Góc Của Chan

CHƯA TỪNG CÓ NẾU NHƯ – CHƯƠNG 4

7

Thế nhưng tôi đã đánh giá quá cao khả năng chấp nhận của Thẩm Yến.

Vài ngày sau, khi hôn lễ sắp cận kề, lúc tôi đang cần ngủ đủ giấc để làm đẹp thì Thẩm Yến lại gọi tới giữa đêm.

Dường như anh ta đã uống rượu: “Lạc Ninh, em giỏi lắm.”

Tôi đã cực kỳ mất kiên nhẫn, định bụng sẽ kéo anh ta vào danh sách đen.

Anh ta gằn từng chữ, giọng khàn đặc và suy sụp: “Ngày đó, tại sao tôi lại không mảy may nghĩ đến việc xem qua bức ảnh một lần? Chỉ cần nhìn một lần thôi, tôi đã nhận ra có điều không ổn rồi.”

Anh ta vừa tủi thân vừa giận dữ: “Vậy mà tôi một lần cũng không nhìn, thậm chí còn tìm cách đưa anh ta từ chiến trường về, chữa trị cho anh ta, rồi dâng đến tận tay em. Mẹ kiếp, tại sao bây giờ tôi mới nhớ ra mà xem ảnh chứ, chính tôi tự tay đội sừng lên đầu mình!”

Thẩm Yến giận đến mức giọng run bần bật.

Anh ta hạ thấp tông giọng, nghe ra được là đang nỗ lực kiềm chế cảm xúc, nhưng vẫn không ngăn nổi sự run rẩy: “Lạc Ninh, có phải em… coi tôi là người thay thế không?”

Tôi im lặng.

Anh ta cũng im lặng.

Một lát sau, anh ta nghiến răng gào khẽ: “Nói đi chứ, sao em không nói gì!”

Nhưng tôi đột nhiên lại nhớ về ngày xưa ấy.

Khi Liên Sênh có người khác theo đuổi, Thẩm Yến đã đăng lên vòng bạn bè tấm ảnh chụp bóng lưng của tôi.

Lúc ấy tôi đang mặc chiếc váy hàng hiệu mới nhất mùa mà Liên Sênh hằng ao ước.

Đó là lần duy nhất tôi mặc quần áo Thẩm Yến tặng.

Vốn dĩ quà anh ta tặng tôi đều để nguyên mác trong tủ kính không chạm tới, nhưng hôm ấy Thẩm Yến nài nỉ tôi mặc chiếc váy đó để anh ta chụp ảnh.

Đó là lần đầu tiên anh ta công khai tôi trên vòng bạn bè, rất nhiều người vào nhấn thích, không ít người bình luận hỏi tôi là ai.

Thẩm Yến ôm tôi cho tôi xem, gọi tôi bằng giọng bất cần: “Bà xã, bọn họ đang hỏi về em kìa.”

Khi tâm trạng tốt, Thẩm Yến sẽ gọi tôi là “bà xã”.

Anh ta quấn lọn tóc tôi quanh ngón tay, nghịch ngợm: “Anh nói em là vợ anh, đám chiến hữu của anh ghen tị phát điên rồi.”

Tôi mỉm cười, nhưng mắt lại quét qua một bình luận mới từ Liên Sênh: “Em muốn đi xem đại nhạc hội, đi không?”

Lát sau, Thẩm Yến liếc điện thoại, bàn tay khựng lại một nhịp.

Anh ta úp điện thoại xuống, thản nhiên rút thẻ tín dụng ra: “Đi mua vài cái túi đi.”

Sau đó anh ta đứng dậy, mặc áo khoác chuẩn bị đi.

Nhìn bóng lưng anh ta bước ra ngoài, chẳng hiểu sao tôi lại đột ngột giữ anh ta lại: “Thẩm Yến, đừng đi có được không?”

Thẩm Yến nắm lấy tay nắm cửa, do dự một hồi, rồi quay lại cười với tôi: “Sợ cô đơn à? Vậy thì đi dạo phố lâu thêm chút, mua thêm mấy bộ quần áo, mấy bộ trang sức nữa nhé.”

Anh ta quay người đóng cửa, khi cánh cửa sắp khép lại, anh ta bỗng nói thêm một câu: “Anh về ngay thôi, bà xã.”

Tôi nhìn cánh cửa từ từ đóng sập lại, cúi đầu, chẳng rõ cảm giác trong lòng là gì.

Lúc đó chúng tôi đã đi từ thời đại học cho đến khi đi làm, Thẩm Yến đổi cách gọi từ “bảo bối” sang “bà xã”.

Ít nhiều gì, trong lòng tôi vẫn dành cho anh ta một vị trí khác biệt.

Tôi nhìn tấm thẻ tín dụng trên bàn trà, nhìn rất lâu, rồi cất nó vào ngăn kéo, chưa bao giờ đụng đến.

Và cũng từ đó, trái tim tôi không bao giờ lay động vì anh ta thêm lần nào nữa.

Vài ngày sau, Thẩm Yến trở về.

Bài đăng trên vòng bạn bè có hình tôi không biết đã bị xóa từ bao giờ.

Bạn bè gọi điện hỏi anh ta sao lại xóa ảnh bạn gái, anh ta trả lời nhẹ tựa lông hồng: “À, ảnh cô gái vô tình gặp trên đường thôi, thấy đẹp thì chụp, không xóa sợ các cậu hiểu lầm.”

Lúc bấy giờ tôi đang nằm trong lòng anh ta, bất động, ngoan ngoãn và dịu dàng.

Anh ta cúp máy, hôn nhẹ lên tai tôi: “Bà xã ngoan thật đấy.”

Anh ta ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn đăng ảnh tôi lên vòng bạn bè, nhưng chỉ để chế độ “chỉ mình tôi”.

Thẩm Yến vuốt tóc tôi: “Bà xã xinh đẹp thế này, không cho người khác ngắm đâu.”

Tôi nhìn gương mặt anh ta, mỉm cười không nói gì, lòng tĩnh lặng không một gợn sóng.

Y hệt như tấm thẻ tín dụng đang bám bụi trong ngăn kéo kia.

Ngày đó, tôi chưa từng than vãn lấy một lời ủy khuất, như người uống nước, nóng lạnh tự mình hay.

Thế mà giờ đây Thẩm Yến lại đầy rẫy sự không cam tâm: “Lạc Ninh, nói đi chứ. Rốt cuộc tôi có phải là kẻ thay thế không?”

Tôi thở dài, quyết định nói rõ mọi chuyện một lần cho xong: “Vậy còn tôi thì sao, Thẩm Yến? Sáu năm qua, tôi là cái gì trong mắt anh?”

Thẩm Yến khựng lại.

Tôi tự giễu: “Sáu năm trời, tôi chưa từng kêu khổ một lời trước mặt anh. Thẩm Yến, anh mới có mấy ngày mà đã không chịu nổi rồi sao?”

Hơi thở của Thẩm Yến qua điện thoại nghe rất hỗn loạn.

Tôi lại thở dài, cúp máy, rồi chặn sạch cả WeChat lẫn số điện thoại của anh ta.

Chính thức nói lời tạm biệt với sáu năm ấy.

Tôi và Kỳ Liên đăng ký kết hôn rồi tổ chức hôn lễ, mọi thứ diễn ra một mạch suôn sẻ.

Tôi tự tay trang trí, tỉ mỉ chọn váy cưới, tặng cho chính mình một đám cưới trong mơ.

Từ nay về sau tôi không còn là kẻ không nơi nương tựa, tôi đã có tổ ấm của riêng mình, và có người thân.

Thế nhưng ngay tại lễ cưới, cô bạn thân Triệu Ninh lại bảo tôi rằng Thẩm Yến đã đặt vé máy bay gấp, đang điên cuồng lao về đây.

Thực ra tôi không tin lắm.

Dù sao anh ta và Liên Sênh cũng khó khăn lắm mới ở bên nhau, anh ta sẽ không bốc đồng đến mức vứt bỏ Liên Sênh để về nước đâu.

Nhưng tôi vạn lần không ngờ, anh ta lại xuất hiện thật.

Trong ký ức của tôi, Thẩm Yến luôn cao ráo, tuấn tú và đầy khí chất vương giả.

Còn Thẩm Yến lúc này, gương mặt trắng bệch, vô cùng tiều tụy.

Tay anh ta cầm một hộp trang sức, lặng lẽ nhìn tôi và Kỳ Liên.

Nói đúng hơn là nhìn tôi, nhưng trông anh ta giống như đang nhìn chằm chằm vào Kỳ Liên hơn.

Tôi bị anh ta làm cho giật mình.

Thẩm Yến nhìn Kỳ Liên, rồi lại nhìn tôi, khẽ ngoắc ngón tay ra hiệu cho tôi lại gần.

8

Vừa hay lúc đó Kỳ Liên đi tiếp đãi đồng nghiệp, tôi sợ Thẩm Yến gây chuyện nên chạy lại chỗ anh ta, hạ giọng khẩn cầu: “Anh đừng có phá rối, đám cưới này cực kỳ quan trọng với tôi, tôi không muốn xảy ra sai sót gì cả.”

Sắc mặt Thẩm Yến sa sầm xuống.

Rõ ràng tôi đang cầu xin anh ta, nhưng dường như điều đó lại càng chọc giận anh ta hơn.

Anh ta liếc nhìn Kỳ Liên ở đằng xa: “Lạc Ninh, hai chúng tôi, ai giống ai hơn?”

Tôi sững người, không hiểu lắm ý của anh ta.

Thẩm Yến hỏi lại lần nữa: “Bà xã, anh và hắn ta, ai giống kẻ thay thế hơn?”

Anh ta gọi tôi là bà xã, thân thuộc như thể chúng tôi vẫn còn bên nhau.

Nhưng trước đây, chỉ khi tâm trạng tốt anh ta mới gọi tôi như vậy.

Mà tâm trạng anh ta tốt, đều là vì những chuyện liên quan đến Liên Sênh.

Tôi thà rằng anh ta cứ gọi cả họ lẫn tên tôi là Lạc Ninh còn hơn.

Tôi lạnh mặt: “Thẩm Yến, tôi không phải vợ của anh.”

Tôi chỉ tay về phía Kỳ Liên: “Tôi là vợ của anh ấy, có giấy chứng nhận đàng hoàng.”

Thẩm Yến nhìn tôi chằm chằm không nói một lời, mặt xanh mét.

Điều này khiến tôi hơi hối hận vì đã nói lời gay gắt.

Anh ta là đại thiếu gia, bị mắng như vậy, khó bảo đảm sẽ không làm ra chuyện gì tùy hứng.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, đang nghĩ cách tiễn “vị thần ôn dịch” này đi thì nghe tiếng Kỳ Liên gọi mình.

Lòng tôi đầy thắc thỏm nhưng không dám để lộ ra, trong đầu toàn là biểu cảm lạnh lùng của Thẩm Yến và một hôn lễ lành ít dữ nhiều.

Kỳ Liên dường như chẳng nhận ra điều gì bất thường, anh ôm tôi vào lòng, ôn tồn vỗ về sự bất an của tôi: “Đừng chạy lung tung, lát nữa lại không tìm thấy em.”

Anh vỗ vai tôi: “Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”

Tôi tựa vào lồng ngực Kỳ Liên, lắng nghe nhịp tim bình ổn của anh.

Sự bất an bỗng chốc tan biến, tôi mỉm cười gật đầu: “Vâng!”

Kỳ Liên cúi đầu hôn nhẹ lên môi tôi, tôi liền vòng tay ôm lấy anh và hôn trả lại.

Chỉ cần có Kỳ Liên, đám cưới có suôn sẻ hay không chẳng còn quan trọng nữa.

Kỳ Liên ở bên cạnh, tôi chẳng sợ điều gì hết.

Tôi hôn một cách sâu đậm và say đắm.

Nụ hôn kết thúc, tôi phát hiện Thẩm Yến đã biến mất.

Không có cảnh náo loạn như tôi tưởng tượng, anh ta đã lặng lẽ rời đi.

Triệu Ninh bảo, bước chân Thẩm Yến vội vã, như thể đang trốn chạy khỏi một loài mãnh thú nào đó.

Và điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ: “Em chưa bao giờ cười với tôi như thế.”

Triệu Ninh vẫn đứng cạnh tôi khua tay múa chân: “Thẩm Yến có vẻ bị kích động rồi, tớ chưa bao giờ thấy anh ta thảm hại thế, còn đi lảo đảo nữa chứ. Đại thiếu gia họ Thẩm bị làm sao vậy nhỉ?”

Tôi lắc đầu, không nói gì cả, chỉ khoác chặt tay Kỳ Liên, mãi không muốn buông.

Lúc nhỏ nương tựa vào nhau, lúc trẻ lòng đã thuộc về nhau, đến bây giờ cuối cùng cũng thành thân thuộc.

Người khác thế nào không quan trọng, quan trọng là, tôi đã ở bên người mình yêu nhất.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!