Đêm mùa hạ mang theo chút hơi lạnh lẽo.
Từ lúc bước chân vào nhà, Yến Cận Bắc không nói một lời nào.
Tôi ngồi bên cạnh, cảm thấy có chút gượng gạo.
Mẹ Yến nắm lấy tay tôi, ra hiệu cho tôi yên tâm.
Bà gắt lên với anh ta: “Nếu con không muốn ổn định thì giải tán sớm cho rảnh nợ. Đã bảy năm rồi, rốt cuộc con có muốn kết hôn hay không? Cũng may con bé Huỷ Hân tính tình hiền lành, không hối thúc. Nhưng đó là vì nó yêu con, chứ không phải vì con làm đúng đâu!”
Mẹ Yến tức đến đỏ mặt: “Sao tôi lại đẻ ra cái loại như cậu cơ chứ!”
Tôi vỗ nhẹ vào lưng bà: “Con thật sự không vội mà bác.”
“Sao mà không vội được!” Bà quay sang tôi, “Thằng ranh này đã hại con cả đời, nó mà không chịu trách nhiệm thì bác không tha cho nó đâu!”
“Ta thật chẳng hiểu nổi.”
“Nó định làm cái quái gì không biết!”
Tiếng bật lửa mở ra đóng lại đầy vẻ phiền muộn.
Yến Cận Bắc từ đầu đến cuối vẫn giữ gương mặt lạnh lùng.
Chỉ đến khi mẹ nói xong, anh ta mới cười khẩy một tiếng, ngẩng đầu lên: “Vậy thì kết hôn đi!”
Anh ta đứng dậy: “Mẹ muốn sắp xếp thế nào thì cứ làm thế đi!”
Sau đó, anh ta sải bước dài lên lầu, từ đầu đến cuối chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.
Lòng tôi thắt lại.
Tôi cúi đầu nói khéo với mẹ Yến vài câu rồi vội vàng đuổi theo sau.
Tiếng nước chảy rào rào vang lên từ phòng tắm.
Yến Cận Bắc đang tắm.
Tôi ngồi trên giường, thẫn thờ nhìn chăm chằm xuống sàn nhà.
“Có phải… anh không muốn kết hôn không?”
Tiếng nước quá lớn, anh ta không nghe thấy giọng tôi.
Nước tắt, anh ta đẩy cửa bước ra, thân dưới chỉ quấn độc chiếc khăn tắm.
“Em nói cái gì?” Tóc anh ta ướt đẫm, nước còn chưa kịp lau khô, những giọt nước lăn dài từ đôi lông mày thanh tú xuống cơ ngực săn chắc.
Mặt tôi đỏ bừng, nhất thời lắp bắp không nói nên lời.
Khi Yến Cận Bắc thay quần áo, tôi nhắm nghiền mắt lại đếm cừu.
Cho đến khi bàn tay to lớn của anh ta đặt lên đầu tôi: “Mặc xong rồi, mở mắt ra đi.”
Tôi mới từ từ mở mắt.
Anh ta đã ăn vận chỉnh tề, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi: “Rốt cuộc em muốn nói gì?”
“Có phải anh không muốn kết hôn không?”
“Không có.” Anh ta đảo mắt đi chỗ khác, đứng dậy dọn dẹp đống quần áo bẩn: “Em đừng nghĩ nhiều.”
Nhưng tôi biết, Yến Cận Bắc đang nói dối.
Anh ta chẳng muốn kết hôn chút nào.
Tôi định nói, hay là hôn lễ lùi lại đi, hoặc là tôi không gấp đâu… nhưng lời nghẹn lại nơi cổ họng, chỉ còn vị chua xót dâng trào.
Không dám ở lại trong phòng thêm nữa, tôi vội vã muốn rời đi.
“Vậy em đi ngủ trước nhé?”
Anh ta nắm lấy tay tôi, cau mày khó chịu: “Em định ngủ riêng với tôi à?”
Anh ta đưa tay nâng mặt tôi lên: “Khóc đấy à?”
“Không có.”
“Đã chiều theo ý em rồi, em còn muốn tôi phải làm thế nào nữa?” Yến Cận Bắc lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn, mặt lạnh hẳn xuống: “Em muốn gây sự thì cứ việc!”
Yêu nhau bảy năm, anh ta hiếm khi nặng lời với tôi như vậy.
Nhưng lúc này, có lẽ áp lực bị giục cưới đã lên đến đỉnh điểm, lần đầu tiên trước mặt tôi, anh ta không thèm che giấu cảm xúc của mình.
Tôi sững sờ, trong một khoảnh khắc cảm thấy mình như một con hề bị lột sạch quần áo giữa đám đông.
Anh ta không thèm nhìn tôi nữa, mở cửa bước đi.
Chỉ còn mùi hương sữa tắm nhàn nhạt nhắc nhở tôi về những gì vừa xảy ra.
Sau chuyện đó, cả tôi và Yến Cận Bắc đều không ai nhắc lại chuyện đêm hôm ấy, cũng chẳng đả động gì đến việc hoãn đám cưới.
Chỉ là anh ta ngày càng ít nói, ngay cả việc chọn váy cưới anh ta cũng chẳng buồn để tâm.
Anh ta thường bận rộn đến nửa đêm.
Tôi gửi tin nhắn, mãi lâu sau anh ta mới đáp lại: [Đang bận.]
Sinh nhật mẹ Yến, anh ta cũng không về.
Mọi người cười nói để giảng hòa, nhưng trong lòng ai cũng hiểu rõ, đây là cách Yến Cận Bắc thể hiện sự bất mãn với mẹ mình.
Tôi phớt lờ cảm giác khác lạ trong lòng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cố gắng vực dậy tinh thần để tập mỉm cười.
Cho đến một ngày nọ, tôi tỉnh dậy và thấy anh ta đang nhìn chằm chằm vào điện thoại đến thẩn thờ.
“Sao anh chưa ngủ?” Tôi định ngồi dậy thì anh ta nhanh tay cất điện thoại đi.
“Ngủ đi!”
Nhưng chỉ trong cái chớp mắt đó, tôi vẫn kịp nhìn rõ bức ảnh trên màn hình.
Đó là ảnh chụp chung của Yến Cận Bắc mười bảy tuổi và Hạ Chi mười bảy tuổi.
Tôi quay lưng lại, lòng lạnh lẽo như rơi vào hầm băng.
Trong đầu tôi hiện lên câu nói của người bạn thanh mai trúc mã của anh ta năm nào, với ánh mắt đầy khinh bỉ: “Dù cậu ấy có ở bên cô thì đã sao? Cô mãi mãi chẳng bao giờ bằng được chị Hạ Chi đâu.”
Hắn ta còn kéo dài giọng: “Đồ lợn béo.”
Hồi đó tôi nghĩ gì nhỉ?
Tôi nghĩ rằng chỉ cần mình kiên trì, một ngày nào đó Yến Cận Bắc sẽ rung động.
Anh ta rồi sẽ yêu tôi thôi.
Nhưng giờ đây, sự thật trần trụi đập thẳng vào mặt.
Trái tim tôi như bị hàng ngàn mũi kim đâm thấu.
Hóa ra, anh ta chưa từng quên Hạ Chi.
Vỏ bọc mạnh mẽ tôi dày công gây dựng bấy lâu nay sụp đổ trong tích tắc.
Tôi bỗng nhiên không muốn kết hôn nữa.
Tôi muốn chia tay với Yến Cận Bắc.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖