Góc Của Chan

CHƯA TỪNG CÓ NẾU NHƯ – CHƯƠNG 3

5

Thẩm Yến gọi điện cho tôi vào đêm muộn.

Tôi nhẹ nhàng ngồi dậy, không muốn làm thức giấc Kỳ Liên.

Tôi cứ ngỡ anh ta muốn lấy lại những món đồ còn sót lại chỗ tôi, nhưng vừa nhấc máy, anh ta đã thốt ra hai chữ qua kẽ răng, hung dữ như muốn nhai nát tôi: “Đồ lừa đảo.”

Giọng anh ta khàn đặc, trầm đục: “Lạc Ninh, em là kẻ lừa đảo. Em bảo anh ta là con trai của cô em, em dám lừa tôi!”

Anh ta không còn vẻ bất cần đời của thường ngày nữa.

Anh ta đang cố kìm nén cơn giận, thậm chí trong giọng nói còn có chút tủi thân.

Sự tủi thân như một đứa trẻ.

Tôi cúi đầu, khẽ thở dài: “Tôi xin lỗi.”

Tôi xin lỗi một cách đầy thuần thục.

Sáu năm qua, tôi vẫn thường xin lỗi anh ta như thế.

Lý do thì có rất nhiều.

Ví dụ như đừng có nhìn chằm chằm vào anh ta trước mặt Liên Sênh, sẽ làm cô ta không vui.

Ví dụ như trước mặt bạn bè Liên Sênh đừng có ý định nắm tay anh ta.

Ví dụ như khi anh ta đang ăn cơm với Liên Sênh thì đừng gọi điện lung tung.

Lần nào tôi cũng xin lỗi, nhìn vào gương mặt đó và ngoan ngoãn nói lời xin lỗi.

Ban đầu Thẩm Yến sẽ hơi do dự xoa đầu tôi như xoa đầu trẻ con: “Lần sau sửa là được.”

Sau đó anh ta sẽ chống cằm mỉm cười nhìn tôi: “Lúc em xin lỗi trông ngoan thật đấy.”

Về sau, anh ta không còn đặt ra cho tôi nhiều quy tắc nữa.

Nhưng bản năng xin lỗi của tôi vẫn chưa sửa được, lập tức thốt ra: “Tôi xin lỗi.”

Thẩm Yến khựng lại một chút, vẫn nghiến răng: “Lần này xin lỗi cũng không xong đâu. Lạc Ninh, tôi thực sự giận rồi. Sớm biết thế này tôi đã để gã nhân tình của em thối rữa ở chiến trường cả đời, việc gì phải lặn lội đường xa để tự mang sừng lên đầu mình!”

Sắc mặt tôi lạnh hẳn đi.

Anh ta vẫn không hề hay biết, tiếp tục truy vấn: “Anh ta đã chạm vào em chưa? Lạc Ninh, nói đi, anh ta đã chạm vào em chưa?!”

Tôi ngắt ngang giọng nói nôn nóng của anh ta: “Thẩm Yến, anh đừng nói về anh ấy như vậy nữa. Anh ấy rất quan trọng với tôi.”

Đầu dây bên kia đột nhiên im bặt.

Một lát sau, tôi nghe thấy tiếng vật gì đó bị đập vỡ.

Thẩm Yến nghiến răng, cười gằn từng chữ: “Lạc Ninh, em chưa bao giờ nói tôi quan trọng với em.”

Anh ta nói: “Em nhớ cho kỹ, tôi chưa cho phép em đi thì em vẫn là của tôi.”

“Tôi không phải của anh.”

Tôi cau mày đính chính: “Kể từ lúc anh sang Mỹ tìm Liên Sênh, chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa rồi.”

Thẩm Yến im lặng hồi lâu, khẽ hỏi: “Nên em đang trả thù tôi, đúng không?”

Anh ta dường như càng thêm kiên định với suy nghĩ đó: “Em ở bên anh ta là để chọc tức tôi đúng không? Nếu tôi cho em một cơ hội để hối hận…”

Tôi càng nhíu mày sâu hơn: “Thẩm Yến, anh đừng quấy nhiễu nữa. Anh và Liên Sênh khó khăn lắm mới ở bên nhau, hãy sống cho tốt đi.”

Thẩm Yến không nói gì nữa.

Tiếng thở của anh ta nặng nề và dồn dập.

Một lát sau, anh ta chẳng nói lời nào, cúp máy.

Nghe tiếng tút dài, tôi khẽ thở dài.

Thẩm Yến vẫn chẳng hề thay đổi.

Cứ hễ nhắc đến Liên Sênh là lý trí của anh ta lại quay về ngay.

Ngày trước mỗi khi anh ta say rượu, giữa đêm khuya lại gọi điện bắt tôi đi đón.

Tôi mặc vội bộ đồ ngủ, khoác thêm chiếc áo đại phong rồi lao ra khỏi cửa, đón lấy anh ta đang lảo đảo say mèm ở cổng quán bar.

Giữa tiết trời giá rét, tay chân tôi đông cứng lại, vậy mà anh ta cứ quấy phá không chịu về.

Bạn bè anh ta bất lực, nói với tôi một tiếng “xin lỗi”, rồi mở video call cho Liên Sênh: “Để Liên Sênh xem bộ dạng ma chê quỷ hờn này của cậu.”

Thẩm Yến đột nhiên đứng thẳng lưng, tỉnh táo như thể chưa từng chạm vào giọt rượu nào, tự mình mở cửa xe rồi ngồi vào trong.

Tôi và người bạn kia đứng ngoài xe, nhìn nhau trân trân.

Anh bạn đó ánh lên vẻ ái ngại và cảm thông: “Xin lỗi em, anh thực sự hết cách rồi, chỉ có Liên Sênh mới khiến cậu ấy nghe lời thôi.”

Tôi lắc đầu: “Không sao, tôi không bận tâm.”

Đêm đó, tôi nấu canh giải rượu cho Thẩm Yến, chăm sóc anh ta cả đêm không chợp mắt.

Còn anh ta thì ôm chặt lấy tôi, gọi tên Liên Sênh suốt một đêm dài.

Trong lòng tôi luôn có một giọng nói tự vấn: Lạc Ninh, mày thực sự không bận tâm sao? Vậy tại sao tay chân mày lại lạnh ngắt thế kia?

Tôi thở dài, ép mình thoát khỏi mớ ký ức đó, không hồi tưởng thêm nữa.

Tôi nhìn vào phòng ngủ.

Nơi đó có người đàn ông tôi yêu nhất.

Ngày trước thế nào không quan trọng, điều cốt lõi là hiện tại, tôi đã không còn để tâm nữa rồi.

6

Tôi và Kỳ Liên bắt đầu chuẩn bị cho hôn lễ.

Lúc tôi đi thử váy cưới, đã lờ đi rất nhiều cuộc gọi của Thẩm Yến.

Nhưng điện thoại vẫn rung lên liên hồi.

Toàn là tin nhắn Wechat từ Thẩm Yến gửi tới.

Trước đây, có khi cả tháng anh ta cũng chẳng nhắn cho tôi nhiều đến thế.

“Lạc Ninh, tôi còn chưa cho phép em đi mà!”

“Lạc Ninh, em sẽ phải hối hận!”

“Em đang làm gì đấy, trả lời mau! Trước đây em chưa từng im lặng lâu như thế!”

Bị làm phiền đến phát bực, tôi cầm điện thoại trong phòng thay đồ, vội vã nhắn lại: “Tôi đang thử váy cưới, anh đừng gửi nữa.”

Điện thoại im lặng được một lát.

Ngay sau đó, nó rung lên điên cuồng, không dừng lấy một giây, như thể người ở đầu dây bên kia đã phát điên rồi.

Tôi thực sự hết cách, đành bắt máy: “Thẩm Yến, nếu anh còn phát điên thế này, chúng ta ngay cả bạn bè cũng không làm nổi đâu.”

Anh ta như điếc không nghe thấy, chỉ dồn dập hỏi tôi: “Anh ta có gì tốt? Lạc Ninh, kết hôn và yêu đương là hai chuyện khác hẳn nhau!”

Anh ta hít một hơi sâu: “Lạc Ninh, nghe lời tôi đi, bố mẹ em có đồng ý cho em cưới không? Hay là đợi tôi về rồi nói chuyện với họ…”

Tôi bình thản ngắt lời: “Thẩm Yến, đừng quấy rầy nữa.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Tôi điềm tĩnh nói tiếp: “Thẩm Yến, tôi thực sự sắp kết hôn rồi. Anh ấy và tôi thanh mai trúc mã, hiểu rõ về nhau, lại tâm đầu ý hợp.”

Thẩm Yến định nói gì đó, tôi lại chặn họng: “Anh làm thế này Liên Sênh sẽ không vui đâu.”

Anh ta im lặng, chỉ có hơi thở là không còn bình ổn nữa.

Tôi thở dài: “Tôi đã nói với anh rồi, tôi lớn lên từ cô nhi viện, đào đâu ra bố mẹ. Tại sao anh mãi chẳng chịu nhớ lấy.”

Nói xong tôi cúp máy.

Thẩm Yến không gọi lại nữa.

Còn Kỳ Liên vẫn kiên nhẫn đứng đợi ngoài phòng thay đồ, chẳng mảy may thắc mắc tại sao tôi lại ở trong đó lâu như vậy.

Chỉ đến khi tôi bước ra, anh mới ôm tôi thật lâu, không nỡ buông tay: “Ninh Ninh, cảm ơn em đã yêu anh.”

Tôi ôm lại anh: “Em cũng cảm ơn anh.”

Chúng tôi đều là những đứa trẻ lớn lên từ cô nhi viện, từ nhỏ đã được dạy rằng chỉ cần nhận lấy một chút lòng tốt cũng phải khắc cốt ghi tâm, vô cùng cảm kích.

Không giống như Thẩm Yến, vị thiếu gia muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, cô bạn gái cũ vốn luôn nghe lời đột nhiên “nối gót” đi lấy chồng ngay lập tức, anh ta phát điên cũng là lẽ thường tình.

Nhưng tôi tin rằng, thời gian sẽ chữa lành tất cả.

Sau cùng, anh ta rồi cũng sẽ buông bỏ sự không cam tâm mà nhìn về phía trước.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!