1
Nghe nói sáng nay tại công ty, Phùng Tuyển đột nhiên đau đầu dữ dội, được đưa đi cấp cứu.
Khi tôi đến trước cửa phòng bệnh VIP, trợ lý của anh ta đang đứng đợi bên ngoài.
“Hứa tiểu thư.”
Giang trợ lý gọi giật tôi lại trước khi tôi bước vào trong.
Anh ta khẽ nhắc nhở: “Phùng tổng… có lẽ sắp nhớ lại rồi.”
Trong phòng đã có người.
Ngoài Phùng Tuyển ra còn có một nam một nữ.
Người nam là Tề Kiêu, bạn thân của anh ta. Còn cô gái kia mặc chiếc váy đơn giản, gương mặt thanh tú, thuần khiết.
Cô ta đang nhìn Phùng Tuyển, khẽ nói:
“Em tên là Tô Khinh Nhiên.”
“Em đã về rồi đây.”
“Anh đã nhớ ra em là ai chưa?”
Phùng Tuyển không nằm trên giường bệnh.
Anh ta ngồi trên chiếc ghế sofa đơn ở phòng ngoài, dáng vẻ xuất chúng, gương mặt lãnh đạm, đôi chân dài vắt chéo đầy vẻ thanh lịch nhưng lười nhác.
Nếu không vì sắc mặt nhợt nhạt hơn thường ngày, hoàn toàn không thấy chút dáng vẻ của người bệnh.
Anh ta không đáp lời cô ta.
Chỉ thản nhiên, chậm rãi nói với Tề Kiêu:
“Đừng có loại phụ nữ nào cũng đưa đến trước mặt tôi.”
Nói xong, anh ta ra lệnh cho trợ lý tiễn khách.
Trước khi đưa người rời đi, Tề Kiêu chỉ để lại một câu đầy phẫn nộ:
“Phùng Tuyển, sớm muộn gì cậu cũng sẽ hối hận vì câu nói này.”
Trong phòng chỉ còn lại tôi và anh ta.
Với thân phận hôn thê hiện tại, tôi quan tâm hỏi: “Đầu còn đau không?”
Phùng Tuyển đáp gọn lỏn: “Không sao.”
“Nghe Giang trợ lý nói, anh sắp nhớ ra rồi sao?”
Anh ta đưa ngón tay lên day nhẹ thái dương: “Chỉ có vài mảnh ký ức đứt quãng loé lên, nhưng không sao nắm bắt được.”
Dứt lời, anh ta kéo tôi ngồi lên đùi mình.
Hai năm anh ta mất trí nhớ, một năm rưỡi chúng tôi đính hôn, nói giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì thì thật là phi thực tế.
Anh ta lên tiếng, giọng điệu bạc bẽo: “Tề Kiêu đùa dai thật, tùy tiện dắt một cô gái đến rồi bảo đó là người tôi từng yêu.”
Tề Kiêu xưa nay vốn tính ham chơi, chẳng trách Phùng Tuyển lại hiểu lầm như vậy.
Anh ta ghé sát lại, đôi môi mỏng mang theo hơi lạnh hôn nhẹ lên tôi: “So với cô ta, dáng vẻ kiều diễm này của em mới giống gu của tôi hơn.”
Dù lời nói có vài phần mập mờ, âu yếm, nhưng tôi biết rõ: Phùng Tuyển nói vậy là vì anh ta chưa nhớ lại. Anh ta chưa biết được cô gái tên Tô Khinh Nhiên mà anh ta vừa đuổi đi kia, trong quá khứ từng quan trọng với anh ta đến nhường nào.
2
Đêm đó, Phùng Tuyển rời viện và đưa tôi về nơi ở của anh ta.
Đêm khuya thanh vắng, anh ta khẽ siết lấy vai và eo tôi, dỗ dành tôi xoay lưng lại phía anh ta.
“Được không?”
Cuối cùng tôi gật đầu: “Nhẹ một chút.”
Trong mắt tôi, Phùng Tuyển là một đối tượng liên hôn cực kỳ chuẩn mực, thậm chí là hoàn hảo.
Ngay cả trong chuyện này, anh ta cũng luôn tôn trọng ý muốn của tôi.
Sau khi anh ta mất trí nhớ, chính Phùng lão phu nhân đã đích thân chọn cuộc hôn nhân này cho cháu trai mình.
Trước đêm đính hôn, bà từng tìm gặp tôi và nói:
“Tri Ngưng, ngoài việc giúp Phùng – Hứa hai gia đình liên kết, bà tin rằng khi có một cô gái ôn hòa, hiểu chuyện lại xinh đẹp như cháu ở bên, không người đàn ông nào có thể kiềm lòng mà không yêu cháu được.”
Bà muốn tôi thay thế vị trí của Tô Khinh Nhiên trong lòng anh ta trước khi anh ta kịp nhớ lại.
Và quả thực, Phùng Tuyển có vẻ rất ưng ý dáng vẻ của tôi.
Sau khi đính hôn vài tháng, việc sống chung như bao cặp đôi khác diễn ra vô cùng thuận chèo mát mái.
Anh ta có vài phần yêu thích tôi về mặt sinh lý.
Nhưng sự yêu thích dành cho lớp da thịt này thường rất nông cạn và hời hợt.
Phùng lão phu nhân không hề biết rằng, trước khi trở thành người kế vị, trong những năm tháng tăm tối nhất của cuộc đời, chính Tô Khinh Nhiên đã cùng anh ta đi qua mọi gian khổ.
Còn tôi lúc đó, lại đứng giữa đám tiểu thư công tử nhà giàu khinh khi anh ta, thậm chí từng làm tổn thương anh ta.
Một khi Phùng Tuyển khôi phục trí nhớ, việc “thay thế” kia chỉ là ảo mộng.
E là người đầu tiên anh ta chán ghét sẽ chính là vị hôn thê là tôi đây.
3
Phùng Tuyển của hiện tại quý khí, ung dung, quyền cao chức trọng.
Nhưng nhiều năm trước, anh ta lại là kẻ không ai ngó ngàng, tình cảnh vô cùng khốn khó.
Mẹ mất sớm, bố không thương.
Cả Phùng gia đều cưng chiều đứa con riêng của bà mẹ kế, Phùng Hằng, kẻ chỉ kém Phùng Tuyển một tuổi.
Tôi và Phùng Hằng học cùng lớp trung học, bạn bè quanh tôi đa phần cũng chơi với hắn.
Trong mắt người ngoài, tôi nghiễm nhiên thuộc phe của nhị thiếu gia Phùng gia.
Mà Phùng Hằng lại luôn đối đầu gay gắt với Phùng Tuyển.
Lần quá đáng nhất là trong tiệc sinh nhật của mình, Phùng Hằng cố tình bắt người hầu tìm bằng được Phùng Tuyển – người vốn ít khi lộ diện ra ngoài.
Hắn bắt Phùng Tuyển quỳ gục trước mặt chúng tôi, bắt anh ta phải lau giày cho tôi giữa bàn dân thiên hạ.
Phùng Hằng lúc đó đang theo đuổi tôi, hắn tự phụ cho rằng làm vậy sẽ khiến tôi vui lòng.
Tôi lùi lại một bước, lạnh nhạt buông một câu: “Đừng chạm vào tôi.”
Thực tâm tôi không muốn sỉ nhục anh ta. Nhưng đám người xung quanh lại lập tức cười ồ lên, mỉa mai Phùng Tuyển:
“Hứa đại tiểu thư chê cậu bẩn đấy.”
Lúc đó dáng người Phùng Tuyển còn gầy gò, chịu nhục trước đám đông nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
Anh ta quỳ thấp dưới đất, cúi đầu che giấu đi ánh mắt của mình.
Mãi về sau tôi mới biết, thực ra anh ta ghi nhớ kỹ từng gương mặt của ngày hôm đó.
4
Tô Khinh Nhiên là con gái bà vú thân cận của mẹ Phùng Tuyển quá cố.
Phùng gia gia thế hiển hách, ngoài người anh em con riêng, Phùng Tuyển còn phải đối đầu với các chú, các bác.
Lớn lên trong một gia tộc “cá lớn nuốt cá bé” đầy rẫy sói dữ mà vẫn có thể lật ngược thế cờ, trên hành trình gian nan đó, luôn có Tô Khinh Nhiên kề vai sát cánh.
Thậm chí có lần mẹ con Phùng Hằng lập mưu hại anh ta, nhờ có Tô Khinh Nhiên âm thầm nghe ngóng được mới giúp anh ta hóa giải nguy hiểm.
Sau đó cô ta bị trả thù, bị hành hạ đến mức suýt mất mạng.
Để trở thành người thừa kế duy nhất, người đời đồn đại Phùng Tuyển máu lạnh, thủ đoạn tàn độc, hành sự quyết liệt, có thù tất báo.
Quả thực, Phùng Hằng nhận lấy kết cục thảm hại, đám công tử tiểu thư năm xưa cũng lần lượt gặp rắc rối.
Chỉ còn lại hai ba người và tôi là tạm thời bình an, thì nghe tin Tô Khinh Nhiên vì sự khác biệt thân phận mà bị Phùng lão phu nhân dùng tiền đuổi đi, tống ra nước ngoài.
Phùng Tuyển bất chấp đêm tuyết rơi dày đặc, lao đến sân bay rồi gặp tai nạn, mất trí nhớ.
Kể từ đó, Phùng gia nghiêm cấm bất kỳ ai nhắc đến sự tồn tại của Tô Khinh Nhiên trước mặt anh ta.
Đối với một Phùng Tuyển đã quên sạch quá khứ, cuộc liên hôn giữa hai đại thế gia mang lại lợi ích vẹn cả đôi đường, nên với tư cách người thừa kế, anh ta bằng lòng chọn một người vợ môn đăng hộ đối như tôi.
Thực chất, tôi chỉ là con riêng của mẹ mang theo khi tái giá vào Hứa gia.
Hứa gia vốn có một cô con gái ruột, nhưng đã bị kẻ thù bắt cóc từ nhỏ, đến nay vẫn chưa tìm thấy. Nếu không, cuộc hôn nhân này cũng chẳng tới lượt tôi.
Vài người bạn năm xưa còn cảm thán với tôi rằng thật may là Phùng Tuyển mất trí nhớ.
Họ nói điều bất ngờ nhất là tôi, người năm xưa gián tiếp gây ra sự việc, giờ đây lại nghiễm nhiên trở thành hôn thê của anh ta.
Có lẽ vì mấy năm qua tôi đều du học ở nước ngoài, không xuất hiện trước mắt anh ta, lại có Hứa gia quyền thế chống lưng nên anh ta mới chưa ra tay với tôi.
…
Đêm nay, tôi ngủ không yên giấc.
Phùng Tuyển chạm vào mồ hôi lạnh trên trán mới đánh thức được tôi.
Thấy tôi ôm bụng, anh ta bế xốc tôi lên.
Ánh mắt anh ta hạ xuống, khẽ nhắc:
“Ngưng Ngưng, kỳ kinh nguyệt của em đến rồi.”
Thì ra là sớm hơn vài ngày, dù sao thì nó cũng vốn chẳng đều đặn.
Chỉ là lần này khó chịu một cách lạ thường.
Nhìn vết bẩn loang lổ trên ga giường anh ta, tôi nhắm nghiền mắt, lí nhí: “Xin lỗi anh.”
Phùng Tuyển không để tâm.
Anh ta lấy băng vệ sinh từ tủ đồ, rồi bế tôi vào phòng tắm.
Anh ta luôn chu đáo với tôi như vậy.
Nhưng đằng sau sự hoàn hảo đó là một sự lý trí đến lạnh lùng.
Trước mặt tôi, anh ta luôn điềm tĩnh, vững chãi.
Người đàn ông này, hai năm trước, lại có thể vì một Tô Khinh Nhiên mà mất kiểm soát đến mức tự đẩy mình vào tai nạn xe cộ.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖