7
Phía bên kia, Tô Khinh Nhiên nay đã đổi tên thành Hứa Khinh Nhiên.
Cô ta đang bước xuống từ cầu thang xoắn ốc thì bắt gặp tôi và Phùng Tuyển đang đứng cùng nhau.
Trong bộ váy áo lộng lẫy, cô ta rũ bỏ vẻ thanh thuần thường ngày, trở nên vô cùng nổi bật.
Ánh mắt Hứa Khinh Nhiên vẫn không tự chủ được mà dán chặt vào Phùng Tuyển, khẽ gọi: “Phùng Tuyển…”
Phùng Tuyển cụp mắt nhìn cô ta, rồi thản nhiên đáp:
“Dù Ngưng Ngưng chỉ lớn hơn cô hai tháng, nhưng theo lý mà nói, cô cũng nên gọi tôi một tiếng anh rể.”
Trong buổi gia yến tối nay, Hứa gia chỉ long trọng tuyên bố việc tìm lại được con gái ruột.
Mẹ tôi tìm mọi cách để tôi và Phùng Tuyển ở lại qua đêm.
Như mọi khi, anh ta ngủ cùng tôi trong căn phòng cũ của tôi.
Người đàn ông ấy không hề hay biết về những toan tính phức tạp đang bủa vây căn nhà này.
Sau khi tắm xong, vốn dĩ tôi không muốn làm gì thêm.
Anh ta chỉ định hôn tôi trước khi ngủ, nhưng nụ hôn dần trở nên sâu hơn, anh ta thì thầm: “Cũng mấy ngày rồi…”
Chẳng mấy chốc, những ngón tay anh ta đã luồn vào dưới vạt áo tôi.
Tôi giữ tay anh ta lại, ngăn cản: “Đêm nay không được. Người em vẫn chưa khỏe hẳn.”
Mái tóc anh ta còn hơi ẩm, đường xương hàm rõ nét, yết hầu khẽ chuyển động.
Anh ta trầm giọng hỏi: “Sao lần này kỳ kinh lại kéo dài thế?”
Anh ta nói tiếp: “Ngày mai tôi định đến bệnh viện. Hay em đi cùng tôi để kiểm tra sức khỏe luôn?”
Nhịp thở của tôi khựng lại.
Hai năm qua, Phùng Tuyển vẫn luôn tìm cách khôi phục trí nhớ.
Không ai muốn quá khứ của mình là một khoảng trắng vô hồn.
Nửa năm gần đây anh ta còn mời chuyên gia đầu ngành, thử nghiệm các phương pháp can thiệp để điều trị.
Lần trước rõ ràng đã có hiệu quả.
Phùng Tuyển sớm muộn gì cũng nhớ lại thôi.
Có lẽ… chính là ngày mai.
Một khi Phùng Tuyển nhớ lại, anh ta sẽ đối xử thế nào với sinh linh bé nhỏ trong bụng tôi đây?
Tôi lấy cớ chỉ là đau ốm vặt và ngày mai trường có tiết để thoái thác việc cùng anh ta đến bệnh viện.
Nào ngờ sáng hôm sau, Hứa Khinh Nhiên trực tiếp đến trường tìm tôi.
Ngồi trong quán cà phê của trường, cô ta quan sát vùng cổ và cánh tay không chút tì vết của tôi, dường như thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô ta không thèm vòng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề:
“Tri Ngưng, tôi đến đây không phải để làm kẻ thù của cô. Tôi đã biết bí mật của cô rồi. Ngoài việc giấu Phùng Tuyển những chuyện hồi đi học, cô còn giấu anh ấy một chuyện động trời khác.”
“Giang trợ lý bên cạnh anh ấy, Giang Vọng Niên, nhìn qua thì chẳng có vẻ gì liên quan đến cô, nhưng thực chất anh ta từng là sinh viên được ông ngoại cô tài trợ.”
“Có anh ta giúp cô che đậy, hèn gì Phùng Tuyển không thể tra ra sự tồn tại của tôi. Mấy năm nay cô tỏ vẻ ôn hòa phục tùng, nhưng ngay từ đầu cô đã phản kháng cuộc hôn nhân này.”
“Thậm chí,” Hứa Khinh Nhiên thốt ra cái bí mật mà tôi chưa từng hé lộ với ai, “Trước khi đính hôn, cô đã cùng gã tay sai đắc lực mà Phùng Tuyển vô cùng tin tưởng kia lén lút bỏ trốn một lần. Sau khi bị bắt về, để Hứa gia không trách phạt Giang Vọng Niên, cô mới chấp nhận liên hôn.”
“Tôi có thể giúp cô, cũng là đang giúp chính mình. Bốn người chúng ta hoàn toàn có thể đưa mọi thứ trở lại vị trí cũ.”
Đúng lúc đó, điện thoại rung lên.
Một người từ lâu đã không còn dám làm phiền tôi, nay lại đột ngột gọi tới với vẻ gấp gáp.
Chính là Giang trợ lý, Giang Vọng Niên.
Giống như có chuyện gì đó vô cùng khẩn cấp, tôi vừa bắt máy, anh ta đã thốt lên ở đầu dây bên kia:
“Tri Ngưng. Phùng tổng… nhớ lại tất cả rồi.”
Nghe xong, tôi còn chưa kịp phản ứng thì một bàn tay từ phía sau bất ngờ vươn tới.
Một chiếc khăn tẩm thuốc mê bịt chặt lấy mũi miệng tôi.
Đó là vệ sĩ mà Hứa Khinh Nhiên mang theo.
Trước khi chìm vào bóng tối, tôi nghe thấy tiếng cô ta:
“Xin lỗi nhé. Tôi làm vậy là vì tốt cho cả hai chúng ta thôi. Cứ để Giang Vọng Niên đưa cô đi thêm một lần nữa vậy.”
…
Khi tỉnh lại, tôi đã không còn ở Hải Thành.
Giang Vọng Niên, người đáng lẽ phải ở bên cạnh Phùng Tuyển nay lại xuất hiện trước mặt tôi.
Bên ngoài cửa sổ là màn đêm mờ mịt.
Giang Vọng Niên không còn che giấu mối quan hệ cũ của chúng tôi nữa.
Anh ta nói: “Tri Ngưng, Hứa Khinh Nhiên cũng đã tìm tôi.”
Giang Vọng Niên lấy ra tờ giấy khám thai của tôi.
“Phùng tổng đã nhớ ra tất cả rồi. Cô nghĩ anh ta sẽ dung thứ cho cô và đứa con trong bụng sao?”
“Đây là Cẩm Thành, từ giờ cô cứ yên tâm ở lại đây.”
Giang Vọng Niên thuê một căn biệt thự, sắp xếp một bà vú chăm sóc tôi 24/24.
Anh ta chuẩn bị sẵn danh tính giả cho cả hai chúng tôi, thay tên đổi họ.
Ban ngày anh ta ra ngoài làm việc, dường như có ý định sẽ ở lại đây lâu dài.
Hơn một tháng sau đó, Giang Vọng Niên thỉnh thoảng lại đem tin tức từ Hải Thành về cho tôi.
Sau khi Phùng Tuyển khôi phục trí nhớ, ai nấy đều truyền tai nhau rằng vị đại tiểu thư Hứa gia hữu danh vô thực là tôi vì sợ anh tính sổ nên đã cao chạy xa bay sang nước ngoài.
Hứa gia chủ động đề nghị hủy bỏ hôn ước giữa tôi và anh ta, nhưng hai nhà vẫn muốn tiếp tục liên hôn, chỉ có điều đối tượng đã đổi thành thiên kim thật sự của Hứa gia.
Đi quanh một vòng, cuối cùng người ở bên cạnh Phùng Tuyển vẫn là Hứa Khinh Nhiên.
Việc tôi bị bí mật đưa đến Cẩm Thành chắc chắn có sự nhúng tay của Hứa gia.
Có lẽ từ giờ chẳng còn ai có thể dễ dàng tìm thấy tôi nữa.
Mọi thứ dường như đã trở lại đúng quỹ đạo, tôi giống như một vai phụ đã hoàn thành nhiệm vụ và hoàn toàn rời khỏi sân khấu.
Khi thai nhi được gần ba tháng, tôi tình cờ nghe thấy Giang Vọng Niên đứng ngoài cửa nghe điện thoại:
“Anh ta định đến Cẩm Thành sao?”
Đầu dây bên kia nói: “Yên tâm đi, chỉ là trùng hợp thôi. Vị kia đi công tác bình thường, đến chi nhánh ở Cẩm Thành để thị sát thôi mà.”
Giang Vọng Niên nhận ra tôi đang đứng đó.
Anh ta vội cúp máy.
Tôi hỏi: “Ai định đến Cẩm Thành vậy?”
“Là lãnh đạo tổng công ty nơi làm việc mới của tôi.”
“Tri Ngưng.” Giang Vọng Niên nhắc nhở tôi: “Dạo này trời lạnh, mai khám thai xong thì về sớm nhé.”
Tôi đi khám tại một bệnh viện tư nhân đã được sắp xếp ổn thỏa từ trước, luôn có bà vú đi cùng.
Ngày hôm sau, trên đường từ bệnh viện về, xe của tôi vô tình bị một chiếc xe phía sau tông trúng.
Trong lúc giải quyết va chạm, bà vú gắt gỏng với tài xế xe kia: “Anh có biết trên xe có bà bầu không hả?”
Thấy đối phương chỉ có hai người phụ nữ, gã tài xế bắt đầu giở thói hống hách, lớn tiếng quát tháo.
Ngay dưới tòa nhà văn phòng đối diện, một nhóm người đang đi ra nghe thấy tiếng động liền ngoảnh lại nhìn.
Dẫn đầu là một người đàn ông với khí chất trầm mặc, lãnh đạm, vô cùng nổi bật.
Đứng bên cạnh xe, khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt ấy, tim tôi như lỡ mất một nhịp.
Tôi đã nghe thấy cuộc điện thoại tối qua, nhưng tuyệt nhiên không dám nghĩ người đó lại là Phùng Tuyển.
May mắn là tôi đang đội mũ, đeo khẩu trang và mặc đồ rộng, có lẽ anh ta sẽ không nhận ra.
Phùng Tuyển đến đây cũng vì công việc.
Tôi khẽ vuốt ve bụng mình, cuối cùng chọn cách quay lưng đi, không nhận mặt anh ta.
Nhưng ngay khi tôi định bước đi, một bàn tay to lớn đã nắm chặt lấy cổ tay tôi.
Tôi ngước nhìn, người đàn ông vừa ở đằng kia đã đứng sừng sững trước mặt.
Giây tiếp theo, Phùng Tuyển cụp mắt, tự tay tháo chiếc khẩu trang trên mặt tôi xuống.
Đầu ngón tay anh ta chạm vào gò má tôi, mang theo một làn hơi lạnh lẽo.
“Chạy cái gì?”
Anh ta chậm rãi hỏi: “Em mang thai rồi?”
8
Ánh mắt anh ta nhìn tôi đầy vẻ thấu suốt.
Tôi chẳng còn cách nào khác, đành lấy kết quả siêu âm hôm nay ra.
“Gần ba tháng rồi.”
Tôi khẽ nói: “Lần đó, không phải tôi tới kỳ… mà là… anh suýt nữa đã làm tôi bị thương.”
Gã tài xế bên cạnh vẫn đang tranh cãi không thôi.
Ánh mắt Phùng Tuyển dao động một chút, rồi xoay người lạnh lùng lên tiếng với gã:
“Nếu không ai dạy anh hai chữ ‘tử tế’ viết thế nào, thì để hôm nay tôi dạy.”
Anh ta ra hiệu cho vệ sĩ tiến lên xử lý.
Phùng Tuyển vốn dĩ cực kỳ tàn nhẫn với những kẻ anh ta không ưa, và tôi sợ người tiếp theo chính là mình.
Anh ta đưa tôi về khách sạn.
Tôi cứ ngỡ một trận cuồng phong sắp ập đến.
Thế nhưng, Phùng Tuyển lại kéo tôi vào lòng, thấp giọng nói:
“Bất luận giữa chúng ta từng xảy ra chuyện gì trong quá khứ, cũng không thay đổi được sự thật hai năm qua chúng ta đã thân mật khăng khít đến nhường nào. Tôi không nhỏ mọn đến mức đi tính toán với người phụ nữ của mình.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖