chặt lấy tay tôi: “Cực phẩm! Trai đẹp kìa!”
Dưới tán cây rợp bóng cách đó không xa, một chàng trai trong bộ âu phục đen đang đứng đó.
Thân hình tam giác ngược chuẩn chỉnh, gương mặt ưu tú xuất thần.
Có vẻ anh đã quan sát chúng tôi từ lâu.
Anh sải bước chạy nhỏ tới chỗ chúng tôi, hai bên má hơi ửng hồng.
“Đây là chương trình kết bạn phải không?”
Anh đưa điện thoại ra, mắt nhìn thẳng vào tôi: “Tôi có thể làm quen với em không?”
Ting!
Điện thoại tôi nhận được hai tin nhắn từ một số lạ.
Đó là ảnh chụp Yến Cận Bắc và Hạ Chi đang nắm tay nhau.
Kèm theo dòng chữ: [Hai người họ ở bên nhau rồi.]
Chẳng cần đoán tôi cũng biết kẻ gửi là ai.
Cảm giác buồn nôn lại dâng lên cổ họng, tôi gõ phím trả lời: [Rảnh quá hóa hèn à?]
Gửi tin xong, tôi lập tức ném số của Kỳ Thâm vào danh sách đen.
Lê Minh Minh cảm nhận được sự khó chịu của tôi, nhỏ giọng hỏi: “Sao thế?”
“Không có gì, vừa gặp phải một thằng điên thôi.”
Dứt lời, tôi ngẩng đầu nhìn chàng trai trước mặt, giải thích: “Tôi không nói anh đâu.”
Chàng trai không để tâm, khẽ nhếch môi cười: “Tôi biết mà.”
Anh lại đưa điện thoại tới lần nữa: “Có thể cho tôi xin WeChat được không? Tôi tên Trình Dã.”
6
Sau khi kết bạn và trở về nhà, qua những lời ấp úng của mẹ, tôi mới vỡ lẽ ra một chuyện.
Cuộc gặp gỡ với Trình Dã không hề là tình cờ.
Chúng tôi vốn là bạn học cũ thời cấp hai.
Tôi lục tìm bức ảnh tốt nghiệp trong hòm đồ, soi đi xét lại mấy lần mới khớp được hình ảnh cậu bạn gầy gò nhỏ bé nơi góc ảnh với người đàn ông rạng rỡ ngày hôm nay.
Tôi thực sự chẳng có chút ấn tượng nào về anh cả.
Mẹ tôi hào hứng: “Biết đâu là một người thầm thương trộm nhớ, sau bao năm xa cách gặp lại, thiên lôi chạm địa hỏa, bùng cháy lên thì sao…”
Tôi dở khóc dở cười: “Mẹ ơi, mẹ đã ‘luyện’ bao nhiêu cuốn tiểu thuyết ngôn tình rồi thế?”
Tự mình đa tình với Yến Cận Bắc một lần đã là quá đủ, tôi sẽ không cho phép mình ảo tưởng thêm lần thứ hai.
Tôi bấm vào ảnh đại diện của người bạn mới kết bạn hôm nay.
[Hóa ra chúng ta là bạn cũ thời cấp hai.]
Đầu dây bên kia hiện trạng thái “đang nhập”, rồi lại xóa, cuối cùng mới trả lời: [Em không phiền chứ?]
[Có gì mà phiền đâu?]
[Vậy sau này chúng mình thường xuyên gặp nhau nhé.]
Ngay sau đó là một tin nhắn khác: [Tôi ở đây không có nhiều bạn bè lắm.]
Khoảng thời gian sau đó, Trình Dã luôn xuất hiện đột ngột như thế, về sau anh còn xung phong làm phụ tá cho chúng tôi.
Tính tình anh rất tốt, hoạt bát, lương thiện và năng nổ.
Thậm chí anh còn có thể tán chuyện trên trời dưới biển với một bà cụ tám mươi tuổi.
Mẹ tôi thì khỏi phải nói, có lần gặp anh, bà cứ nhất quyết kéo bằng được anh về nhà ăn cơm.
Tôi nhỏ giọng hỏi anh: “Trông anh bây giờ có vẻ hơi khác so với lần đầu mình gặp nhỉ?”
Anh ngẩn ra một lúc.
Biết tôi đang nói chuyện anh từ quý ông lịch lãm “biến hình” thành nam sinh đại học năng động, anh gãi đầu, cười ngượng ngùng: “Vì tôi cứ nghĩ ấn tượng đầu tiên là quan trọng nhất.”
“Giờ không quan trọng nữa sao?” Anh cúi người ghé sát lại, ánh mắt sáng rực: “Giờ thì ấn tượng thứ hai quan trọng hơn.”
Tôi không thích kiểu đàn ông tinh anh diện âu phục.
Tôi cũng không muốn yêu đương.
Sau khi nhận ra ý đồ của Trình Dã, tôi đã nói thẳng chuyện này với anh.
Tối hôm đó, anh lái xe thẳng đến dưới chân nhà tôi.
[Nhìn ra ngoài cửa sổ đi.]
Trình Dã tay cầm chùm bóng bay, từ từ thả chúng bay lên.
Tôi vươn tay bắt lấy một quả, nhìn thấy dòng chữ dán trên đó: “Vậy thì, hãy làm người bạn đầu tiên của tôi ở Lâm Thành, được không?”
Chúng tôi mỗi người nắm một đầu sợi dây bóng bay.
Vạn vật im lìm, ánh trăng đơn độc soi rọi bóng hình người đàn ông dưới lầu.
Chắc là anh đang lo lắng lắm.
Có lẽ mỗi một giây, một phút chần chừ của tôi đối với anh đều như một bản án tử hình.
Tôi buộc quả bóng cố định vào cửa sổ, gửi tin nhắn WeChat cho anh: [Chào nhé, người bạn mới.]
Trình Dã mỉm cười.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖