
Khi bàn chuyện cưới xin, tôi vô tình tìm thấy cuốn nhật ký năm mười sáu tuổi của Yến Cận Bắc.
[Cô ta béo như thế mà cũng thích mình, thật kinh tởm.]
[Mình tìm bạn gái rồi, hy vọng cô ta bỏ cuộc đi, đừng nhìn mình bằng ánh mắt đó nữa.]
Những dòng mỉa mai trong nhật ký dừng lại vào ngày 13 tháng 5.
Ngày hôm đó, vì cứu anh ta, tôi đã vĩnh viễn khép lại sự nghiệp vận động viên cử tạ của mình.
Tôi bàng hoàng nhớ lại năm nhất đại học, anh ta hỏi tôi: “Chúng ta ở bên nhau nhé?”
Lúc tôi đồng ý, gương mặt anh ta lộ rõ sự nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.
Tôi cứ ngỡ đó là tình yêu từ hai phía.
Hóa ra…
Đó lại là một cuộc “trả ơn” đầy miễn cưỡng mà anh ta đã phải đấu tranh tư tưởng suốt nhiều năm để thực hiện.
Tôi bỗng thấy mọi thứ thật vô nghĩa.
Tôi hủy hôn, rời khỏi nhà họ Yến.
Vài tháng sau, vào một đêm muộn, anh ta lái xe đứng đợi dưới chân nhà tôi.
Nhìn người đàn ông bên cạnh tôi, đôi mắt anh ta đỏ hoe: “Hắn là ai? Bạn trai của em à?”
Tác giả: Tạ Bạch Thiên.
Dịch: -rqz-
Tổng số chương: 7