Góc Của Chan

CHƯA TỪNG CÓ NẾU NHƯ – CHƯƠNG 5

9

Lúc Thẩm Yến đi, anh ta nhờ Triệu Ninh đưa nhẫn cho tôi.

Triệu Ninh cười lạnh: “Bây giờ mới biết mua nhẫn, trước đây làm cái gì không biết.”

Triệu Ninh vốn dĩ chẳng ưa gì Thẩm Yến.

Chuyện tôi ở bên Thẩm Yến, cô ấy luôn cảm thấy tức giận vì tôi nhu nhược, nhưng cũng chẳng làm gì được.

Thẩm Yến đối với tôi rất hào phóng, vòng cổ, vòng tay, hoa tai, trâm cài áo… anh ta tặng không thiếu thứ gì.

Nhưng duy nhất chỉ có nhẫn là không bao giờ tặng.

Có lần đi ăn cùng nhau, Triệu Ninh trêu đùa hỏi Thẩm Yến bao giờ mới tặng nhẫn cho tôi.

Thẩm Yến gọi một cuộc điện thoại, lát sau, tài xế mang đến cho tôi một sợi dây chuyền phỉ thúy.

Triệu Ninh tức đến run người: “Tôi nói là nhẫn cơ mà! Lạc Lạc bên anh bao nhiêu năm nay, cậu ấy không xứng đáng có một chiếc nhẫn sao?”

Thẩm Yến đặt tay lên lưng ghế tôi, một tư thế đầy vẻ chiếm hữu.

Anh ta vắt chéo chân, dáng vẻ bất cần đời: “Sớm muộn gì cô ấy cũng có thôi, cô vội cái gì.”

Anh ta nâng cằm tôi, mỉm cười hứa hẹn: “Trong vòng mười năm nữa, anh sẽ đeo nhẫn cho em.”

Tôi cúi đầu cười nhạt, không đáp lời.

Đột nhiên tôi thấy nhớ Kỳ Liên vô cùng.

Kỳ Liên sẽ không bao giờ dùng vẻ mặt cợt nhả đó để hứa hẹn với tôi.

Hóa ra gương mặt dù có giống đến đâu, nếu không phải cùng một người thì rốt cuộc vẫn không phải là người đó.

Sau bữa ăn ấy, tôi đã muốn xa lánh Thẩm Yến.

Điện thoại không nghe, WeChat không trả lời, đổi mật mã khóa cửa, cũng không đến chỗ anh ta nữa.

Nhưng vài ngày sau Thẩm Yến bị đau dạ dày, anh ta gọi video cho tôi, gương mặt ấy tái nhợt và tiều tụy vô cùng.

Tôi đột nhiên nhớ lại Kỳ Liên trước khi mất tích ở chiến trường, liệu anh ấy có tiều tụy như thế này không.

Tôi không thể khống chế được bản thân, phớt lờ ánh mắt khinh bỉ của Triệu Ninh mà vẫn đi chăm sóc Thẩm Yến.

Trong nhà Thẩm Yến đầy vỏ chai rượu, tuần qua tôi tránh mặt không gặp, chẳng biết anh ta đã uống bao nhiêu.

Tôi thở dài, dọn dẹp nhà cửa, nấu cháo, giặt đồ, gọt táo, chăm sóc cho đến khi anh ta khỏe lại.

Thẩm Yến nắm chặt tay tôi: “Không được trốn tránh anh nữa. Lạc Ninh, anh không lừa em đâu, trong vòng mười năm nhất định sẽ mua nhẫn cho em.”

Anh ta ra bộ: “Một viên kim cương to như trứng bồ câu ấy.”

Tôi cười: “Vậy tại sao không phải là bây giờ?”

Thẩm Yến im lặng.

Một lát sau, anh ta nhàn nhạt nói: “Bây giờ anh còn một chấp niệm cần phải giải quyết.”

Anh ta kéo tôi vào lòng, để tôi nằm cùng anh ta, nghe nhịp tim dồn dập của anh ta: “Lạc Ninh, anh không lừa em, đợi anh mười năm.”

Tôi nhìn gương mặt anh ta, không nói gì.

Thẩm Yến ôm tôi chặt hơn, như sợ tôi sẽ chạy mất: “Vậy quyết định thế nhé, mười năm.”

Tôi áp mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh ta, lắng nghe nhịp tim ấy.

Nhịp tim thì không biết nói dối.

10

Mười năm sau, vào đêm tân hôn, tôi và Kỳ Liên cả đêm gần như không ngủ.

Sáng sớm hôm sau, nhân lúc Kỳ Liên còn đang ngủ say, tôi đỏ mặt xuống lầu để đi đổ số “bao cao su” đã dùng tối qua.

Vừa xuống lầu đã thấy Thẩm Yến.

Anh ta đứng bên cạnh chiếc Ferrari, cằm lún phún râu, đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu, dưới chân là một đống đầu thuốc lá.

Chẳng biết anh ta đã hút bao nhiêu thuốc rồi.

Anh ta nhìn qua túi rác trong suốt trên tay tôi, rồi ngoảnh mặt đi không dám nhìn tiếp.

Giọng anh ta khàn đặc đến đáng sợ: “Lạc Ninh, tôi đã đợi cả đêm, nhìn hai người tắt đèn.”

Vẻ kiêu ngạo ngày thường đã tan biến sạch sành sanh, ánh mắt anh ta né được túi rác, nhưng lại không né được những vết đỏ trên cổ tôi.

Vị đại thiếu gia kiêu hãnh nhà họ Thẩm, lúc này đây như vừa đánh mất báu vật yêu quý nhất của đời mình, anh ta nhìn chằm chằm vào cổ tôi, hốc mắt đỏ hoe.

Anh ta khàn giọng đầy tuyệt vọng: “Lạc Ninh, tôi ốm rồi, khó chịu lắm.”

Ngày trước nếu anh ta nói vậy, tôi sẽ lập tức bỏ mặc tất cả mọi việc để đến chăm sóc anh ta.

Nấu cơm, gọt táo, cho uống thuốc, đo nhiệt độ.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ có thể nói: “Anh tự đi mua thuốc mà uống đi.”

Thân hình Thẩm Yến lảo đảo, mắt càng đỏ hơn.

Nhà Thẩm Yến giàu có, sợ anh ta bị bắt cóc nên từ nhỏ đã đưa đi học võ, cũng là kiểu người dầm mưa dãi nắng, chịu khổ bị thương mà rèn luyện nên.

Điều anh ta tự hào nhất là mình dù là con một nhà giàu nhưng chưa bao giờ biết nũng nịu, yếu đuối.

Vậy mà giờ đây, một giọt nước mắt của anh ta rơi xuống, anh ta cũng chẳng buồn lau, chỉ cứ thế nhìn tôi.

“Lạc Ninh, thực ra khi nhìn thấy em cười với Kỳ Liên, tôi đã nghĩ rất nhiều. Tôi cũng có thể đối xử với em giống như anh ta vậy.”

Anh ta nhắm mắt lại, nghiến răng, dường như đang phải nói ra những lời cực kỳ khó khăn: “Dẫu cho tôi là kẻ thay thế cũng được. Kẻ thay thế chẳng phải cũng có thể trở thành chính thức sao? Lạc Ninh, thấy em và người khác như thế này, tôi thực sự không chịu nổi…”

Tôi có chút cạn lời, lắc lắc bàn tay phải của mình.

Trên ngón tay đang đeo một chiếc nhẫn cưới.

Viên kim cương không lớn, nhưng là do chính tay tôi thiết kế và đặt làm.

Mặt Thẩm Yến càng trắng bệch hơn: “Lạc Ninh, tháo nó ra đi, là em tự tháo hay để tôi giúp em?”

Anh ta khàn giọng cầu xin: “Em muốn nhẫn tôi sẽ mua cho em, to cỡ nào cũng được, vứt thứ này đi, tôi xin em đấy.”

Tôi lắc đầu: “Không được đâu Thẩm Yến, đây là nhẫn cưới của tôi.”

Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn: “Kỳ Liên mua cho tôi, tôi rất yêu nó.”

Thẩm Yến nghẹn ngào: “Đừng nói những lời như vậy, Lạc Ninh, tôi đau lòng lắm. Thực sự rất đau.”

Tôi thở dài.

Tôi không có oán hận gì với Thẩm Yến cả, dù sao gương mặt đó cũng đã giúp tôi vượt qua quãng thời gian khó khăn nhất.

Tôi cũng muốn Thẩm Yến buông bỏ quá khứ để nhìn về phía trước.

Tôi đang cân nhắc định khuyên anh ta vài câu, nhưng khi ngẩng đầu lên, tôi lại thấy một bóng dáng khiến mình kinh ngạc.

Liên Sênh đến rồi.

Liên Sênh, người vốn luôn tinh tế và xinh đẹp, nay sắc mặt tệ đến cực điểm.

Cô ta nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi, rồi lại nhìn Thẩm Yến: “Thẩm Yến, người khác nói với tôi tôi đều không tin. Anh đòi chia tay với tôi giữa đêm khuya, đặt vé về nước, thực sự là vì cô ta sao?”

Cô ta liếc nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay tôi, như thể bị sỉ nhục: “Cô ta vừa tầm thường lại còn đã kết hôn rồi, anh vì cô ta mà chia tay tôi?”

Liên Sênh trông có vẻ rất giận dữ.

Trước đây, chỉ cần Liên Sênh nói một câu hờn dỗi, Thẩm Yến có thể bay nửa vòng trái đất để đuổi theo.

Nhưng hiện tại, anh ta chẳng thèm ngoảnh đầu lại, coi như không thấy sự hiện diện của người đó, chỉ nói với tôi: “Lạc Ninh, tôi rời xa em thực sự không sống nổi, thật đấy. Tôi không tài nào ngủ được, mấy ngày nay tôi chẳng chợp mắt chút nào.”

Anh ta tiều tụy không chịu nổi: “Em quay lại được không, Lạc Ninh, bà xã, tôi sửa, cái gì tôi cũng sửa, tôi sẽ không bao giờ nhìn bất kỳ người phụ nữ nào khác nữa.”

Giọng anh ta khàn đặc đến đáng sợ: “Kẻ thay thế có thể trở thành chính thức, kết hôn rồi cũng có thể ly hôn mà. Tôi thực sự sẽ thay đổi, cầu xin em.”

Tôi há miệng, kinh ngạc đến mức nhất thời không nói nên lời.

Tôi chưa bao giờ thấy Thẩm Yến như vậy.

Chưa bao giờ.

Vị đại thiếu gia kiêu hãnh nhà họ Thẩm, ngay cả khi dây dưa dở dở ương ương với Liên Sênh ngần ấy năm, cũng chưa từng cầu xin cô ta như thế này.

Liên Sênh cũng ngẩn người.

Mặt cô ta hết đỏ lại trắng, cuối cùng ném lại một câu: “Anh đừng có hối hận, tôi sẽ không cho anh cơ hội thứ hai đâu”, rồi quay người khóc lóc chạy đi.

Thẩm Yến không thèm nhìn lại lấy một lần.

Tôi nhắc nhở: “Liên Sênh đi thật rồi kìa.”

Thẩm Yến lại đưa tay nắm lấy tôi: “Tôi vốn không định lâu dài với cô ấy, cô ấy chỉ là một chấp niệm thôi. Nhắc đến kết hôn, trong đầu tôi ngoài em ra không còn người thứ hai nào—”

“Thẩm Yến.” Tôi day huyệt thái dương, ngắt lời anh ta.

Tôi sợ Kỳ Liên tỉnh dậy không thấy tôi, nên quyết định nói huỵch tẹt mọi chuyện: “Thực ra, không phải lúc nào tôi cũng coi anh là kẻ thay thế đâu. Tôi cũng đã từng rung động.”

Làm sao có thể không rung động cơ chứ?

Sáu năm sớm tối bên nhau, da thịt kề cận, làm sao có thể không động lòng.

Đôi mắt Thẩm Yến sáng bừng lên.

Tôi thở dài một tiếng: “Nhưng chính anh đã tự tay đẩy tôi ra xa, Thẩm Yến, anh không nhớ sao? Mỗi lần tôi sắp động lòng, anh đều lựa chọn Liên Sênh.”

Tôi cười khổ: “Chính anh đã đẩy tôi đi mà. Chính anh không ngừng nhắc nhở tôi rằng, Kỳ Liên sẽ không bao giờ đối xử với tôi như vậy, anh không thể thay thế được Kỳ Liên.”

Ánh sáng trong mắt Thẩm Yến lịm tắt.

Anh ta vẫn cố chấp vùng vẫy: “Tôi có thể sửa mà, Lạc Ninh, tôi sẽ sửa…”

Tôi lắc đầu ngắt lời: “Thẩm Yến, anh không yêu tôi đâu. Anh chỉ là không chấp nhận được việc có người không yêu anh thôi. Trước đây là Liên Sênh, bây giờ là tôi.”

Tôi chỉ tay vào tim mình: “Nhưng tôi không thể dây dưa với anh thêm nữa. Nơi này bây giờ là của chồng tôi, đã không còn chỗ cho anh dung thân rồi.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!